Xuyên Thành Hoàng Tỷ Của Nam Chính

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn một lúc, bỗng nhiên nảy ý định trêu chọc :

"Ngươi ngửi thử xem, chân hôi ?"

Vừa dứt lời là nghĩ sẽ lập tức buông tay, nhưng ngờ, dường như đang lơ đãng nên phản ứng kịp, thật sự cúi xuống ngửi thử.

Ta: "……??"

Sau khi ngửi xong, thiếu niên mới giật nhận gì, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng lên, tay chân luống cuống dậy, nhưng vẫn quên kéo chân trong chăn:

"Hoàng tỷ, đây!"

Ta nín :

"Ừ ừ."

còn để vài bước, thể nhịn nữa mà bật thành tiếng.

Ha ha ha ha ha. Đứa ngốc, thật dễ lừa quá .

Bên ngoài, bóng dáng thiếu niên rời càng lúc càng nhanh, giống như ch.ó đuổi phía .

Sau đêm đó, mối quan hệ giữa và Thương Hành vô thức trở nên gần gũi hơn nhiều. Chỉ cần đến, liền quen thói sai lui ngoài, duỗi chân .

Hì hì, cái còn hiệu quả hơn cả lò sưởi tay.

Thương Hành ban đầu còn chút ngượng ngùng, nhưng dần dà , mỗi duỗi chân , liền ôm lấy chân kéo trong lòng , tự nhiên xuống, lặng lẽ sách.

 

  Thỉnh thoảng ăn gì đó, nếu cảm thấy thích thì liền nhét miệng .

Hắn thì từ chối gì cả, cho ăn cái gì thì ăn cái nấy, chỉ thỉnh thoảng, khi món quá tệ, sẽ ngẩng đầu lên , nhẹ nhàng :

"Hoàng tỷ, món … để ."

Ta nháy mắt: "Ồ."

Thương Hành thở phào nhẹ nhõm.

【Ha ha ha ha ha, nam chủ thật là quá đáng yêu!】

【Cả cơ thể bỗng dưng ấm áp lên .】

【Bé yêu, tất cả đều là những bé yêu đáng yêu! Hôn hôn hôn!】

【Cứu mạng, như thấy trong gương, cũng đối xử với như .】

Mùa đông qua, xuân đến, những ngày tháng như trôi qua chỉ trong thoáng chốc, bốn năm trôi qua.

Thương Hành trưởng thành, năm nay mười lăm tuổi.

Một năm xuân mới, vạn vật hồi sinh, đến mùa săn b.ắ.n. Theo lệ thường, các hoàng t.ử công chúa đều thể tham gia.

Khi và mẫu phi lên kiệu đến sân săn, từ xa thấy Thương Hành và vài hoàng t.ử khác cùng .

Bốn năm trôi qua, mỗi ngày gặp mặt nên cũng thấy gì khác thường, nhưng khi từ xa, mới nhận , khác với đứa trẻ mười một tuổi ngày xưa.

Thiếu niên cao lớn hơn nhiều, tóc đen buộc bằng dải thắt đỏ, vẻ mặt đầy khí phách.

Chỉ là, vẻ lạnh lùng, ít giao tiếp với các hoàng t.ử khác, phong thái phần cô độc.

khi kiệu của dừng , hình như cảm nhận gì đó, thiếu niên đang trong đám bỗng .

Ánh nắng xuyên qua tán cây, chiếu lên mặt những vệt sáng mờ ảo, nổi lên vẻ mày rậm mắt sáng, vẻ mặt tỉnh táo của .

Tâm tư thoáng d.a.o động. Chưa kịp lên tiếng chào hỏi thì bước nhanh gần, quen thuộc gọi:

"Hoàng tỷ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-hoang-ty-cua-nam-chinh/chuong-5.html.]

Rồi thấy mẫu phi bên cạnh , nghiêng , kính cẩn chào:

"Mẫu phi."

Lan phi một cái, gật nhẹ đầu, :

"Hôm nay săn, cứ cố gắng là ."

đặt quá nhiều kỳ vọng lên . Thương Hành ánh mắt đổi, đáp một tiếng.

Ta luôn là trầm tĩnh, nghĩ rằng sẽ tranh giành gì, bèn :

"An hết, sẽ đợi ngươi ở trại."

Còn về cưỡi ngựa b.ắ.n cung gì đó, thử qua hết . hết sức thì mục tiêu… cũng chỉ thương nhẹ thôi.

Thôi, thích hợp với việc .

Nói xong, hạ rèm kiệu, định bảo kiệu tiếp tục thì bỗng thấy tiếng Thương Hành:

"Hoàng tỷ thích gì? Thỏ là hươu?"

Bước chân chợt khựng :

"Cả hai đều ."

Ta kén chọn, chỉ cần trúng mục tiêu là .

Thấy thái độ của chút lơ đễnh, vẫn bên ngoài kiệu liền khẽ một tiếng:

"Được."

Ta vốn nghĩ, với tính cách trầm của Thương Hành, nhiều nhất cũng chỉ bắt về một con thỏ, nhưng ngờ…

Hắn một mũi tên trúng con hươu, giành lấy vị trí đầu trong cuộc săn . Khi tin tức truyền về, quả nho trong tay bất giác rơi xuống đất, lăn vài vòng.

Trại dựng lều, mẫu phi ở vị trí cao, những báo cáo tình hình bên ngoài.

"Chúc mừng Lan phi nương nương, Thất điện hạ chỉ dùng một mũi tên bắt hươu, Hoàng thượng vui mừng."

" là Lan phi dạy bảo ."

"..."

Thế là ngập tràn mấy lời nịnh hót của bọn họ.

Hoàng thượng và các quan đại thần lẽ cũng ngờ rằng vị hoàng t.ử vốn luôn im lặng tài năng như , phút chốc ngạc nhiên vui mừng, cuối cùng cũng nhớ đến trong cung còn một vị hoàng t.ử tên là Thương Hành .

Đây là việc , cũng là việc .

Ta liếc sắc mặt khó đoán của mẫu phi, đợi khỏi, mới lên tiếng:

"Mẫu phi."

Nghe thấy tiếng , phụ nữ đang chìm trong suy nghĩ của bỗng tỉnh , liếc một cái, thấy định thôi, bà hừ nhẹ một tiếng:

"Ta con gì, tài năng , sẽ ngăn cản."

Ánh mắt thoáng động.

Các phi tần trong cung hoàng t.ử đều mong con giành lấy vị trí , nhưng mẫu phi như

Bà chỉ mong sống

Cái gì là tôn vinh thái hậu, bà đều để tâm. Những năm qua, bà tranh sủng chỉ để bảo vệ . Ngay cả trong cuốn sách cũ, Thương Hành kiêu ngạo, cuối cùng tự nhận lấy hậu quả, phút cuối, Lan phi nương nương, sống một đời kiêu ngạo quỳ mặt Thương Hành, mà bà từng khinh thường, dập đầu xin tha cho con gái , đến mức đầu đập vỡ m.á.u chảy.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận