Xuyên qua thành công chúa ngốc đi hoà thân

C6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lam Uyển Nghi nàng chằm chằm. Rồi nàng .

“Hoàng cung nhàm chán,nếu ngươi buồn, cứ với . Ta thể… chơi  cùng ngươi.”

Ngay khoảnh khắc —Một giọng nam trầm lạnh vang lên từ phía .

“Không cần.”

Mọi đồng loạt đầu.

Thương Hành Dạ nắng sớm, áo bào đen viền vàng, sắc mặt bình thản.

Lam Uyển Nghi chậm rãi dậy.

“Thái t.ử hôm nay rảnh rỗi?”

Hắn trả lời, Ánh mắt lướt qua Trường Nguyệt. Nàng lập tức ôm mèo nhỏ, tung tăng chạy tới.

“Ca ca xinh ….”

Hoàng hậu cảnh đó, móng tay siết c.h.ặ.t trong tay áo.

“Ngươi quan tâm nàng?”

Lam Uyển Nghi nhạt,

“ngươi đổi ?”

Hắn thẳng nàng , ánh mắt trầm xuống.

“Chuyện của Đông cung phiền đến Mẫu hậu. Mời rời .”

“Thái t.ử phi,”nàng mỉm lạnh lẽo,

“Giữ gìn sức khỏe. Ở Đại Thương—Người yếu sống lâu.”

Trường Nguyệt gật đầu.

“Ta… khoẻ.”

Hoàng hậu rời .

Thương Hành Dạ Trường Nguyệt.

“Nếu đến—”

Hắn dừng một nhịp.

“Báo .”

Trường Nguyệt chớp mắt, gật đầu ngọt ngào.

Sau đó, Hoàng hậu hiểu một điều. Không thể xử lý nàng giống các Thái t.ử phi . Không Trường Nguyệt khó g.i.ế.c. Mà là Thương Hành Dạ cho ai chạm nàng. 

Ánh mắt che chắn mặt Trường Nguyệt hôm đó, lạnh lẽo và quyết tuyệt, khiến Hoàng hậu đầu tiên cảm thấy… bất an. Nếu tay, c.h.ế.t chỉ thể là nàng . Vậy nên, Hoàng hậu chọn con đường khác.

Đêm đó, trong điện kín, bà cho gọi Vu nữ tín.

“Thuật tráo hồn của Vu tộc,” Hoàng hậu chậm rãi lên tiếng, ánh mắt sâu thẳm,

thể dùng ?”

Vu nữ quỳ rạp xuống đất, do dự giây lát đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c6.html.]

“Có thể… nhưng cần tế đàn, cần huyết dẫn.”

Không lâu , đúng lúc Thương Hành Dạ xuất cung xử lý công vụ. Hoàng hậu mượn danh hoàng thượng tuyên triệu Thái t.ử phi đưa nàng thẳng khu rừng cấm ngoài thành. Nơi đó, sương mù dày đặc, cổ thụ che trời, giữa rừng là một tế đàn đá phủ đầy ký tự Vu tộc.

Khi Trường Nguyệt tỉnh , tay chân trói c.h.ặ.t, cổ tay rỉ m.á.u nhỏ xuống tế văn.

Hoàng hậu đối diện nàng.

Gương mặt bình thản, đoan trang, nhưng ánh mắt thì sáng rực một thứ cuồng tín đáng sợ.

“Đừng sợ,” Hoàng hậu nhẹ giọng , như đang an ủi, “Bổn cung g.i.ế.c ngươi.”

Trường Nguyệt tim lạnh toát.

“Ta chỉ… mượn thể ngươi dùng. Ngươi xứng cạnh , chỉ , chỉ mà thôi.”

Ánh mắt Hoàng hậu si mê đờ đẫn về phía xa xăm. Hóa , Hoàng hậu Lam Uyển Nghi nhiều năm , từng là thanh mai trúc mã của Thương Hành Dạ. phận trêu ngươi. Hoàng đế trúng nàng , một đạo thánh chỉ, nàng đưa cung… kế của thầm yêu. Không thể chạm. Không thể với tới. Càng thể cam lòng. Nàng đau khổ mỗi đối diện nhưng khi phận hai đổi Thương Hành Dạ… từng nàng quá một .

Từ đó về

Bất kỳ nữ nhân nào dâng cho thái t.ử. Bất kỳ thái t.ử phi nào chọn. Đều c.h.ế.t. Tai nạn. Bạo bệnh. Tự sát. Không để dấu vết.

Thương Hành Dạ nhưng từng để ý, dù nàng cũng là Hoàng hậu Hoàng đế hết lòng sủng ái. Hắn rắc rối cần thiết.

Trường Nguyệt run rẩy sợ hãi. Cái tình tiết cẩu huyết đây! 

Vu nữ bắt đầu niệm chú. Không khí quanh tế đàn rung lên, gió nổi lên dữ dội, m.á.u đất phát sáng.

Trong khoảnh khắc ý thức kéo giật khỏi thể, Trường Nguyệt thấy giọng Hoàng hậu vang lên, bình thản đến tàn nhẫn:

“Sau khi tráo hồn xong, bổn cung sẽ chờ trong thể ngươi. Chờ Thương Hành Dạ đến cứu. Rồi lóc, run rẩy, với rằng—”

“Hoàng hậu điên, bắt cóc, g.i.ế.c .”

Hoàng hậu mỉm , ánh mắt như thấy kết cục:

“Hắn sẽ ôm lòng che chở,còn sẽ c.h.ế.t mũi kiếm của .”

Và khi đó— Hoàng hậu sống trong thể Trường Nguyệt. Còn Trường Nguyệt… sẽ c.h.ế.t danh nghĩa Hoàng hậu.

Tế đàn rung chuyển dữ dội. Phù văn Vu tộc sáng lên đến ch.ói mắt, gió xoáy cuộn tròn quanh hai thể đá tế. Máu theo rãnh khắc chảy xuống, hòa trận pháp đang vận chuyển. Hai đạo hồn thể mờ ảo dần tách khỏi xác. Một lạnh lẽo, nặng nề, mang theo oán niệm chấp chới —một trong trẻo, sáng rõ, khí tức xa lạ với thế giới .

Ngay khoảnh khắc hai linh hồn chuẩn đổi chỗ —

Ầm!

Một luồng sát khí sắc lạnh như lưỡi đao bổ thẳng tế đàn.

Kiếm quang xé gió, phù văn vỡ vụn từng mảng.

“DỪNG LẠI.”

Giọng Thương Hành Dạ trầm thấp vang lên, lớn, nhưng đủ khiến cả rừng cấm chấn động.

Hắn ở rìa tế đàn, trường bào đen cuốn gió, ánh mắt lạnh đến mức gian như chìm băng giá. Kiếm trong tay cắm phập xuống đất, trực tiếp phá vỡ tâm trận.

Thuật tráo hồn cưỡng ép cắt ngang. Vu nữ đang niệm chú phun một ngụm m.á.u tươi, thể phản phệ, ngã quỵ xuống đất, da thịt nhanh ch.óng khô héo như rút cạn sinh khí. Hai đạo hồn thể chấn động, kịp nhập xác, lập tức hất bật giữa trung.

Và chính lúc đó—Thương Dạ Hành thấy hai linh hồn.

Một là Hoàng hậu — khí tức quen thuộc, nặng nề,đầy oán niệm. Còn một đạo khác…Hắn sững . Đạo hồn quá rõ ràng. Không mang linh tức của Phong Châu, mang dấu ấn sinh t.ử của thế giới . Linh thể sáng trong, cấu trúc khác, như cưỡng ép kéo đến đây bằng một lực thuộc về quy tắc bản giới.

Ngoại giới.

Ý niệm lóe lên trong đầu , lạnh đến tận xương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận