Ngay lúc đó, vu nữ cũng hoảng hốt hét lên. Giọng bà khàn khàn, ho m.á.u run rẩy bò về phía .
“Là đến từ ngoại giới!”
“Hơn nữa nàng… thở cấm thuật Vu tộc và huyết tâm đầu của Thánh nữ tộc .”
Gió rừng thổi qua, tế đàn vỡ nát, phù văn tắt dần. Hai thể bất động. Hai linh hồn lơ lửng trong trung. Lúc , Linh hồn Hoàng hậu trận pháp vỡ vụn xé rách, nhưng vẫn cố cưỡng ép ngưng tụ. Váy áo linh thể tán loạn, tóc dài bay cuồng loạn trong gió âm u.
“Hành Dạ—!”
Nàng gào lên, giọng khàn đặc, mang theo điên loạn che giấu.
“Chàng là của !”
“Ta yêu từ lâu nhưng phận trêu ngươi khiến mang cái phận mẫu hậu ghê tởm !”
Linh hồn bà lao về phía , hai mắt đỏ rực.
“Trường Nguyệt là gì chứ?! Ta cũng thể giả ngốc giống nàng .”
“Im miệng.”
Thương Hành Dạ lên tiếng.
Chỉ hai chữ, nhưng lạnh đến mức cả tế đàn như đông cứng.
“Ta đối với chỉ vì gia tộc đằng ngươi,” chậm rãi. “Ngươi bao giờ thể giống nàng.”
Hoàng hậu điên dại:
“Có gì khác ?!”
Kiếm trong tay Thương Dạ Hành nâng lên. Không chần chừ. Không do dự. Không một chút thương hại.
Một kiếm c.h.é.m xuống. Kiếm quang lạnh lẽo x.é to.ạc linh hồn Hoàng hậu, ánh sáng bùng lên ch.ói mắt lập tức tan rã. Tiếng thét kịp dứt nghiền nát trong trung, hồn phi phách tán, để một mảnh. Gió rừng thổi qua. Chỉ còn tro linh lực rơi xuống tế đàn vỡ nát.
Thương Hành Dạ hạ kiếm, giọng trầm thấp như phán quyết cuối cùng:
“Dám tổn hại Thái t.ử phi của , đáng c.h.ế.t.”
Hắn . Ánh mắt dừng nơi đạo hồn còn sót — sáng trong, run rẩy, thuộc về thế giới . Quần áo thể che đậy phận nhưng linh hồn thì . Nàng vốn dĩ Đông ly Trường Nguyệt
Thương Hành Dạ tế đàn vỡ nát, giọng lạnh lùng vang lên:
“Đưa linh hồn nàng về cơ thể.”
Vu nữ quỳ rạp đất, thể vẫn còn run rẩy vì phản phệ, miễn cưỡng niệm chú. Linh hồn Trường Nguyệt dẫn về, nhập xác đang bất động tế đàn. nàng… tỉnh.
Vu nữ cúi đầu, giọng khàn khàn:
“Thuật cưỡng ép cắt ngang, linh hồn chịu chấn động. Cần thời gian định.”
Thương Hành Dạ gì. Hắn chỉ lệnh mang nàng rời khỏi rừng cấm.
Khi Trường Nguyệt tỉnh , thứ đầu tiên nàng cảm nhận là mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt và chăn gấm mềm mại. Ý thức về, nàng căng cảnh giác. Rồi nàng thấy .
Thương Hành Dạ bên giường, trường bào đen , tay cầm một xấp tấu chương, ánh nến hắt lên đường nét gương mặt lạnh lùng. Một tay lật giấy, một tay đặt hờ mép giường, như thể chỉ cần nàng động đậy là sẽ ngay. Hắn trông nàng, xử lý chính sự. Nghe tiếng nàng thở gấp, ngẩng đầu, chỉ thản nhiên :
“Ngủ đủ ?”
Trường Nguyệt im lặng một nhịp.
Rồi cuối cùng cũng liếc sang, khoé môi cong lên nhẹ:
“Không giả ngốc nữa ?”
Tim nàng trầm xuống. Vậy là… từ lâu.
Trường Nguyệt c.ắ.n răng, chống tay dậy, giọng khàn nhưng rõ ràng:
“Ngài là kẻ giả mạo, thuộc về thế giới —”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c7.html.]
Nàng thẳng :
“Vậy thì xin ngài giúp về thế giới của .”
Giấy trong tay dừng . Hắn đặt tấu chương sang một bên, nghiêng đầu nàng, ánh mắt sâu đáy. Rồi nhạt.
“Nàng đừng mơ.”
Hắn dậy, cúi gần giường, cách gần đến mức Trường Nguyệt thể cảm nhận thở .
“Nàng đến đây bằng cấm thuật của Vu tộc,” chậm rãi, “sống trong phận Thái t.ử phi của .”
Ánh mắt khóa c.h.ặ.t nàng:
“Muốn —Không do nàngquyết.”
Trường Nguyệt siết c.h.ặ.t chăn, giọng khàn :
“Ta vốn thuộc về nơi .”
“Vậy thì .”
Hắn đáp nhanh.
“Ngay từ lúc thấy nàng giả ngốc,” tiếp, giọng trầm thấp,
“ tò mò xem nàng định gì. Nàng rõ ràng sợ ,” tiếp “ vẫn chọn dựa ,” khẽ .
Tim nàng đập loạn.
“Vì còn lựa chọn,” nàng thì thầm.
Ánh mắt tối .
“Đã lựa chọn ,” khẽ, như một lời thì thầm chỉ dành cho hai , “thì tiếp tục ở bên .”
Hắn đưa tay, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt nhẹ qua môi nàng dừng . Trường Nguyệt , trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nàng khẽ , giọng run:
“Ngài thật sự nguy hiểm.”
Khoé môi cong lên, nhẹ.
“Bây giờ mới ?”
Hắn thẳng dậy, lưng , nhưng để một câu rơi trong bóng tối:
“Ngủ . Chừng nào còn ở đây—Không ai đưa nàng .”
Ngọn nến lay động. Trường Nguyệt nhắm mắt . Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, rõ ràng đến đáng sợ:
Nàng bước một câu chuyện… đường lui.
Ánh đèn trong điện dịu xuống.
Hôm , Thương Hành Dạ cho gọi Vu nữ đến kiểm tra tình trạng của Trường Nguyệt. Bà quỳ đất, sắc mặt tái nhợt, giọng khàn đặc:
“Muốn định hồn phách Thái t.ử phi, cần trở thế giới của nàng. Bởi vì ở đó mới khí tức phù hợp để an dưỡng hồn thể nàng. Mà đưa nàng về, thì cần trở chỗ đầu tiên nàng đến khi xuyên tới Phong Châu. Cấm thuật chỉ thể thi triển ở chỗ đó.”
Ánh mắt Thương Hành Dạ khẽ động.
“Vậy ngươi thể triệu hồi nàng thế giới khi nàng hồi phục ?”
“Giờ Thái t.ử phi huyết tâm đầu của Thánh nữ, ý chí nàng mạnh. Muốn nàng thì cần xem nàng nguyện ý .”
Hắn hỏi thêm. Hắn trầm ngâm. Hôm , chiếu thư ban — Thái t.ử Đại Thương đưa thái t.ử phi hồi Đông Ly thăm phụ mẫu.
Tin tức truyền đến Tề quốc, Tề vương lập tức sinh nghi. Đông Ly cùng Đại Thương vốn liên hôn. Nếu càng cận — thế cục ba nước sẽ nghiêng hẳn. Chưa đầy nửa tháng, Tề vương phái Đại hoàng t.ử dẫn sứ đoàn sang Đông Ly, lấy danh nghĩa cầu Nhị công chúa.