Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực

Chương 14: Ăn không đủ no

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu lão hán cũng lo lắng lắm. Mấy đứa trẻ trong nhà còn quá nhỏ, đường chạy nạn dài đằng đẵng thế c.h.ế.t thì cũng mất lớp da.

Chu Đại Thương chẳng hề để ý, :

“Cha, cha đừng nghĩ ngợi nhiều. Chạy nạn mà, nhà nào chẳng chuyện? Nhà nào lo nhà nấy, chuyện nhỏ thì ai rảnh mà quan tâm. Còn chuyện lớn như gặp cướp bóc chẳng hạn thì xông lên cùng chống chứ ai mà trông chờ khác . Nhà cũng mấy khi cầu cạnh ai, cha cứ yên tâm .”

Chu lão hán bực trừng mắt:

“Vừa trưởng thôn gì con thấy ? Đã bảo bớt gây chuyện , cứ theo là !”

Tên tiểu t.ử thối chuyện đời chỉ ngắn tũn mắt. Hiện tại thì ai cũng như ai nhưng khi yên thì ?

Nhà họ lão nhân với tiể hài t.ử, chẳng lấy một tráng lao động khó tránh khỏi sẽ lúc nhờ vả khác.

Chu Đại Thương đành cúi đầu nhưng trong lòng thầm nhủ mà gặp chuyện tương tự, cũng sẽ chẳng khách sáo .

Hoàng thị xua tay:

“Thôi đừng nữa, ăn cơm . Đánh một trận, thật là cũng đói bụng .”

Bánh bao hơ nóng, nước cũng đun sôi. Cả nhà ăn bánh bao uống nước nóng. Lũ trẻ thì uống nước lã luôn chẳng cần đun.

Chu Quả nhặt mớ rau dại mới đào chọn những ngọn non rửa sơ qua thả nồi nước sôi. Nàng xin Lý thị ít muối rắc , còn hơn thêm củi đun to lửa. Vậy là nồi canh rau dại luộc. Nhìn nồi canh sôi sùng sục, nàng tự an ủi trong cảnh khổ cực : coi như đây là món lẩu .

Hoàng thị nàng trổ tài nấu nướng liền ha hả:

“Giỏi thật, giỏi thật! Quả Quả nhà giỏi quá, đây từng bao giờ mà giờ nấu ăn, còn bỏ muối nữa chứ.”

Chu lão hán :

“Nào, để nếm thử xem . Chắc chắn là ngon lắm, thấy thơm .”

Ông gắp một đũa ăn thử đầu tiên.

“Ngon, ngon lắm! Thơm thật, sắp đuổi kịp tay nghề nãi nãi đấy.”

Ông gật đầu lia lịa cứ như đang thưởng thức sơn hào hải vị gắp thêm đũa nữa.

Mọi thấy cũng tranh gắp.

“Ăn cũng đấy, trơn tuột dễ nuốt.”

“Đây là rau gì thế nhỉ? Trước ăn rau dại vị thế ?”

...

Ai nấy đều khen ngon.

Chu Quả họ đầy hoài nghi. Chỉ là rau dại luộc nước lã thôi mà, dầu mỡ , muối cũng chỉ bỏ tí tẹo, ngon đến thế ?

Thấy ăn ngon lành như , nàng ngập ngừng gắp một đũa ăn thử.

... Không dầu, muối, nuốt rát cả họng.

Chưa từ bỏ ý định, nàng gắp thêm đũa nữa. Ừm... còn cả mùi bùn tanh tanh...

Vậy mà trong nhà ai nấy đều ăn ngon lành!

Ngẫm cũng , ở nhà họ ăn uống cũng chẳng khá khẩm hơn thế là bao.

Huống chi đang chạy nạn, nãi nãi sợ đủ lương thực nên bắt đầu chia khẩu phần. Mỗi bữa đều định lượng: tiểu hài t.ử một cái rưỡi bánh bao, nam nhân ba cái, phụ nhân hai cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-14-an-khong-du-no.html.]

Cả ngày đội nắng đường dài như , khác thế nào chứ nàng thì tuyệt đối ăn đủ no. May mà nãi nãi thỉnh thoảng lén cho nửa cái bánh bao, một quả trứng gà; tiểu khi cũng nhường phần bánh bao ăn hết cho nàng; còn cả nương nữa nên nàng mới lửng một chút.

Lúc cái ăn còn nóng hổi, ai còn kén chọn nữa. Chu Quả cũng ăn bánh bao húp canh rau dại. Lấp đầy cái bụng là quan trọng nhất. Ăn mãi cũng thấy rau dại đến nỗi tệ, hậu vị còn chút ngọt.

Bữa cơm nhoáng cái xong. Dọn dẹp sạch sẽ tản tìm chỗ nghỉ ngơi.

Chu Quả trong tay vẫn còn cầm non nửa cái bánh bao. Phần của nàng ăn hết, cái là nãi nãi cho cộng thêm non nửa cái nương để dành cho nàng.

Ăn hết chỗ nàng vẫn no. Nàng sờ sờ bụng cũng đành chịu thôi. Lương thực đang khan hiếm, cả nhà ai cũng thắt lưng buộc bụng để nàng ăn một bữa no nê .

Nghĩ đến cảnh những ngày tháng thế còn kéo dài dằng dặc, nàng thấy tuyệt vọng vô cùng. Chẳng đến bao giờ mới ăn một bữa cơm no.

Đang rầu rĩ suy nghĩ, Lý thị kéo tay nàng:

“Nào, ngủ thôi. Lại đây với nương, con bên trong , cùng cho mát.”

Nàng ngoan ngoãn dậy. Vừa xuống lòng bàn tay nhét một vật gì đó. Sờ nắn một chút, hình như là non nửa cái bánh bao. Nàng ngạc nhiên nương. Chẳng non nửa cái bánh bao của nương cho nàng ăn , chỗ ?

Lý thị nàng cố ý giải thích:

“Cái là hôm còn thừa đấy.”

Khuê nữ ăn đủ no Lý thị nhận . Đứa nhỏ khi tỉnh sức ăn cũng lớn hơn. Nàng lo lắng chuyện liên quan đến đầu óc con bé, sợ ăn đủ no ngây dại trở thì khổ. Lúc đó những đầu óc hỏng mà thể cũng suy kiệt.

Lý thị chẳng bản lĩnh gì, chỉ bớt xén từ khẩu phần của để con ăn thêm chút nào chút .

Chu Quả từ chối, đẩy bánh bao cho nương . Lý thị lớn, vóc dáng cao to như mà chỉ ăn hai cái bánh bao chẳng thấm , giờ nhường cho nàng nhiều thế thì càng đói.

“Nương, con ăn nhiều thế no . Cái nương ăn , chiều nay nương còn đẩy xe, đói bụng mà đẩy nổi.”

Lý thị xoa đầu nàng:

“Nương ăn ít lắm, hết ngần . Ngược là con đang tuổi ăn tuổi lớn, ốm dậy. Trong cảnh chẳng gì tẩm bổ, nương chỉ thể để con ăn nhiều thêm một chút thôi. Con khỏe mạnh thì nương ăn bao nhiêu bánh bao cũng thấy no lòng. Ngoan, lời nương nhé?”

Chu Quả thấy rõ ánh nước ngân ngấn nơi đáy mắt nương, nhất thời nghẹn lời. Nàng tỉnh táo thế chắc nương là vui mừng hơn ai hết.

Thực nương còn kém đại bá mẫu vài tuổi nhưng hai già nua ngang . Mấy năm nay vì nàng mà nương hao tâm tổn trí bao nhiêu!

Nàng đành nhét non nửa cái bánh bao n.g.ự.c. Thôi để dành bữa ăn .

Khi chuẩn lên đường, họ đổ đầy nước tất cả bầu hồ lô và ống tre.

Chu Đại Thương chê ít bình đựng nước, bầu hồ lô bé:

“Mấy cái chẳng bõ bèn gì, uống chẳng bao lâu là hết. Nếu đường tìm nước thì còn đỡ, chứ tìm thì nhịn khát đấy. Trời nóng thế uống nước thì khó chịu lắm.”

“Quanh đây chẳng rừng trúc nào. Phía nếu gặp rừng trúc thì c.h.ặ.t một cây thêm mấy cái ống tre là .”

Chu lão hán che tay lên trán mấy ngọn núi xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng cây trúc nào.

Hoàng thị :

“Đang vội lên đường, ai mà dừng chờ con c.h.ặ.t trúc , trừ phi lúc nghỉ ngơi tình cờ gặp thôi.”

Chu Quả ngó nghiêng hai chiếc xe đẩy tay. Hai chiếc xe chất đầy đồ đạc cao ngất ngưởng, xe thùng nước .

“Chẳng xe mang theo thùng nước ?”

Chu Đại Thương thấy chất nữ cứ chằm chằm xe đẩy thì chợt nhớ . Ống tre đủ thì dùng thùng nước, một thùng nước bằng bao nhiêu cái ống tre chứ.

--

Hết chương 14.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận