Hoàng thị :
“Mấy thứ vốn dĩ là để cho gà ăn, bằng gà ăn gì đây? Chẳng lẽ cho ăn lương thực? Lương thực của chúng còn đủ ăn đành băm nhỏ trộn thêm chút cám đổ ít nước cho chúng nó .”
Bà chỉ mấy con gà trói đất:
“Cho chúng nó ăn no uống đủ để còn lấy chút tinh thần. Trời nắng thế , chúng nó đều héo rũ cả , sống ngày nào ngày .”
Mọi đều gật đầu đồng ý.
Chu Quả một bên cặm cụi đào rau dại một bên dấy lên nỗi lo âu. Nhìn tình hình hôm nay, chỉ sợ dân chạy nạn sẽ ngày càng đông. Đi suốt một ngày đường, những họ gặp đều là bá tánh nghèo khổ giống như họ, tuyệt nhiên thấy bóng dáng của một kẻ tiền nào.
Nàng xách một giỏ đầy rau dại trở về nơi đóng quân, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của lớn trong nhà. Ai nấy đều nàng chằm chằm chớp mắt, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thăm dò.
Nàng bình tĩnh đặt giỏ xuống, phủi sạch đất cát tay tới xuống bên cạnh nương còn cố ý xích gần bà hơn chút nữa.
Chỉ một cử chỉ nhỏ cũng đủ Lý thị đỏ hoe đôi mắt. Đứa nhỏ từ lúc tỉnh chẳng năng mấy câu cũng chịu gần nàng, ngay cả một tiếng “nương” cũng gọi.
Lý thị tuy ngoài miệng nhưng trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy mất mát.
Giờ con bé dựa , Lý thị kìm lòng liền ôm c.h.ặ.t lấy Chu Quả, với :
“Cha, nương, đứa nhỏ từ lúc sinh ngốc nghếch, hôm qua chắc là dọa sợ nên mới khỏi bệnh. Nó tỉnh nên cũng ít , nhiều chuyện còn , trong nhà cũng nhận mặt hết, chắc mất một thời gian nữa mới bình thường .”
Chu lão hán vui mừng mặt. Tôn nữ khỏi bệnh đương nhiên hơn vạn so với lúc ngây dại, đúng lúc chạy nạn thế ông cảm thán:
“Khỏi là . Bao nhiêu năm nay chúng chẳng ngày nào cũng mong ngóng con bé khỏi bệnh . Giờ thời thế loạn lạc, con bé tỉnh táo mới thêm cơ hội sống sót.”
Nghe đều trầm mặc.
Chu Quả cũng im lặng. Kiếp nàng sinh ở thế kỷ 21, đất nước phồn vinh thái bình từng ai chịu đói, nào trải qua thời buổi binh hoang mã loạn thế .
Tám năm nàng từ bụng nương chui , mở mắt thấy thế giới xa lạ . Nàng thể chấp nhận việc cứ thế xuyên bỏ gia đình kiếp , nên suốt tám năm qua nàng cứ sống trong trạng thái mơ màng, ý thức lơ lửng rõ ràng.
Nói thì nàng cũng chẳng khác gì mới xuyên đến đây, nhiều chuyện còn rõ bằng Chu Đào. Để tránh trò nhất nàng cứ giữ im lặng thì hơn.
Hoàng thị quanh một vòng :
“Được , còn sớm nữa, đường cả ngày cũng mệt mỏi, ăn cơm thôi. Ăn xong ngủ sớm, sáng mai còn dậy sớm lên đường. Nghỉ lúc nào lúc , thấy đường thế còn mệt hơn cả ruộng.”
Vừa đến ăn cơm, Chu Túc và Chu Đào là vui nhất, quan trọng hơn là tối nay còn thịt gà.
Thịt gà nhiều, Hoàng thị đếm theo đầu , mỗi một miếng. Tuy trời nóng thịt dễ hỏng nhưng rang kỹ với nhiều muối nên cũng để lâu hơn chút. Không thể một bữa ăn hết sạch , nhà nào cũng dám phung phí như , ăn dè sẻn còn cầm cự mấy bữa nữa.
Gia cảnh mấy năm nay ngày càng sa sút vì mất mùa liên miên, đóng thuế xong chẳng còn bao nhiêu, cái bụng còn no gì đến thịt. Có khi đến Tết cũng chẳng thấy chút thức ăn mặn nào.
Lũ trẻ hớn hở gắp miếng thịt phần bỏ ngay bát.
Chu Quả cạnh Chu Túc, thấy bé ăn một miếng rau liếc miếng thịt, và một miếng cơm ngắm miếng thịt thì khỏi bật . Nàng do dự một lát gắp miếng thịt trong bát bỏ sang bát , tự an ủi bản : kiếp ăn bao nhiêu thịt , còn đứa nhỏ từ lúc sinh đến giờ chắc ăn thịt chỉ đếm đầu ngón tay. Nàng là tỷ tỷ, chăm sóc nó.
Bỗng nhiên miếng thịt từ trời rơi xuống, Chu Túc trợn tròn mắt kinh ngạc.
Chu Quả mỉm , đang định lùa cơm thì thấy trong bát thêm một miếng thịt. Ngẩng lên thấy nương đang vui mừng xót xa, trong mắt ngân ngấn lệ:
“Quả Quả của chúng cũng thương . Nào, miếng thịt nương cho con. Sức khỏe con hẳn đang tuổi ăn tuổi lớn cũng ăn thịt mới .”
Chu Mạch mím môi gắp miếng thịt trong bát đưa cho Lý thị:
“Nương, nương ăn của con . Cha nhà, con là nam nhân lớn nhất trong nhà, con chăm sóc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-11-mot-mieng-thit.html.]
Hốc mắt Lý thị đỏ lên. Cha bọn nhỏ ở đây, mấy đứa nhỏ đều hiểu chuyện hơn hẳn. Nếu trượng phu nàng thấy cảnh chắc sẽ vui mừng lắm.
“Nương ăn , các con ăn . Nương lớn như , ăn thịt nhiều năm , giờ thích ăn nữa. Các con đang tuổi lớn, cứ ăn .”
Nói gắp trả miếng thịt cho đại nhi t.ử:
“Con là nam t.ử hán trong nhà, ăn no ngủ kỹ cho khỏe mạnh mới chăm sóc , chăm sóc nương và gia gia nãi nãi chứ. Không từ chối, mau ăn .”
Chu Túc đảo mắt gắp một miếng thịt trong bát dậy bỏ bát Lý thị, hì hì:
“Nương, tỷ tỷ cho con một miếng , miếng con biếu nương. Thế là ai cũng thịt ăn nhé.”
Hoàng thị lên tiếng:
“Được , miếng thịt mà cứ nhường qua nhường . Mỗi một miếng, ai cũng phần, mau ăn . Những ngày gian khổ mới chỉ bắt đầu thôi.”
Lý thị thở dài bắt đầu ăn cơm.
Chu Quả thở phào nhẹ nhõm. Chuyện nhường nhịn một miếng thịt thế , nàng thật sự quen.
Bánh bao đen ăn cùng thịt gà hầm rau củ, cả nhà ăn ngon lành.
Ngay cả Chu Quả cũng ăn ngon miệng. Dù bánh bao thô ráp nuốt rát họng nhưng thịt gà thì ngon thật sự, nước hầm gà nấu rau củ cũng đậm đà.
Ăn xong Lý thị đống rau dại đất liền cảm thấy khó xử. Gà ăn hết chỗ , giữ thì chẳng gì mà vứt thì tiếc công sức của nữ nhi. Dù cũng là tấm lòng của con bé.
Hứa thị thấy bèn :
“Ôi dào, mấy cái lá già giữ gì, dọc đường thiếu gì rau dại, vứt cho nhẹ nợ.”
Chu Quả trừng lớn mắt vội vàng ngăn :
“Đừng đùa chứ, đây là rau con vất vả đào cả buổi đấy, vứt ? Phơi khô mang theo cũng thành một món ăn mà, còn hơn là gì bỏ bụng. Không , , nương ơi đừng vứt, mấy thứ đều ăn hết. Dồn một bao tải cũng chẳng tốn chỗ nặng .”
Đây lẽ là câu dài nhất nàng trong hai ngày qua.
Lý thị kịp gì thì Hoàng thị xua tay:
“Không vứt, vứt, ai dám vứt của con. Mấy thứ rau dại cũng như đậu que thôi, phơi khô để dành lâu lắm. Đã đến nước còn kén chọn gì nữa, cái ăn là .”
Thôi thì mang theo cũng , con bé vất vả lắm mới khỏi bệnh, đừng nó kích động ngây dại thì khổ.
Chu lão hán gật đầu tán thành:
“ đấy, chặng đường phía thế nào, tích trữ chút gì chút . Mang hết , dừng chân ở chúng cũng tranh thủ đào thêm rau dại.”
Hai đầu gia đình thì còn ai dám phản đối.
Hoàng thị cùng hai nhi tức đem chỗ rau dại Chu Quả đào chần qua nước sôi, vớt rải lên tảng đá bên cạnh phơi khô. Xong xuôi đấy mới ngủ.
Chu Quả đặt lưng xuống ngủ say. Thân thể còn nhỏ, ban ngày bôn ba vất vả như sớm chịu nổi nữa .
Ngày hôm , khi trời mới tờ mờ sáng, trưởng thôn bắt đầu hô hào:
“Dậy thôi, dậy thôi bà con ơi! Lên đường nào, đừng ngủ nữa!”
--
Hết chương 11.