Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực

Chương 10: Đây là rau dại sao?

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Quả nghĩ mãi liền quyết định nghĩ nữa. Nàng thể mang theo ký ức kiếp xuyên đến thế giới vốn dĩ là chuyện khó tin , giờ thêm sức lực lớn hơn bình thường một chút thì xá gì. Hiện tại cho dù nàng khả năng bay lên mái nhà trèo tường chăng nữa thì nàng cũng sẽ thản nhiên đón nhận mà chút cau mày. Đây là chuyện cơ mà.

Nàng an tâm xuống thậm chí còn nhã hứng bắt đầu quan sát xung quanh. Mọi đều ngủ say còn ai thức.

Một canh giờ đoàn bắt đầu khởi hành. Trưởng thôn hôm nay hết bốn mươi dặm đường, đến nơi thì nghỉ ngơi.

Hai đứa nhỏ Chu Túc và Chu Đào xe đẩy tay. Thỉnh thoảng Chu Quả cũng lên một lúc, thật sự là đôi chân quá yếu ớt chịu nổi đường dài.

Cả nhà tính cả đại đường ca Chu Cốc tổng cộng sáu lớn phiên đẩy xe. Mỗi lượt hai đẩy một chiếc xe, còn nghỉ ngơi để sẵn sàng ca. Chu Hạnh tất bật chạy chạy chăm sóc hai đứa nhỏ còn lo cho những khác, lúc thì rót nước lúc thì đưa đồ ăn.

Chu Quả, Chu Mễ và Chu Mạch, ba cùng .

Chu Mạch và Chu Mễ lớn hơn Chu Quả hai ba tuổi nên tự giác chăm sóc . Nếu Chu Quả từ chối, hai còn định phiên cõng nàng .

Bốn mươi dặm đường chẳng dễ chút nào. Ban đầu trong đoàn còn tiếng về âm thanh cứ nhỏ dần. Đến khi trời tối hẳn thì gian yên ắng chỉ còn thấy tiếng bánh xe kẽo kẹt và tiếng bước chân lê thê.

Chu gia ai nấy đều mệt lử. Chu lão hán và Hoàng thị tuổi cao, một hồi lặn lội lưng còng rạp xuống đến sức chuyện cũng chẳng còn.

Lý thị và Hứa thị thì vẫn . Vào mùa vụ bận rộn cả ngày cũng mệt mỏi cỡ , chỉ điều đôi chân đau nhức vô cùng.

Mấy đứa trẻ tóc tai ướt đẫm mồ hôi, lớp chồng lớp khác. Sau một ngày đường những khuôn mặt vốn đen nhẻm giờ càng thêm lem luốc chẳng còn rõ mặt mũi nữa.

Buổi chiều khi bộ một canh giờ rưỡi, Chu Quả nhà bế lên xe . Giữa chừng nàng còn lén giúp nương đẩy xe một đoạn trong một canh giờ khiến Lý thị cứ thầm kinh ngạc mãi, cảm giác xe càng đẩy càng nhẹ thế .

Mặt trời lặn hơn một canh giờ đoàn cuối cùng cũng dừng .

Mọi tản tìm chỗ nghỉ qua đêm.

Chu Mạch và Chu Mễ nhanh chân chạy lên phía ngay khi trưởng thôn hiệu dừng , lượn một vòng quanh đó tìm một gốc cây lớn.

Cả nhà đẩy xe tới đặt hai chiếc xe đẩy tay ở hai bên gốc cây, trống ở giữa chính là nơi nghỉ ngơi của cả gia đình đêm nay miễn cưỡng cũng coi như chắn chút gió.

Vừa dừng chân Hoàng thị liền sai lũ trẻ quanh đó nhặt cành cây khô.

Chu lão hán dẫn Chu Cốc lấy nước. Điểm bất tiện duy nhất ở đây là nguồn nước quá xa.

Chu Đại Thương dỡ nồi niêu và nguyên liệu nấu bữa tối xuống vội vàng cắt cỏ trải đệm, chuẩn chỗ ngủ.

Lý thị và Hứa thị cùng Chu Hạnh bắc bếp nấu cơm. Thịt gà rang mặn cho thêm nước nấu, bỏ thêm các loại rau củ và đậu que hái từ vườn nhà. Vì thịt gà ướp muối đậm nên cần nêm nếm thêm. Bánh bao xiên cành cây hơ nóng lửa.

Chu Quả giúp gì nhiều bèn loanh quanh. Thấy mặt đất rau dại, nàng xách cái giỏ xổm xuống đào từng cây một. Cây non thì đào cả rễ, cây già thì ngắt lấy ngọn ném giỏ.

ánh trăng nhưng trời tối nên nàng rõ lắm chỉ thấy lờ mờ. Thấy cái gì ăn là nàng ngắt, tay thoăn thoắt đào rau dại nhanh hơn ai hết chẳng mấy chốc giỏ đầy ắp.

Rau dại mọc nhiều quá cả một vạt rau dại thế nàng thấy tiếc nếu bỏ phí. Đường phía gian nan thế nào, lúc thể chuẩn thêm chút đồ ăn thì cứ chuẩn , phơi khô rau khô ăn dần cũng .

Xách một giỏ đầy về đổ đất nàng xách giỏ tiếp.

Lúc đều đang bận rộn. Mấy đứa nhỏ Chu Đại Thương dẫn cắt cỏ lót ổ chẳng ai để ý đến Chu Quả, cũng ai phát hiện nàng đang mải mê đào rau dại.

Đến khi Hoàng thị xong việc bên bếp núc , cúi đầu thấy đống cỏ dại bên cạnh xe đẩy tay, bà giật thon thót:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-10-day-la-rau-dai-sao.html.]

“Ôi chao, đống rau dại là ai đào thế?”

Nhiều quá mức quy định, chỉ trong thời gian nấu một bữa cơm mà từng .

Lý thị ngó đầu gốc cây, thấy nữ nhi vẫn đang cắm cúi đào bới thì mừng lo. Đứa nhỏ đào nhiều thế mà vẫn đào tiếp ?

Đang định mở miệng gọi thì Hứa thị bên cạnh ha hả:

“Đây mà là rau dại á? Nương xem, cái gì cũng : lá non, lá già, cọng già, rễ cỏ, còn cả mấy thứ ăn nữa. Rõ ràng là cỏ dại mà, ai đào thế ?”

Nàng bới móc trong đống "rau".

Hoàng thị quanh thấy ngay Chu Quả đang xổm gốc cây đào bới, bên cạnh là cái giỏ lớn. Bà trừng mắt kinh ngạc:

“Quả Quả nhà giờ đào rau dại ư?!”

Nhìn hồi lâu càng bà càng thấy Chu Quả dường như lanh lợi hơn hẳn. Rau dại đào cả rễ lên còn giũ sạch đất mới bỏ giỏ. Bà sang Lý thị chỉ về phía Chu Quả:

“Con bé, con bé... chuyện là thế nào?”

Hứa thị cũng theo, gật gù:

đấy nhị , Quả Quả hình như thông minh hơn còn đào rau dại nữa.”

Lý thị nữ nhi đang chăm chỉ đào rau phía xa. Nghĩ đến biểu hiện của con từ hôm qua đến giờ, nàng cũng chắc con bé khỏi hẳn . Nói để cùng cho ý kiến cũng bèn kể đầu đuôi chuyện giải thích:

“Con bé hình như khỏi hẳn , tỉnh vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác. Sợ tin nên con , định đợi thêm vài ngày xem .”

Thực Lý thị chỉ sợ lúc bảo con bé bát tự , khắc ảnh hưởng đến con.

Hoàng thị càng mắt càng sáng lên vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, sung sướng :

“Ôi chao, khỏi là khỏi chứ còn khỏi hẳn hẳn cái gì. Con xem, đứa nhỏ bao tỉnh đào rau dại, lo cái ăn cho gia đình. Đại sư đúng thật, con bé mệnh phú quý .”

Hứa thị bĩu môi. Nhìn đống rau hổ lốn xem, ăn bao nhiêu lá già rễ nát. Đào tí rau dại mà bảo mệnh phú quý? Thế thì nàng cũng mệnh phú quý, nàng đào rau dại từ lúc ba bốn tuổi cơ.

Hai đứa nữ nhi của nàng cũng đều là mệnh phú quý hết!

Lý thị mong cầu nữ nhi mệnh phú quý gì cao sang, chỉ :

“Con chẳng mong gì hơn, chỉ cần Quả Quả khỏe mạnh bình thường là . Nó thể giống như bao đứa trẻ khác , chạy nhảy vui đùa, điệu, thành sinh hài t.ử, sống một cuộc đời bình thường là tâm nguyện lớn nhất đời con.”

Hoàng thị chẳng lọt tai lời nào, bà đang chìm đắm trong niềm vui sướng của riêng . Bao nhiêu năm bà chỉ mong chờ ngày . Càng Chu Quả bà càng thấy con bé thông minh lanh lợi hơn hẳn đám trẻ con trong nhà.

Chu lão hán lấy nước về, tin tôn nữ khỏi bệnh đống lá già rễ nát đất, ông ngập ngừng:

“Mấy thứ cho gà gà còn chê, các chắc chắn con bé khỏi chứ?”

Mọi đều trầm mặc.

--

Hết chương 10.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận