Tiếng hô của trưởng thôn vang lên cả doanh địa đang yên tĩnh bỗng ồn ào hẳn lên.
Chu Quả ngáp một cái dậy. Đêm qua lớp cỏ khô dày, bên trải một tấm chăn, ngủ cũng thấy khó chịu gì nên cả đêm nàng hề mộng mị.
“Quả Quả, dậy nào, nương gấp chăn đệm .”
Lý thị nhẹ nhàng kéo nàng dậy tiện tay nhét cho nàng nửa cái bánh bao. Nữ nhi luôn ăn đủ ba bữa kể cả lúc gia cảnh khó khăn nhất, buổi sáng cũng cái gì đó bỏ bụng: một quả trứng gà, nửa cái bánh bao bát cháo loãng. Ăn quen giờ ăn sẽ đói đến mức cồn cào ruột gan.
Chu Quả nhét nửa cái bánh bao n.g.ự.c quanh quất, thấy đống rau dại của liền hỏi:
“Nương, rau dại con đào tối qua ?”
Lý thị theo bản năng trả lời:
“Đã sớm thu dọn xong , dùng dây thừng buộc treo xe đẩy tay phơi , khô là thể...”
Lời hết Lý thị bỗng khựng hốc mắt đỏ hoe. Nữ nhi lớn từng , đây là đầu tiên mở miệng gọi bà là nương mà êm tai đến thế.
Chu Quả thấy Lý thị lén lau nước mắt thì mím môi. Nói cũng , nương là nương hờ mà là mang nặng đẻ đau sinh nàng.
Hoàng thị đang dọn đồ ngang qua, tranh thủ với Lý thị:
“Được , chuyện tày đình lóc cái gì. Đứa nhỏ khỏi bệnh, gọi là chuyện đáng mừng, đừng thẩn thơ nữa, mau thu dọn . Phía Béo Nhị gia thu dọn xong từ đời nào , chúng thể tụt .”
Lý thị vội vàng , bắt đầu nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc. Đồ đạc nhiều, chỉ lát chất hết lên xe.
Chu Quả ôm nửa cái bánh bao trong n.g.ự.c, tay cầm một quả hạnh gặm chậm rãi dạo quanh. Những xung quanh nàng vẫn quen mặt.
Nàng quen họ nhưng họ quá quen thuộc với nàng.
Đi qua ai họ cũng chào hỏi:
“Quả Quả, sáng sớm ăn gì thế? Quả hạnh ? Ôi chao, giờ ăn hạnh chua lắm, răng ngươi chịu ?”
“Quả Quả, nhà ngươi thu dọn xong ?”
...
Người trong thôn ở với lâu, nhiều nhà còn chút dây mơ rễ má họ hàng. Nàng chẳng ai ai cũng chẳng xưng hô thế nào, đành mỉm đáp coi như chào hỏi.
Nụ càng khiến tò mò:
“... Ôi chao, con bé với chúng kìa. Hình như nó hiểu lời đấy, nó khỏi ?”
“... Ta thấy cũng , trông lanh lợi hơn hẳn. Tối qua còn thấy nó xách giỏ xổm đào rau dại đấy.”
“Chắc là chơi đồ hàng thôi, nó mà đào rau dại gì khéo đào cả cỏ dại lên chứ.”
...
Chu Quả chậm rãi bước , thản nhiên hút chút nước hạnh chua chua ngọt ngọt, chẳng thèm để tâm đến lời bàn tán của khác. Những thứ đó đều là bảo bối cả đấy.
Khi đoàn bắt đầu lên đường, mặt trời cũng từ từ ló dạng đỉnh núi.
Tháng sáu ánh nắng chiếu mang theo cảm giác nóng rát. Chu Quả lén giúp đẩy xe một canh giờ, đến khi nắng lên cao, nàng nhà bắt lên xe .
Lúc những quả hạnh xanh hái hôm mới phát huy tác dụng. Khi mồ hôi đầm đìa, miệng lưỡi khô khốc, ngậm một quả hạnh giải khát giúp tinh thần tỉnh táo hẳn.
Chu Đại Thương tiếc rẻ dậm chân:
“Lúc nhớ hái hết sạch quả cây nhỉ? Chỗ ít quá, ăn mấy hôm là hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-12-khong-bang-mot-ke-ngoc.html.]
Hoàng thị mắng:
“Chất nữ của con hái từng là giỏi lắm , nó mới tí tuổi đầu. Với trời nóng thế , để mấy ngày là , con còn để bao lâu nữa?”
Chu Cốc c.ắ.n quả hạnh xanh :
“Mà cũng , Quả Quả sức lực lớn thật đấy. Cái sào dài thế mà cầm còn đập rụng bao nhiêu quả, đơn giản . Con thấy mà chăm chỉ luyện tập chắc chắn thành đại lực sĩ, còn khỏe hơn cả thúc đấy.”
Mọi ngẫm nghĩ thấy cũng lý.
Hoàng thị liếc Chu Quả một cái, mắng:
“Nói linh tinh cái gì đấy, ai chất nữ nhà như thế ?”
Chu Quả chẳng thấy gì . Sức lực lớn càng chứ , nếu thể nhẹ nhàng nhấc bổng cả chiếc xe đẩy tay thì càng tuyệt.
Chu Đại Thương hà hà:
“Sức lực lớn thì , sức lực lớn chứ . Ta còn ước sức lực như thế, là một thể đẩy hai chiếc xe, cho lên xe nghỉ ngơi.”
Chu lão hán liền bảo:
“Con bé sức khỏe cũng , ai dễ bắt nạt nó.”
Lý thị gật đầu liên tục.
Mặt trời dần lên cao, đường gặp những chạy nạn khác cũng nhiều hơn. Có đuổi theo từ phía cũng bắt kịp đoàn phía . Dọc đường họ còn qua hai ngôi làng.
Trong làng hầu như còn ai, chỉ còn những già tóc bạc trắng. Họ sức yếu nổi đành lặng lẽ trong sân, bình thản mà buồn bã đoàn qua.
Chu Quả cảnh tượng mà thấy xót xa vô cùng. Vài chục năm họ cũng từng là những đứa trẻ cha nương che chở, từng là những thiếu niên phơi phới thanh xuân. Giờ đây chân tay chậm chạp, phương xa chẳng thể chỉ còn chờ c.h.ế.t ở cái làng hoang vắng .
Đến hai đứa nhỏ vốn ríu rít cũng im bặt.
Không khí trầm mặc bao trùm suốt chặng đường.
Giữa trưa nắng quá gay gắt. Tuy buổi sáng nhanh nhưng thể lực tiêu hao lớn. Mọi chỉ dựa niềm tin mà cố gắng bước tiếp. Ai cũng sợ phản quân đuổi kịp, lúc đó đám dân đen tay trói gà c.h.ặ.t như họ chỉ nước chờ c.h.ế.t.
Thấy đều thấm mệt, qua một cánh rừng, trưởng thôn bèn lệnh dừng nghỉ ngơi chỉnh đốn đội ngũ.
Xe dừng, Chu Mạch và Chu Mễ liền xách bầu hồ lô tìm nước. Cả buổi sáng mấy bầu nước, ống tre đều cạn sạch.
Chu Quả dắt Chu Đào và Chu Túc đào rau dại. Ba đứa nhỏ xe nhiều nhất, hai đứa bé hơn càng chịu yên.
Đi trời nắng chang chang suốt buổi, lúc chẳng mấy ai còn tâm trạng nhóm lửa nấu cơm nóng. Mọi chỉ lẳng lặng lấy lương khô và bánh bao , uống ngụm nước lã ăn cho xong bữa. Nghỉ ngơi lấy sức mới là quan trọng chẳng ai còn sức mà nhặt củi đào rau.
Những nghỉ ngơi bên cạnh thấy ba tỷ Chu Quả đào rau dại thì khỏi lườm nguýt con cái nhà :
“Nhìn , ! Đến cái con bé ngốc nhà họ Chu còn đào rau dại, chúng mày lười chảy thây đấy ? Vừa bảo nghỉ là lăn , lúc ăn thấy ăn ít ? Lúc thì đứa nào đứa nấy trốn biệt tăm. Sao đẻ cái lũ lười biếng , đến một đứa ngốc cũng bằng.”
“Bình thường nhận chứ con gái nhà Chu Đại Tài hiểu chuyện thật đấy, còn đào rau dại, hơn khối đứa trẻ trong thôn.”
Lại bảo nàng chuyện tào lao, rau dại thiếu gì, dọc đường chỗ nào chẳng , đào gì cho mệt xác mang vác.
Cũng thấy thế lẳng lặng bảo con cái xách giỏ đào rau theo. Rau là do trời sinh trời dưỡng, lý nào để một nhà hưởng hết.
Chu Quả chẳng để tâm đến những lời bàn tán nhưng Chu gia thì nghĩ khác.
--
Hết chương 12.