Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực

Chương 13: Đánh nhau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Người Chu gia , Lý thị còn kịp lên tiếng thì Hoàng thị nổi giận đùng đùng. Bà phắt dậy chống nạnh chỉ thẳng mặt kẻ chê bai Chu Quả mà mắng:

“Ngươi bậy bạ cái gì đấy hả? Miệng mồm thối tha như ăn phân! Đứa nhỏ ngoan ngoãn như mà ngươi dám bảo nó ngốc? Đồ lòng lang thú, đường coi chừng ch.ó hoang c.ắ.n c.h.ế.t!”

Hai nhà vốn xích mích từ , nay mắng như đối phương cũng chẳng chịu thua kém.

“Làm nào? Nó vốn ngốc càng ngốc chẳng lẽ còn cấm sự thật ? Hừ, trời mới nhà các chuyện thất đức gì mà sinh một đứa ngốc như thế. Đến chuyện cũng đời coi như bỏ , chỉ cô nương lỡ thì ở nhà ăn bám thôi. Đáng thương , đúng là ông trời mắt, báo ứng đấy!”

Mụ hả hê, vẻ mặt đầy vẻ vui sướng khi gặp họa.

Lý thị nhịn nổi nữa. Như con gà mái nương xù lông bảo vệ con, lao thẳng đối phương túm c.h.ặ.t tóc mụ mà giật, giật gào lên:

“A a! Cho ngươi bậy ! Cho ngươi bậy ! Xem xé nát cái miệng thối của ngươi ! A a...”

Bộ dạng điên cuồng của Lý thị khiến xung quanh đều khiếp vía ngây như phỗng. Xưa nay ai thấy nàng hung dữ thế bao giờ.

Kẻ đ.á.n.h mãi đến khi da đầu đau nhói mới hồn. Mụ cũng chẳng dạng , một tay giữ tóc một tay chồm lên túm tóc Lý thị, miệng cũng gào thét kém.

Lúc Lý thị như con báo cái hung dữ, sức lực lớn đến kinh . Mấy năm nay tuy ngoài mặt trong thôn gì nhưng những lời bàn tán lưng ít nhiều cũng lọt đến tai. Lời khó nào mà chẳng , nàng nuốt bao nhiêu nước mắt trong, cầu xin Bồ Tát bao nhiêu .

Nhẫn nhịn bao nhiêu năm, giờ đây khi nữ nhi khỏi bệnh khiến nàng vui mừng khôn xiết, thể để khác x.úc p.hạ.m hài t.ử của nữa. Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay bùng nổ, nàng trút hết cơn thịnh nộ lên kẻ mặt tiếc chút sức lực nào.

Cuộc ẩu đả diễn với tư thế liều mạng.

Đối phương chịu nổi đòn đau, rên la oai oái:

“Cứu mạng! G.i.ế.c ! G.i.ế.c ! Ta sai , sai ...”

Mụ gào thét hồi lâu mà nhà vẫn ai dám can ngăn.

Chỉ trượng phu mụ yên, ngập ngừng định xông can sợ cứ đà thì xảy án mạng mất.

Hoàng thị trong lòng thầm hả hê, thấy tình hình hòm hòm mới giả vờ can ngăn, kéo hai khuyên Lý thị:

“Thôi thôi, , nương Quả Quả . Người nhận sai , con đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , mắng cũng mắng , cơn giận cũng xả xong thì tha cho mụ , ?”

Miệng lời ngon ngọt nhưng tay chân Hoàng thị cũng chẳng chịu yên, lén lút nhéo thật mạnh những chỗ nhiều thịt và kín đáo của đối phương khiến mụ kêu la t.h.ả.m thiết.

Thấy trượng phu mụ định bước tới rụt chân về.

Chu Quả ban đầu tiếng gào của nương cho giật , đang do dự nên xông giúp thì thấy sức chiến đấu kinh hồn của nương . Nhìn lực đạo , nàng còn lo da đầu sắp giật tung mất.

Sống hai kiếp , đây là đầu tiên nàng chứng kiến cảnh đ.á.n.h trực tiếp thế . Nàng xách giỏ xem một cách say sưa. Người nương mạnh mẽ thế mang cho nàng cảm giác an khó tả.

“Oa! Nương lợi hại quá! Đánh ! Đánh mụ đàn bà xa đó ! Cho mụ chừa thói tỷ tỷ!”

Chu Túc bên cạnh nắm c.h.ặ.t nắm tay bé xíu hưng phấn reo hò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-13-danh-nhau.html.]

Chu Đào cũng mở to đôi mắt long lanh đầy ngưỡng mộ nương.

Rất nhiều lớn và tiểu hài t.ử cũng chạy tới xem náo nhiệt.

“Ôi chao, giờ Lý thị khỏe thế đấy. Cẩu gia tức phụ vốn nổi tiếng khỏe mạnh, gây gổ với trong thôn và ít khi chịu thiệt, thế mà hôm nay thất thế t.h.ả.m hại.”

hả hê:

“Hừ, đáng đời! Bình thường mụ ăn ở thất đức, giờ thì chịu khổ . Xem còn dám khua môi múa mép nữa . Phải trị cho một trận thế mới hả !”

Trưởng thôn thấy động tĩnh liền chạy tới. Thấy cảnh tượng hỗn loạn, ông nhíu mày quát lớn:

“Dừng ! Dừng hết cho ! Còn thể thống gì nữa! Đã đến nước mà còn đ.á.n.h ? Các tưởng vẫn đang ở trong thôn đấy ?! Chúng đang chạy nạn đấy, hả? Ra khỏi làng , trong thôn là thiết nhất, là một nhà cả đấy!Người một nhà thì đồng tâm hiệp lực, nương tựa mà sống. Cứ như các thế , đến nơi thì đoàn tan rã . Mấy ngày nay các cũng thấy những kẻ lẻ loi gia tộc thôn xóm cùng đấy. Gặp cướp bóc thì chúng là những kẻ cướp đầu tiên!Bởi vì họ ai giúp đỡ, ai nương tựa. Ra ngoài đường chúng chỉ thể dựa những bên cạnh thôi. Nếu xảy chuyện, chẳng lẽ các trông chờ lạ đến cứu ? Chỉ trong thôn mới cứu thôi!”

“Rời làng bao giờ mới về , khi cả đời cũng chẳng về nữa. Thời buổi loạn lạc chuyện gì cũng thể bỏ qua . Có gì quan trọng hơn tính mạng của cả gia đình già trẻ lớn bé? Có hận thù gì mà giải quyết ?”

Sau một hồi giáo huấn, đám đông im phăng phắc ai dám ho he một tiếng. Lý thị và đối phương cũng dừng tay từ lâu.

đây là chạy nạn. Trời đất bao la cũng là xa lạ. Chỉ nhóm cùng thôn là quen , hiểu rõ gốc rễ của mới thể tin tưởng nương tựa mà đối phó với bên ngoài.

Chu Quả thấy trưởng thôn chỉ vài câu kiểm soát tình hình, thầm nghĩ cũng lời ông đấy chứ.

“Được , , giải tán ! Ta thấy vẫn đủ mệt . Ngày mai sáu mươi dặm đường xem các còn sức mà đ.á.n.h nữa . Nghỉ ngơi , lát nữa lên đường . Các mệt thì cũng mệt c.h.ế.t !”

Trưởng thôn chắp tay lưng lắc đầu bỏ .

Chu Quả lờ mờ nhận thấy dáng của ông lão chút đắc ý chẳng ảo giác của nàng .

Đám đông lập tức giải tán. Nghỉ ngơi mới là chuyện quan trọng nhất lúc .

Lý thị ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu hùng dũng oai vệ liếc đối thủ một cái bước như một con gà chiến thắng. Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay xả hết, từ giờ xem ai còn dám nữ nhi nàng nữa. Thật sảng khoái!

“Thật hả ! Hừ, mụ già đáng ghét, trị cho mụ một trận từ lâu !”

Hứa thị hớn hở theo . Nàng vui thật sự. Trước đây Nhị cứ hiền lành nhẫn nhịn, bao giờ đỏ mặt tía tai với ai, khiến nàng với cái tính nóng nảy thường nhà chê trách, nhất là trượng phu của nàng .

Giờ thấy Nhị bưu hãn thế , Hứa thị như mở cờ trong bụng. Nàng còn đơn độc nữa , ha ha ha...

Hoàng thị cũng Lý thị đầy tán thưởng:

“Đánh lắm! Loại như thế đ.á.n.h cho chừa. Con trị nó, nó tưởng con sợ leo lên đầu lên cổ con mà . Trước con cứ nhịn nhục quá giờ xem ai còn dám chọc con nữa. Cô nhi quả phụ mà giữ tính nết cũ thì sống nổi , chúng mạnh mẽ lên.”

Nói đến đây bà trầm giọng xuống. Hai nhi t.ử đều nhà, chỉ còn đám già trẻ lớn bé yếu ớt , lỡ chuyện gì thì .

Chu lão hán nhíu mày :

“Hôm nay coi như xong nhưng xúc động như nữa. Dọc đường chúng còn nhờ vả khác nhiều. Lúc giữ quan hệ với mới là quan trọng, thể tùy tiện gây thù chuốc oán . Sau tìm giúp đỡ cũng khó.”

--

Hết chương 13.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận