Ngoại truyện 1 – Thượng Quan F
Hai tiếng .
Đoan Mộc Thanh hét lớn: “Chị Khả Ái, em tìm tiên d.ư.ợ.c !”
Thượng Quan F thấy, khỏi siết c.h.ặ.t t.a.y.
Trong biệt thự.
Anh thật.
—— Anh là xuyên , là Thượng Quan Sam về từ tương lai.
cũng dối.
—— Sở dĩ thể xuyên , vì Đoan Mộc Thanh cho một viên “thịt viên”, mà là vì trộm viên “thịt viên” đó từ tay Đoan Mộc Thanh.
Sau khi cóc tinh hủy dung.
Anh thể chấp nhận gương mặt tuấn mỹ của trở nên méo mó dị dạng!
Suốt bao ngày đêm , từng vô gương, say mê dung mạo của chính .
Thứ yêu nhất, chính là đôi mắt xanh lam sương mù — bao, tựa mặt hồ mùa đông phủ một tầng sương mỏng.
khi cóc tinh hủy dung, đôi mắt biến thành màu xám trắng, như mắt cá ch.ế.c.
Nếu thể xuyên , về quá khứ đổi tất cả?
Anh hủy dung!
Cũng phẫu thuật thẩm mỹ!
Anh chỉ gương mặt tuấn mỹ nguyên bản của , đôi mắt xanh lam sương mù !
Vì thế, trộm tiên d.ư.ợ.c.
…
Đáng tiếc, Tức Trung Câu chỉ thể xuyên, thể hồn xuyên.
Thượng Quan Sam của thời tin lời .
Đồ ngốc, nịnh Lý Khả Ái !
Đồ ngu, cầu xin cô bảo vệ !
Thượng Quan Sam (chính của quá khứ) sống ch.ế.c tin.
Hết cách .
Thượng Quan F quyết định, chỉ thể tự tốn thêm tâm tư.
Anh xin Lý Khả Ái nhiều phù chú.
Khi nguy cơ ập đến.
Anh chia một nửa phù cho Thượng Quan Sam, còn giấu trong hội trường.
Còn thì canh giữ bên ngoài, cẩn thận bảo vệ.
Anh hộ tống suốt chặng đường.
Anh thành công!
Lần , “Thượng Quan Sam” cóc tinh nuốt bụng, hủy dung.
Hiệu lực xuyên của Tức Trung Câu thời hạn.
—— Ở vòng , lén ăn tiên d.ư.ợ.c để xuyên ngay lúc Lý Khả Ái đ.á.n.h bại hắc vụ. Giờ đây, Lý Khả Ái mới đ.á.n.h bại hắc vụ.
Thời gian của cũng đến, sắp biến mất.
.
Vận mệnh !
Cơ thể dần dần trở nên trong suốt.
lúc đó, thấy Thượng Quan Sam bước từ khóm hoa tường vi.
Thần sắc đau đớn, một tay ôm lấy tai, tay đầy m/á/u.
Trời ơi!
Thượng Quan Sam chẳng đang ở trong hội trường ? Sao mất một bên tai?
Rốt cuộc xảy chuyện gì?
Mất một bên tai, cũng tệ chẳng kém gì hủy dung!
Thượng Quan F kịp suy nghĩ thêm, tan thành khói bụi.
Ngoại truyện 2 – Thượng Quan Sam
Quái vật xâm nhập.
Thượng Quan Sam Thượng Quan F nhét trong hội trường.
Thật nực , đều đang chiến đấu, lẽ nào chỉ trốn trốn tránh tránh ?
Cậu cũng phù chú mà!
Cậu nhảy qua cửa sổ.
Cậu gi.ế.c hai con quái vật, nhưng cũng chúng c.ắ.n mất một bên tai.
Đau quá!
Trong hỗn loạn, chiếc tai đám đông giẫm đạp, tìm nữa.
“Phải đây? Mình chỉ còn một bên tai thôi! Xấu quá!”
Cậu thấy Đoan Mộc Thanh chạy tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuot-pho-ban-kiem-tien-phan-47-hoc-vien-tuong-vi/ngoai-truyen.html.]
…
Ánh mắt Thượng Quan Sam khẽ run: chẳng nhỏ tìm tiên d.ư.ợ.c ?
Ừm.
Nếu xuyên thì ?
Liệu thể đổi tất cả chuyện ?
Có thể.
Nhất định thể.
Ngoại truyện 3
Buổi chiều tà.
Trong căn hộ sang trọng.
Một thiếu niên xinh mặc áo sơ mi trắng đang ăn tiệc hải sản.
Cậu chừng mười sáu mười bảy tuổi, mái tóc xanh băng nhạt.
Làn da trắng đến cực điểm, như tuyết đầu mùa hòa cùng ánh trăng.
Hàng mi cũng mang sắc xanh băng nhàn nhạt.
Cả con sạch sẽ tinh khôi như một bài thơ.
Một cô gái thanh tú linh động ôm laptop bước khỏi phòng.
Cô gõ gõ lên mặt bàn ăn:
“Thượng Quan Sam xuyên ? Lần thứ bảy nhỉ?”
Thiếu niên ngẩng đầu đáp:
“Vâng, thưa chủ nhân.”
“Chấp niệm của quá sâu, xuyên quá nhiều, d.a.o động năng lượng hình thành một phó bản mới xoay quanh .”
“Phó bản mới nên đặt tên là gì đây?”
Cô gái mỉm :
“Gọi là ‘Tức Trung Câu’ .”
Trong hư ảnh lơ lửng giữa trung.
Thượng Quan Sam trộm tiên d.ư.ợ.c, một nữa nuốt .
Ngoại truyện 4
Hải Yến Công Quán là nhà hàng hải sản nổi tiếng khắp cả nước.
Hai mươi tầng lầu, tích hợp khu tắm rửa, ẩm thực, KTV, game VR và nhiều khu thư giãn khác.
Trong phòng riêng xa hoa.
Lý Khả Ái ăn tôm hùm Úc với ánh mắt sáng rực.
Đoan Mộc Thanh bên cạnh cô, đang sức “chiến đấu” với một c.o.n c.ua hoàng đế.
Tạ Đường cầm micro, chọn bài hát.
Phượng Ngọc Sầm phe phẩy quạt, bỗng ghé tai Tạ Đường:
“Cậu thích Lý Khả Ái ?”
Thiếu niên tóc bạc khẽ khựng , tim lỡ một nhịp.
Anh nhận đôi mắt phượng bên cạnh đang tinh ranh quan sát , dò xét phản ứng của .
Tạ Đường như chuyện gì, tiếp tục chọn bài.
Một lúc lâu , Phượng Ngọc Sầm bật khẽ, đầy đắc ý:
“Suýt chút nữa lừa .”
“Trong phó bản, thấy định giúp Lý Khả Ái giày, còn tưởng thích cô cơ.”
“ mà ~~~ chịu để Bạch Nhược Hàm Xuân Nhật Anh còn sống, là vì sợ Xuân Nhật Anh cướp mất, đúng ?”
“Người thích quả nhiên là Xuân Nhật Anh!”
“Lý Khả Ái chỉ là mê chướng bày cho thôi, đúng ?”
“A Đường , vẫn còn non lắm, thoát khỏi hỏa nhãn kim tinh của .”
Thiếu niên tóc bạc lập tức thở phào nhẹ nhõm, ghét bỏ buông một câu: “Nhàm chán.”
Phượng Ngọc Sầm tâm trạng vô cùng .
Anh gọi với về phía Lý Khả Ái:
“Muốn hát ?”
Cô gái hào hứng đáp: “Có chứ!”
Tạ Đường cũng sang: “Hát song ca với nhé?”
Cô gái càng hào hứng hơn: “Được !”
Trong ba tiếng đồng hồ đó, Đoan Mộc Thanh và Phượng Ngọc Sầm đờ đẫn, qua giữa hai trạng thái.
—— Tệ quá! Khàn khàn ch.ói tai, khó mà nổi.
—— Hay quá! Như tiên nhạc, tai bỗng sáng .
Tệ quá! Khàn khàn ch.ói tai, khó mà nổi.
Hay quá! Như tiên nhạc, tai bỗng sáng .
—Hết—