[Vô Hạn] Ai Cho Phép Cô Dùng Kỹ Năng Kiểu Đó Hả?

Chương 5: Quán rượu số 5 (4)

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chào chị, đầu em rớt … chị thể giúp em nhặt ?”

Tô Loan đứa bé đầu mặt, cố đè nén nỗi sợ trong lòng, giả vờ bình tĩnh cúi xuống nhặt cái đầu đang lăn lông lốc đất lên, giúp nó đặt lên chiếc cổ đứt đoạn.

Cái đầu gắn , con quỷ nhỏ lập tức mừng rỡ, nó nhoẻn miệng với cô móc từ túi áo một viên kẹo:

“Cảm ơn chị, viên kẹo tặng chị nè~”

Tô Loan nhận lấy viên kẹo, bóng dáng đứa bé tung tăng nhảy nhót rời .

Cô thở phào một , đảo mắt quanh, khắp nơi là yêu ma quỷ quái — lúc cô mới hiểu lời dặn cuối cùng của nhân viên phục vụ ý gì.

Thì khách của quán rượu 5 chia hai lượt:

Người uống rượu ở lượt đầu, mười hai giờ đêm.

Còn quỷ thì ở lượt thứ hai, mười hai giờ.

Tất nhiên, trong những "khách quỷ” cũng là quỷ — cả , chỉ là mắt thường khó mà phân biệt, bởi con quỷ trông giống hệt , còn mang dáng vẻ của quỷ.

“Ê! Nhân viên ! Rượu của tao còn mang lên!”

Giọng thô bạo pha chút giận dữ vang lên lưng khiến Tô Loan sững . Cô vốn định chuồn thật nhanh, ai ngờ gọi trúng.

“Con ! Đứng ! mày đấy, qua đây gọi món!”

Tô Loan liếc quanh, thấy khu chỉ là phục vụ, đành thở dài, bước tới mặt gã đàn ông vết sẹo to mặt đang gầm gừ đòi rượu.

“Đem cho tao thứ rượu ngon nhất ở đây!”

Gã đàn ông mặt sẹo hình to lớn vạm vỡ, gần hai mét, cơ bắp nổi cuồn cuộn, vết sẹo dài kéo ngang nửa mặt — chỉ thôi cũng đủ loại dễ chọc.

Tô Loan thể đoán quỷ, nhưng dù là gì thì cũng đều thể dây .

Trốn , cô đành thử dùng kỹ năng xem khiến đối phương dễ chuyện hơn .

“Thưa quý khách, xin cho loại rượu ngài , đồng thời phiền ngài xuất trình giấy tờ tùy . Để cảm ơn sự hợp tác của ngài, lát nữa sẽ tặng riêng ngài một chai rượu.”

【Mục tiêu chọn: “Khách quán - mặt sẹo”.

Đang tiến hành phán định kỹ năng……

Người chơi thành công thuyết phục “Khách quán - mặt sẹo”.】

Lần kỹ năng phát huy tác dụng ngay tức thì, chờ nửa phút như , khiến Tô Loan thấy lạ, nhưng lúc chẳng rảnh mà suy nghĩ nhiều.

“Hừ, xem mày điều đấy. Thôi , tao khó nữa.”

Giọng gã vẫn như sấm, nhưng thái độ hòa hoãn hơn, dù vẫn mang vẻ dữ tợn.

Khóe môi Tô Loan giật giật — , hóa đang khó ?

Tô Loan chỉ âm thầm than thở, vẫn tiếp tục công việc.

Gã sẹo rút một vật cỡ bàn tay, ném lên bàn, bắt đầu tên loại rượu gọi. Tô Loan ghi chép kiểm tra “giấy tờ” của , đó trả .

“Cảm ơn ngài hợp tác, rượu tặng riêng của sẽ mang ngay.”

Cô mang phiếu gọi đồ quầy lấy rượu, sợ chậm trễ chọc giận khách.

Người và quỷ khác , nên loại rượu họ uống cũng khác.

Người uống rượu bình thường; còn quỷ, nếu uống rượu của con thì chẳng thấy vị gì, nên dùng loại rượu pha thêm “thứ đặc biệt” đặt trong tủ phía .

Lúc , từ bên cạnh vang lên giọng của Lưu Mai:

“Tô Loan, cô phân biệt khách là quỷ kiểu gì ?”

Tóc Lưu Mai rối tung, tay áo rách, tuy thương nhưng trông cực kỳ nhếch nhác. Thấy Tô Loan, mắt cô sáng lên, vội vã chạy tới.

Hóa nhầm quỷ thành , mang nhầm rượu thường cho chúng, suýt g.i.ế.c, may kịp dùng kỹ năng của mới thoát.

kỹ năng chỉ dùng hai mỗi phó bản, ngày nào cũng chỉ dám dùng một — chẳng thể dựa dẫm lâu dài.

“Nếu cô cho , tặng cô một thứ.”

Sợ Tô Loan chịu tiết lộ, Lưu Mai móc từ túi một vật giống đồng hồ bỏ túi, đưa lên.

Nếu là khác, cô nhất định tiếc của, nhưng Tô Loan từng giúp cô vài , nên cô sẵn lòng trao đổi.

Tô Loan liếc , từ chối, liền :

“Muốn phân biệt, cách đơn giản nhất là bảo khách xuất trình giấy tờ.

Người chứng minh, quỷ thì ‘chứng quỷ’. Nhìn là ngay.”

Lưu Mai bừng tỉnh, nhưng cau mày:

“Nếu khách chịu hợp tác thì ?”

Như gã sẹo lúc nãy, nếu kỹ năng, chắc chắn chẳng bao giờ chịu đưa .

“Thì quan sát kỹ ngoại hình và trạng thái.

Ví dụ, đầu rớt, đứt, chắc chắn là quỷ.

Ngoài , quỷ bóng, ấm, tim, thể còn giữ vết thương chí mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vo-han-ai-cho-phep-co-dung-ky-nang-kieu-do-ha/chuong-5-quan-ruou-so-5-4.html.]

cũng cố tình giả quỷ, nên cần thật cẩn thận.”

“Hiểu ! Cảm ơn cô!”

Nhất Tiếu Hồng Trần

Lưu Mai vui mừng, nhét đồng hồ bỏ túi tay Tô Loan chạy ngay.

Tô Loan cúi món đồ — mặt cảm xúc.

【Đồng hồ bỏ túi hỏng ( thể sửa chữa)】

Giới thiệu: Một chiếc đồng hồ hỏng, ngoài việc xem giờ thì còn tác dụng gì — trừ khi bạn sửa nó.

Dù vô dụng, cô vẫn cất vòng tay chứa đồ.

Trong phó bản thể thu đạo cụ, và đạo cụ thể cất trong vòng tay, tránh trộm cướp. Khi cần dùng chỉ cần nghĩ đến, vật sẽ xuất hiện ngay trong tay.

Hiện tại cô hai món: Chiếc đồng hồ hỏng và viên kẹo đứa bé đầu tặng.

【Kẹo mút】

Giới thiệu: Một viên kẹo ngon, tặng cho khác thể tăng thiện cảm. Có hiệu quả đặc biệt với trẻ con hoặc thích đồ ngọt.

Thu dọn xong, Tô Loan bắt đầu chuẩn rượu cho gã sẹo.

Dù trông dữ tợn, nhưng thực sống, nên cô chỉ cần lấy rượu từ tủ thường, thêm một chai rượu ngon mà cô từng giấu trong tủ — loại trị giá 300 tệ, khách trả tiền nhưng uống.

Sau khi mang rượu , gã sẹo vui vẻ, những khó mà còn tặng thêm 100 tệ tiền boa.

Tô Loan ngỡ ngàng — trông đáng sợ nhất là vị khách tử tế đầu tiên.

“Cảm ơn ngài, chúc ngài một đêm vui vẻ.”

Dù chỉ tip bằng đúng tiền lương một ngày, cô vẫn lễ phép cúi chào.

Sau đó, cô tiếp tục phục vụ thêm chín bàn khách nữa — , quỷ, nhưng đều thỏa.

Chỉ là… một vài khách quỷ c.h.ế.t trong tình cảnh quá kinh dị:

Có kẻ treo cổ, lưỡi dài, mắt trợn trắng;

Có kẻ mổ bụng, ruột đổ tung khắp sàn;

Có kẻ đầu độc, miệng sùi bọt trắng khi uống rượu;

Thậm chí con quỷ tự tử bằng cách nhảy lầu, uống moi não từ hộp sọ nứt vỡ bỏ ly…

Tô Loan thể giữ bình tĩnh và nôn ngay tại chỗ — chính cô cũng thấy thật giỏi.

Lúc là ba giờ sáng, ca đêm sắp hết.

khi cô nghĩ đêm nay sẽ trôi qua yên thì — từ quầy bar vang lên một tiếng hét chói tai.

Tô Loan giật , linh cảm chẳng lành.

Chạy đến, cô thấy Lưu Mai mặt cắt còn giọt máu, hai tay bịt miệng, run rẩy.

“Có chuyện gì ?”

Quầy bar vây kín, Tô Loan thấy rõ, chỉ thấy Lưu Mai run rẩy :

“Dương… Dương Thanh…”

“Tên Dương Thanh ?” — cô nhớ , Dương Thanh là giành vị trí pha chế, quầy bar chính là chỗ của .

Không sai, vị trí pha chế đúng là nguy hiểm nhất.

“Cậu đang pha rượu thì vô ý rơi ly… trúng khách… đó… giật đứt tay …”

Lưu Mai đến đó thì ôm đầu, giọng nghẹn ngào run rẩy:

“Cánh tay giật đứt… ngay tại chỗ…”

Chỉ một câu kể ngắn gọn, thêm bất kỳ miêu tả nào, cũng đủ khiến Tô Loan tái mét.

Bị xé đứt một cánh tay sống sờ sờ — chỉ nghĩ thôi cũng thấy rùng .

tưởng tượng, nhưng lời của Lưu Mai cứ vang lên trong đầu, khiến cảnh tượng kinh khủng như tái hiện mắt…

“Đi thôi, đừng gần, kẻo vạ lây.”

Lưu Mai gật đầu, cả hai dìu rời khỏi khu đó.

Trên đường, họ gặp các nhân viên và ông chủ quán đang vội chạy đến xử lý. Một nhân viên Tô Loan, ngắn gọn:

“Hôm nay ngừng phục vụ sớm.”

“Cảm ơn.”

Tô Loan hiểu ý — ngừng phục vụ nghĩa là phép nghỉ.

Hai phòng nghỉ cho nhân viên, thấy Trương Vũ đang ngủ say như c.h.ế.t. Anh chỉ ca đầu đến 12h, nên yên nghỉ từ sớm.

Không phiền, họ mở cửa sang phòng bên cạnh — trống.

Cả hai phịch xuống sofa, thở dốc, tim vẫn bình tĩnh .

Lúc , họ mới thật sự nhận — nơi đây giấc mơ, mà là trò chơi sinh tồn thực sự.

Và đáng sợ hơn cả — đây mới chỉ là phó bản dành cho mới…

Bạn cần đăng nhập để bình luận