[Vô Hạn] Ai Cho Phép Cô Dùng Kỹ Năng Kiểu Đó Hả?

Chương 13: Tiệc sinh nhật của Bá tước (2)

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phản ứng của cô nhanh thật đấy.” — trai vui vẻ chằm chằm Tô Loan, trong mắt sự khâm phục, chút dò xét.

“Cảm ơn lời khen.”

Thấy Tô Loan ý định nhiều, trai cũng phiền thêm mà sang :

“Giờ còn thời gian, chi bằng chúng giới thiệu qua về ? Nói tên và tham gia phó bản , như về dễ sắp xếp hơn.”

bắt đầu nhé. tên là Vương Hạ, tính cả phó bản tân thủ thì đây là thứ tư tham gia.”

mở đầu, những khác cũng lượt giới thiệu.

tên Tần Lỗi, đây là thứ tư.” — đàn ông đeo kính .

“Kỷ Sâm, thứ năm.” — đàn ông mặc áo blouse trắng tiếp.

“Dương Thanh, thứ hai.”

Nói xong, cô gái mặc váy Lolita cạnh chuẩn lên tiếng, nhưng Dương Thanh bổ sung thêm:

quen cô và cô . Chúng từng ở chung một phó bản tân thủ.”

Câu khiến sắc mặt Tô Loan và Lưu Mai đều trầm xuống.

Cô gái Lolita ngẩn , nên tiếp , cuối cùng Vương Hạ lên tiếng cứu vãn:

“Thì ba từng ở cùng một phó bản ? Vậy giờ gặp , thật là duyên… Tiếp nào.”

Cô gái Lolita mím môi, nhanh:

là Trương Tư Nhiên, đây là thứ ba.”

Đến lượt Lưu Mai:

là Lưu Mai, thứ hai. Quả thật từng cùng nào đó qua một phó bản, nhưng chúng chẳng thiết gì.”

Cô vốn thấy xui xẻo khi gặp Dương Thanh, ngờ còn trắng như thế.

Cô chẳng buồn quan tâm mục đích gì — vốn tính thẳng thắn, Lưu Mai rõ thái độ luôn.

Đến mức dù là kẻ ngốc cũng thấy hai hợp .

“Đến lượt cô .” — Lưu Mai sang cô gái váy trắng.

tên Du Diệp Diệp, cũng là thứ hai… Chuyện lúc nãy thật xin , hiểu lỡ miệng… Sau sẽ ít hơn.”

sang Tô Loan, giọng chân thành:

“Cảm ơn cô giúp .”

“Không .” — Tô Loan đáp nhẹ, cũng chẳng mấy để tâm.

Dù gì cũng chỉ là tiện tay thôi — cô giúp chỉ vì mất ngay ngày đầu tiên.

Trên diễn đàn từng : cơ chế nhiều phó bản phụ thuộc .

Không càng đông thì càng khó, mà ngược — khi tổn thất nặng, phó bản thể kích hoạt chế độ “diệt sạch”, khiến NPC tấn công dồn dập để kết thúc sớm.

là Tô Loan, đây là thứ hai tham gia.”

Giới thiệu xong, Vương Hạ gần như kìm mà hỏi luôn:

“Cô thể xảy chuyện gì ? Đến giờ vẫn hiểu quản gia —”

Anh hết, nhưng ai cũng hiểu.

Tô Loan nghĩ một lúc giải thích:

“Quản gia Bá tước sẽ về trong vòng năm ngày. Du Diệp Diệp hỏi ‘tại ’, và ông hỏi ‘chẳng lẽ cô ’.

Điều đó nghĩa là: lý do Bá tước về trong năm ngày là chuyện mà ai trong chúng cũng .”

Thấy đều hiểu, cô tiếp tục:

“Nhớ tên phó bản chứ? Chủ đề là tiệc sinh nhật của Bá tước.

Nhân vật chính là Bá tước — mà tiệc sinh nhật thì tất nhiên là trong ngày sinh nhật, nên nghĩ ngày thứ năm chính là sinh nhật của ông .”

Họ là khách mời đến dự tiệc, thế mà Du Diệp Diệp hỏi “tại năm ngày”, chẳng khác nào tự lộ sơ hở.

Lý do thứ nhất: Cô nhớ sinh nhật của Bá tước”, tức là bất kính.

Với tư cách quản gia trung thành, ông quyền “trừng phạt” tôn trọng chủ nhân.

Lý do thứ hai: Là khách mời mà ngày sinh, nghĩa là “lệch vai diễn” - vi phạm quy tắc của phó bản.

Nếu khi đó Du Diệp Diệp cụ thể “vì Bá tước nhất định về trong năm ngày”, thì Tô Loan cũng chẳng cách cứu.

Nhất Tiếu Hồng Trần

Sau khi hết, ánh mắt Tô Loan đều đổi.

Ban đầu họ tưởng cô chỉ ăn may bừa mà thoát nạn, nhưng hóa suy luận của cô đều hợp lý và chính xác, ngẫu nhiên chút nào.

Cô nhanh chóng nắm điểm mấu chốt, hiểu quy tắc, chuyển hướng câu chuyện khéo léo — năng lực ngay cả chơi dày dạn cũng chắc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vo-han-ai-cho-phep-co-dung-ky-nang-kieu-do-ha/chuong-13-tiec-sinh-nhat-cua-ba-tuoc-2.html.]

thực sự chỉ mới phó bản thứ hai ư?

Ngoại trừ Lưu Mai và trong cuộc, gần như ai nấy đều nghĩ như .

Lưu Mai thì từng chứng kiến khả năng của Tô Loan, nên giờ tuy vẫn thấy khâm phục, nhưng còn nghi ngờ cô là tân thủ nữa.

Có lẽ những sinh thông minh như thế.

“Dù chuyện cũng là lời nhắc cho chúng — từ giờ chú ý lời , đừng phạm sai lầm.”

Nghe lời nhắc của Vương Hạ, ai nấy đều gật đầu.

Lúc họ còn đang bàn bạc, quản gia , tay cầm một chùm chìa khóa.

Nhớ đó ông sẽ sắp xếp phòng cho khách, ai cũng đoán đây chính là chìa khóa phòng nghỉ.

“Hy vọng sự xuất hiện của gián đoạn cuộc trò chuyện của quý khách.” — nụ của ông vẫn lễ phép, nhưng khi ánh mắt dừng bàn, nơi cà phê và bánh ngọt vẫn còn nguyên, nét chợt thu .

Mọi đồng loạt cảm thấy tim hẫng một nhịp.

Không lẽ… ăn cũng là sai ư?

Ngay cả Tô Loan cũng dám chắc, vì ai trong dinh thự Bá tước quy tắc kỳ quái gì chứ.

sắc mặt quản gia, rõ ràng là tình hình .

Quả nhiên —

“Quý khách… hài lòng với chiều do Bá tước đặc biệt chuẩn ?”

Câu hỏi khiến tất cả căng thẳng cực độ.

Sau khi Tô Loan phân tích, họ đều hiểu một điều: tuyệt đối bất kính với Bá tước.

Trước khi ai kịp đáp, quản gia tiến gần đàn ông đeo kính, cúi nhẹ , giọng vẫn lễ phép nhưng đầy sát khí:

“Vị khách , chẳng ngài hài lòng với chiều của Bá tước ?”

Tần Lỗi hỏi, mặt tuy bình tĩnh nhưng lòng lạnh toát, mồ hôi rịn khắp .

Anh chỉnh kính theo thói quen — nhưng chạm tay lên, quản gia túm chặt cổ tay.

Anh hoảng hốt định giật , nhưng cánh tay tưởng mảnh khảnh mạnh khủng khiếp, động đậy .

Thậm chí như khóa cứng, thể nhúc nhích.

Giọng quản gia vang lên nữa, trầm thấp, đáng sợ:

“Câu hỏi của … khó trả lời lắm ?”

“Không… …” — Tần Lỗi vội lắc đầu, mặt tái mét.

Mọi cảnh , tim như rơi xuống đáy.

Tuy bốn phó bản, nhưng đa phần sống sót nhờ đồng đội mạnh, từng đối đầu trực diện với NPC nguy hiểm như .

“Trà chiều Bá tước ban tặng… dĩ nhiên là ngon, chỉ là— Aaaah!”

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.

Ngay đó, cơn đau dữ dội từ tay truyền khắp cơ thể, khiến Tần Lỗi hét thảm.

Mặt những khác đều trắng bệch, ai dám nhúc nhích.

“Cứu… cứu …”

Anh mở miệng cầu cứu, nhưng chỉ phát thở yếu ớt — ai cũng thấy, nhưng chẳng ai dám đáp.

Không họ giúp, mà là cứu kiểu gì.

Người từng qua phó bản nhiều nhất — Kỷ Sâm, thực đạo cụ cứu trong tay.

tại dùng đồ quý của để cứu kẻ khác chứ?

, chọn im lặng.

Thấy đều lặng thinh, ánh mắt của Tần Lỗi dần ngập tràn tuyệt vọng.

“Quản gia, ông định ?” — giọng Tô Loan vang lên, trầm tĩnh mà lạnh lùng.

“Chúng là khách ngài Bá tước đích mời đến dự tiệc. Đây là cách ông tiếp đón khách của ngài ?”

Cả phòng sững .

Ngay cả Tần Lỗi, vốn nhắm mắt chờ c.h.ế.t, cũng run lên mở mắt cô — tràn đầy hy vọng.

Tô Loan: …

Thấy quản gia vẫn buông tay, cô tiếp, từng chữ rõ ràng:

“Chúng đến đây để chúc mừng sinh nhật Bá tước, mỗi đều đại diện cho một lời chúc dành cho ngài.

Ông định hủy hoại lời chúc đó ?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận