Giọng hạ xuống, trở nên mềm oặt, cuối cùng cũng đổi một Tam hoàng t.ử còn giả ngu nữa.
Tam thái t.ử về phía , tâm trạng lẽ đang vô cùng phức tạp, im lặng một hồi, gật đầu bảo “”.
“Ta sẽ hết cho nàng .”
. . . . . .
Mấy ngày qua , trở về nhà Thẩm gia.
Đồng thời cũng chiêu cáo cho cả thành phận thực sự của giờ đây.
Ta chỉ là đứa trẻ mồ côi cha của Yến Thị nữa, mà còn là con cháu của Thẩm gia.
Những tin đồn lập tức rộ lên, tuy nó vẫn ảnh hưởng đến vô cùng.
Trong thành quý nữ vốn luôn ghen ghét vì gả cho Bùi Lẫm, nhưng khi kháng chỉ từ hôn đời xỉa xói thôi.
Đến tận bây giờ, khi trở về Thẩm gia thì bọn họ tự cam đọa lạc. Bởi vì sĩ nông công thương, từ gái nhà quan nay nghề chợ b.úa.
Những lời ngóng từ một buổi yến tiệc do công chúa tổ chức. Nàng gọi gửi thiệp mời cho , mời cùng đến chùa kính hương cầu phúc.
Ta chẳng thấu rõ quá, chẳng bằng rằng, nàng đến mời chăng nữa cũng .
Hôm đó trời lắm, chút mây đen.
Ta đặt chân tới thấy tiếng ai đó móc mỉa.
“Chỉ con nhà thương gia nhỏ, cũng xứng mà bước chân tới đây ?”
“Không hối hận vì từ hôn nên hôm nay mới đến đây tìm Bùi Lẫm… hòa chứ?”
Dứt lời, tất cả đều về phía bên .
Bùi Lẫm đến từ bao giờ, ẩn tàng cây, thần sắc mịt mờ.
“A Thanh, ngươi đến .”
Nhiều ngày gặp, Bùi Lẫm mà gầy thấy rõ.
Hắn thấy liền ba chân bốn cẳng chạy đến, tiến gần đến cạnh hơn.
"Bùi ca.”
Ta gọi cái xưng hô , quả nhiên thành công sững đến dừng bước.
Bùi Lẫm vốn định giơ tay lên bắt lấy tay , thế mà vô tình sượt qua b.úi tóc .
“A Thanh, nàng trốn kĩ thật, lục tung cả kinh thành cũng tìm nàng.”
Cổ tay khẽ cử động, hái xuống một chiếc lá, đặt ở lòng bàn tay.
“Nàng , ngày thuộc hạ báo tin nàng mất tích, cả trái tim như hàng ngàn mũi d.a.o đ.â.m nát.”
“Nếu hôm nay đến đây, gặp nàng nữa, sợ sẽ phát điên lên mất.”
Bùi Lẫm sức nắm lấy tay , c.h.ặ.t đến độ cả tay đều nổi lên gân xanh.
giọng của trái ngược, nhẹ nhàng, chậm rãi: “ khi gặp nàng, chợt nhận ….”
“Ta càng nhịn càng nổi.”
Hắn bóp nát chiếc lá cây , trong ánh mắt chan chứa đầy nỗi điên cuồng cùng cố chấp.
Ta né tránh ánh mắt đó, tuy , còn kịp mở miệng thì bên cạnh đột nhiên vang lên giọng xuất hiện đúng lúc lắm.
“Nói gì đó, cho cùng với ?”
Tam hoàng t.ử!?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-mot-kiep/chuong-8.html.]
Hắn choàng lên chiếc áo màu đen, cả phất lên phong thái quyền quý lười nhác.
Nơi vốn đang thu hút nhiều sự chú ý, thêm sự mặt của Tam hoàng t.ử nữa là càng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Giờ phút đây, lòng chỉ là nỗi ngạc nhiên khó hiểu, cũng chẳng buồn đoái hoài đến tên Bùi Lẫm nữa, chỉ một mực kéo Tam hoàng t.ử rời .
“A Thanh ?”
Bùi Lẫm vội chộp lấy cổ tay , giọng đầy sự vui.
Tam hoàng t.ử liếc mắt một cái, cũng kéo tay .
“Bùi tướng quân , nam nữ thụ thụ bất , mời ngài buông tay.”
Do chẳng còn tư cách nào nên Bùi Lẫm cũng chống cự bao lâu, chỉ là sức lực của yếu, thành tay sớm hằn lên vết đỏ.
Tam hoàng t.ử thấy thế thì cẩn thận nâng tay lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau lòng.
Bùi Lẫm híp mắt : “Hành động của điện hạ với thần khác gì chăng?”
Tam hoàng t.ử : “Nàng từ hôn với ngươi , tất nhiên là đề phòng chứ, nhưng với thì khác.”
“Ta đang theo đuổi Yến Thanh, thích nàng, nên quan tâm gần gũi nàng , vấn đề gì ?”
Tam hoàng t.ử thường những lời kinh động lòng .
Mặt đỏ phừng phừng lên, nhân lúc Bùi Lẫm còn phát điên lập tức bỏ chạy.
“Chậm một chút, chậm một chút, khù khụ.”
Sau lưng tiếng ho khù khụ dồn dập vang lên, liền .
“Sao ngươi tới đây? Không bảo là đến ?”
Ta mở miệng một câu hai câu là chất vấn, Tam hoàng t.ử xong thì chột vô cùng, lí nhí giải thích.
“Ta yên tâm lắm.”
Hắn dùng chiêu lấy lòng, kéo tay .
“Đây, để thoa t.h.u.ố.c cho nàng, mang theo.”
Hắn kéo ống tay áo lên, cảm giác man mát lành lạnh của t.h.u.ố.c ve vuốt bên vết thương đang sưng đỏ.
Ta dáng vẻ của , bỗng cảm thấy chút xúc động.
Cứ như nội tình , nhưng ngài tỉ mỉ thoa t.h.u.ố.c cho , vẫn cứ cảm thấy chút lạ lẫm quen.
“Kế hoạch ?”
“Ta sẽ sắp xếp an bài thỏa đáng, nàng đừng lo.”
Tam hoàng t.ử ngước lên , cẩn thận, chậm rãi nhả từng chữ.
"Sẽ thôi."
Sẽ thôi.
Ngày đó, cũng dùng cái vẻ mặt , cái ngữ điệu để tiết lộ con át chủ bài của cho .
Tam hoàng t.ử, cũng của thế giới .
Nói đúng hơn thì là xuyên qua.
Hắn đến từ một thế giới khác, mà thế giới nơi chúng đang sinh sống đây chỉ là một kịch bản bên trong một câu chuyện.
Mỗi đều sẵn kết cục an bài từ thuở bao giờ.