Hắn phủi tay, mấy tên tớ lập tức bước đến.
“Không nhất thiết cảm ơn, cũng đừng vội , Bùi Lẫm nhất định sẽ phái truy lùng nàng.”
Hắn chỉ một nữ tì, giới thiệu với .
“Người là y nữ mà tìm đến, vô cùng tiếng trong nghề, gọi đến giúp nàng chữa bệnh.”
“À, nhân tiện luôn, mấy đều đáng tin cậy hết cả.”
Tam hoàng t.ử dậy, thị vệ cạnh choàng chiếc áo màu đậm lên vai .
Hắn hiệu để tự buộc dây, buộc quên chuyện.
“Cũng muộn lắm , ở đây cũng lắm, chuyện gì để mai tiếp.”
"Điện hạ!"
Ta vội vàng gọi với , Tam hoàng t.ử nghi hoặc đầu .
“Điện hạ từng gặp thần nữ ở ư? Hay điểm gì đó khác thường ?”
Không cách nào để giải thích cho vô tay cứu giúp .
Buổi yến tiệc , và hôm nay nữa.
Ta chằm chằm .
Mặt mũi của đều mũ áo choàng che hết phân nữa, những còn đôi mắt vẫn đang lộ .
Ta hiểu rõ ý nghĩ thâm sâu ẩn chứa trong ánh mắt đó, chợt nhận một điều.
Tam hoàng t.ử đối với , tựa như một loại tín nhiệm trong vô thức, và cả sự xót xa thương hại nguôi nữa.
Mặc cho dù kiếp bây giờ, cùng , từng tiếp xúc với bất cứ thứ gì bao giờ.
Chẳng lẽ coi như một bù thế cho nữ nhân nào đó ư?
“Ừm, cái …”
Tam hoàng t.ử chút bối rối, trầm ngâm nửa ngày mới cất tiếng trả lời.
Hắn gật nhẹ đầu, đó vội lắc đầu.
“Vừa đúng, cũng chẳng như thế.”
Hắn , nở một nụ nhẹ nhàng, so với chức vị là con của một vị vua danh giá, càng thấy giống như…
Một thiếu niên bình thường hơn.
Đơn giản mà thuần túy.
Thanh âm cũng nhẹ nhàng, từng chữ đều phảng phất mùa xuân.
“Chỉ cần nàng dối trá điều gì, cũng sẽ lừa nàng.
“Để nàng cân nhắc chuyện , tất cả đều là thật hết cả.
Tựa như chú chim non bay khỏi ngọn cây, như cây trổ lá mọc um tùm. Tất thảy sinh mệnh đều chờ mong đến ngày nở rộ.
Trước vì để giữ , Bùi Lẫm cố ý căn dặn để thái y cắt bớt liều lượng t.h.u.ố.c của , nhằm gián đoạn quá trình hồi phục của .
Bây giờ y nữ Tam hoàng t.ử an bài cẩn thận chu đáo, t.h.u.ố.c hề đắng.
Chưa kể những món quà….
“Quả ăn ngon lắm, nàng thử xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-mot-kiep/chuong-7.html.]
Tam hoàng t.ử cầm hộp hoa quả đẩy đẩy về phía , khen ngớt lời.
Mấy ngày thường xuyên đến thăm , mỗi đến đều mang nhiều quà cáp.
Khi là điểm tâm trong cung, khi là món đồ chơi cổ từng lưu hành một thời.
Tam hoàng t.ử cứ như một đứa con nít hiếu kì, vơ vét hết tất cả những gì đáng giá trong thành, đó chia sẻ cùng .
Mỗi trò chuyện tiếp xúc cùng là mỗi những nghi ngờ thắc mắc của càng rõ ràng hơn.
Có , còn chẳng của thế giới ?
Nếu đời tồn tại như , trùng sinh về quá khứ sống một đời, chừng cũng là….
Kiếp , Tam hoàng t.ử vì thể yếu ớt, bệnh tật triền miên nên chỉ mới còn trẻ thôi tạ thế.
Sở dĩ chuyện nhớ rõ đến thế là vì nó xảy ngay ngày gả cho Bùi Lẫm.
Ta bọn cướp bắt cóc nhục, may Bùi Lẫm bắt gặp cứu sống.
Sau đó còn trốn tránh nữa, vì áy náy mà quyết định cưới . Rồi đến đám cưới khó quên , công chúa trở thành chính thê, còn thiên hạ chỉ trích, chỉ vợ lẽ.
Sau ngày cưới bao lâu, Tam hoàng t.ử tạ thế.
Bùi Lẫm vì cảm thấy với công chúa mà bỏ mặc một một chốn Thiên viện suốt cả nửa năm trời.
Nghĩ đến cảnh xưa , cái cảm giác buốt lạnh thấu xương như giòi đang gặm nhấm tủy, khiến vô duyên vô cớ mà rùng một cái.
“Nàng ?”
Dưới ánh trời chiều, Tam hoàng t.ử lo lắng hỏi .
Ta lắc đầu, ép buộc bản di dời sự chú ý đến quyển sách trong tay.
Đây là cuốn sổ quản lý doanh thu của Thẩm gia, thực sự là chẳng hiểu một chữ gì, nhưng vì quản gia ép bắt quá, nhất định ép cho bằng nên chỉ đành miễn cưỡng,
“Tiểu thư về , đồ của tiểu thư thì tiểu thư nên tự giữ lấy mới .”
Dáng vẻ hân hoan của ngài vẫn còn mồn một hiện rõ mắt , khiến chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghiêm túc học từ đầu.
Chỉ một điều, hàng hóa bên ngoài cướp .
Quản gia là do bọn cướp , sợ truy nổi.
Lại là bọn cướp giặc.
“Điện hạ, thần dạo gần đây, cả trong lẫn ngoài kinh thành đám cướp giặc đang lăm le tội?”
“Ừ? Hình như là một nhóm , từng cướp ít đồ của dân, chính phủ hiện nay vẫn đang nỗ lực điều tra.”
Nếu là cướp tiền lấy tài sản, tại liên quan đến cưỡng bức?
Bắt cóc?
Huống chi, tất cả đều là quan quyến.
“Sao ngươi hỏi chuyện ? Lần tới ngươi tới tham dự hội nghị, chắc là… Ai?”
"Lần tới?"
Ánh mắt của Tam hoàng t.ử lộ rõ vẻ khẩn trương, trán toát mồ hôi lạnh.
"Điện hạ, hỏi điều , ý là ?"
Ta liên tục tấn công hỏi dồn dập chút buông tha, tròng mắt cứ đăm đăm thẳng .
“Nói cho thần nữ , những gì.”
"Xin ."