“A Lẫm, đừng bỏ ?”
Giọng điệu hèn mọn đấy là .
Đời , cầu xin Bùi Lẫm như .
Sau khi hôn ước giải quyết xong, khi yến tiệc kết thúc.
Đối mặt với vòng xoáy của kinh thành, mắc sai lầm và bỏ rơi.
Công chúa đưa thiệp mời tới và rằng sẽ giúp .
Là ngu ng.ốc nên tin điều đó.
Thi hội nhã tập, ngắm hoa kính hương.
Bùi Lẫm mỗi tới đều thèm lấy một cái.
Cho tới lên núi, bọn gặp cướp.
Hắn tới cứu, ngay khi hoảng loạn đưa quyết định một cách nhanh ch.óng.
“Sơn tặc hành động hẳn là sớm chuẩn , chỉ sợ tới là kẻ x.ấu”
“Công chúa lá ngọc cành vàng, địa vị cao quý, thể bất kỳ sai sót nào”
Hắn đè bả vai , tỏ ý cho dừng .
“Yến Thanh, chỉ thể thiệt thòi cho nàng”
“A Lẫm?”
Một dự cảm lành trong nổi lên, quả nhiên.
Bùi Lẫm để công chúa cởi áo khoác đưa cho .
“Nàng giả công chúa để dụ bọn chúng nơi khác, đem công chúa về ”
Hắn cho từ chối, liền ôm công chúa lên ngựa, còn cẩn thận che bằng áo khoác của .
“A lẫm, đừng bỏ ”
“Ta sẽ trở ”
“Chờ ”
Hai chữ bỏ lớp bụi dày bay lên.
Ta chạy vài bước thì bọn thổ phỉ đuổi tới nơi.
Tay tấc sắt, thể nào địch chúng với hai nắm đ.ấ.m , cuối cùng bắt .
Cho tới khi đối phương đoán phận của , công chúa.
“Sao ngươi dám lừa gạt bọn ”
Thổ phỉ thở hổn hển, liền xả giận lên .
“Các hôn thê của Bùi Lẫm ?”
Người nắm lấy cằm , tùy tiện quan sát.
“Nghe thích ngươi, thành với ngươi…”
“Vậy hôm nay sẽ cho tân nương, hahhaha”
Ta run lên bần bật, mắt là một màu đỏ vải che lên.
Bọn họ thành một vòng tròn, xem như con dê mà trêu đùa đuổi bắt.
Ta đếm xuể rốt cuộc bao nhiêu bàn tay đẩy .
Ta giãy dụa né tránh, bên tai tràn ngập những lời tục tĩu.
“Tân nương, hãy về phía ”
“Tới đây, tới đây”
“Hahhahahaaaa”
Ta thể trốn, chỉ thể thấy một màu đỏ.
Gây mũi và khó chịu, ch.ói mắt và đau đớn.
Hình ảnh chồng lên , lòng bàn tay đầy m.á.u của Bùi Lẫm đưa tới mặt .
Dòng m.áu quanh co như một con rắn.
Toàn run rẩy, mở miệng nhổ nước bọt .
Ý thức của mơ hồ, nhưng cảm giác khó chịu khi ngất vẫn rõ ràng.
Bùi Lẫm mời thái y tới chữa trị cho , nhưng tất cả đều lắc đầu thở dài.
“Xét về mạch tượng thì gì đáng ngại”
“ cô nương luôn hôn mê”
“Việc …”
Thái y nên lời.
Ta cuộn tròn ghế, nhẹ nhàng hô hấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-mot-kiep/chuong-5.html.]
Có lẽ thái y cũng hoang mang, tra bệnh nhưng như ngọn đèn cạn dầu.
Kỳ thực đơn giản, chỉ là linh hồn ở kiếp khi trở về thể xác , thể thích ứng ”
Ta đó vài ngày, cuối cùng cũng chút khởi sắc.
Ta chấp nhận rằng sống , nhưng thỏa hiệp.
Ngày hôm đó thể dậy, chuẩn rời .
kịp khỏi phòng, liền ngăn .
Từ lúc bệnh, Bùi Lẫm bộ hầu.
Lúc , bọn họ ngăn mặt và ngoan ngoãn trả lời:
“Tướng quân dặn dò, phu nhân nghỉ ngơi thật ”
“Phu nhân?”
“ , là tướng quân phân phó cho chúng gọi như ”
Ha.
Ta nhịn lạnh một tiếng: “Tránh ”
“Phu nhân,..”
“A Thanh”
Bùi Lẫm cuối cùng cũng xuất hiện ở cuối hàng lang, lệnh cho bọn họ lui xuống.
“Nàng dậy gì?”
Vừa đúng lúc, để thẳng vấn đề.
“Ta , tránh ”
“A Thanh, nàng ?”
Bùi Lẫm từ từ đến gần mà nhẹ giọng hỏi.
“Nói cách khác, A Thanh bạn bè ở kinh thành, nàng thể ?”
“A Thanh, nàng hiểu nàng bây giờ chỉ ”
Lòng bàn tay còn quấn băng, lúc dùng bàn tay đặt lên trán .
“Vẫn còn nóng, trở về nghỉ ngơi ”
Lời tuy nhẹ nhàng nhưng cho phép cự tuyệt.
Ta ép ở cửa, mặt lạnh lùng đóng sầm cửa .
Bùi Lẫm nghĩ tới điều từ sớm, cũng đoán rằng ở xe ngựa sẽ rời .
Hắn chắc chắn rằng khi rời khỏi , sẽ nơi nào để .
Tuy nhiên, thực tế lúc nào cũng theo ý của .
Vài ngày nhận một phong thư.
Ta vốn định rời trong im lặng.
Bởi nhớ rõ, kiếp , chính thời gian , Bùi Lẫm nhiều yến tiệc dự.
Thậm chí những hôm cả đêm chẳng về.
Kế hoạch của là nhân cơ hội , giả trang lặng lẽ bỏ trốn.
Sắc trời dần ngả màu, thị nữ mang chén t.h.u.ố.c lên như thường lệ, khoanh tay ở một bên.
Nàng theo chỉ lệnh của Bùi Lẫm, uống xong chén t.h.u.ố.c mới lui xuống.
Bên cạnh là một đĩa mứt hoa quả, dùng để giải vị đắng.
Ta dây dưa nửa ngày cũng chẳng buồn đụng tới.
vì nàng vội thúc giục quá nên mới miễn cưỡng nhón tay nhặt lên một quả, giả vờ như cẩn thận rơi xuống đất.
“Cạch!”
Cả đĩa hoa quả rơi ụp xuống đất.
“Mang đĩa khác lên .”
Ta nhấp một ngụm t.h.u.ố.c, đắng đến cau mày.
“Nhân tiện hâm chén t.h.u.ố.c luôn , nguội cả .”
Nữ tì sắc mặt vẫn như thường, do dự một hồi, cuối cùng cũng lệnh mà .
Ta chỉ chờ thời khắc , đập một phát mạnh gáy nàng .
Đỡ lấy cơ thể mềm oặt còn chút phòng vệ nào, tim như nổi trống vang trời.
Hôm nay Bùi Lẫm đến cung dự yến tiệc, lâu nữa mới về.
vẫn quần áo cho nữ tì, đặt nàng lên giường, tạo cho nàng dáng vẻ như đang say ngủ.
Còn thì bưng chén t.h.u.ố.c ngoài.
“Phu nhân, t.h.u.ố.c lạnh , để mang chén mới cho .”