Trọng Sinh Một Kiếp

Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt mờ sương, lúc đang chằm chằm

“Bệ hạ gặp ngươi.”

“...Ta .” Ta ấn trở về đắp chăn thật cẩn thận. 

“Thái giám truyền chỉ báo tới gặp ngươi , đó đến diện thánh.”

“Với , vô tình gặp thiên kim nhà tể tướng.”

Tam hoàng t.ử ôi một tiếng, tò mò hỏi: “Hai ngươi gì?”

Nhớ tới dáng vẻ của nàng khiến muôn vàn suy nghĩ. 

Ta vô tình gặp nàng ở cửa cung.

Thiên kim nhà Trình tể tướng là bằng hữu chí giao của công chúa. 

Tinh thần nàng vẻ , tự nhiên chân bất cẩn suýt chút nữa ngã nhưng đỡ .

“Đa tạ… Đa tạ.”

Sau hai câu đa tạ, ngập ngừng một lúc nhưng vẫn hỏi: “Trình tiểu thư, là đang đa tạ , ?”

“?”

Nàng kinh ngạc lùi về một bước, bắt gặp ánh mắt của lập tức sang chỗ khác.

“Yến tiểu thư ? Đương nhiên là đa tạ ngươi đỡ .”

Ta nhướng mày, liếc mắt nha của nàng

“Nhiều đồ thật đấy, là công chúa ban cho ?”

“Ngươi…” Nàng cố gắng bình tĩnh, lớn như

Chỉ là giọng điệu run rẩy lộ nội tâm đang hỗn loạn. 

“Công chúa lương thiện, cảm động và ơn xả tương cứu thời khắc lâm nguy, công hộ giá.”

“À, thì .”

Ta như cong khóe miệng: “Vậy chúc mừng Trình tiểu thư.”

Dứt lời lướt qua nàng về

“Đợi chút .”

Thiên kim nhà tể tướng đưa lưng về phía , ảnh thăng trầm một lúc.

“Trong cung đang vẩy nước quét sân, đất trơn, Yến tiểu thư chậm một chút.”

Nàng nghiêng đầu liếc , nghiến răng : “Ngươi đến , nợ ngươi.”

Không lâu tới thúc giục.

Ta dùng ánh mắt ý Tam hoàng t.ử yên tâm theo của cung rời khỏi.

Bên ngoài Dưỡng Tâm điện, Bùi Lẫm đeo kiếm đó.

Hắn phụ trách áp giải phạm nhân nên lúc đợi ngoài cửa.

“A Thanh.”

Vào khoảnh khắc lướt qua , đột nhiên lên tiếng.

“Ta đợi nàng.”

cứu chúng khi ở trong đại lao.

Khắp Bùi Lẫm đẫm m.á.u, ngược sáng, cẩn thận quỳ xuống tháo dây thừng .

Hắn : “A Thanh, tới muộn … Xin .”

Hắn từng để cho đợi nhiều , nhưng đây là đầu tiên sẽ đợi .

Ta cụp mi đáp lời.

***

Quỳ xuống dập đầu, nhận thánh lệnh sẽ ngẩng đầu lên.

“Đã gặp lão tam ?”

“Vâng.”

“Bùi khanh ?”

“Bùi tướng quân đang thủ vệ ngoài điện.”

“Được , ngươi lên .”

“Tạ ơn bệ hạ.”

Hoàng đế nhanh chậm buông thánh chỉ trong tay xuống. 

“Đi theo trẫm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-mot-kiep/chuong-11.html.]

Hắn xê dịch giá sách, một căn phòng bí mật lộ .

Sắc mặt đổi, theo đó bước .

Từ xưa đến nay, nơi bí mật như thế vốn thể thiếu trong nơi ở của Đế vương.

Cho nên khi thấy nhốt trong đó, cũng quá kinh ngạc.

Hoá chuyển phòng tra hỏi tới nơi .

Cho nên gọi tới là vì bồi thẩm? mà, y phục rách rưới, vết m.á.u khô, là từng dùng hình.

Hoàng đế bước đến chỗ chủ vị xuống, hắng giọng.

“Ngươi , nàng ?”

Lời là hỏi tên phỉ tặc.

Ta đè nén sự nghi ngờ trong lòng, yên nhúc nhích.

 

Tên phỉ tặc đó khó khăn ngẩng đầu, mặt lộ vẻ vui mừng khi thấy rõ dáng vẻ của .

“Bệ hạ, là nàng! Người mà công chúa điện hạ tội dân bắt chính là nàng!”

"Ừ, ."

Hoàng đế dùng giọng điệu vô vị: "Người ."

"G.i.ế. t."

Cái gì…

Một bóng đen quỷ dị xuất hiện, lưỡi kiếm sắc bén chợt lóe, m.á.u tươi b.ắ.n .

Sau đó kéo t.h.i t.h.ể , chỉ để một vũng đỏ thẫm bừa bãi đầy đất.

Ta gần như sắp nôn mửa, liền hung hăng nhéo bản một cái mới giữ sự tỉnh táo.

Hoàng đế thở dài: "Trẫm đồng ý với , chỉ cần nhận tội thì sẽ tạm tha để chếc."

" mấy lời như , thật sự là thể lưu ."

"Yến Thanh, ngươi thấy thế nào?"

Hắn hỏi , dám hỏi ?

Hắn đưa đến đây, cố tình diễn một màn cho xem.

Là vì cái gì.

Hoàng đế chống cằm, giống như lúc .

"Ngươi xem trẫm nên thế nào đây?"

Ta nghiến răng, .

Hắn dường như mỉm một lúc…

“Phụ ngươi vì nghênh chiến nên h.y sinh, nhưng công dũng mãnh gi ết địch, khiến quân địch ghi hận trong lòng, đuổi tới kinh thành báo thù ngươi…"

"Bệ hạ."

Ta cắt ngang lời : "Vì công chúa bắt thần, bệ hạ hỏi ?"

Hoàng đế nghẹn lời.

Ta nghênh đón ánh mắt của , kiêu ngạo siểm nịnh.

"Thiên kim tể tướng công hộ giá, nhận vô vàn phần thưởng, cả nhà cùng nhận quang vinh."

thần nữ lẻ loi một , nhận thưởng, cũng vô dụng…"

Ta cũng vòng vo với nữa.

Bàn về tâm cơ thủ đoạn, sánh bằng hoàng đế.

bây giờ, cản trở là .

"Bệ hạ chặn miệng , nhưng hôm xảy chuyện đó, nhiều mặt, họ đều thấy."

"Ngài cũng thể g.i.ế.c , bằng , sẽ khiến thần t.ử bá tánh thất vọng."

Cuối cùng cũng thu vẻ mặt giả vờ , hỏi thế nào.

“Ngươi đang ép trẫm, ngươi kết quả thế nào?”

***

Ta hừ lạnh: "Là bệ hạ sự thật bại lộ, là bệ hạ bao che cho công chúa, là bệ hạ cảnh thái bình giả tạo."

"Phải thế nào để tránh giải thích những thứ với trong thiên hạ, hẳn là vấn đề bệ hạ nên suy tính, còn hỏi thần?"

“Thần chỉ một câu, nếu bệ hạ đẩy hết chuyện lên đầu thần thì đó là điều thể.”

Có lẽ là tư thái của cứng rắn quá mức, một lúc lâu im lặng, bờ vai của chợt xìu xuống.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận