Trọng Sinh Một Kiếp

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nơi đầu ngõ hẻm nhỏ cỗ xe ngựa đang chờ.

“Tiểu thư, nàng là Yến Thanh tiểu thư ?”

“Là .”

Gã đ.á.n.h xe thuê ngập ngừng hỏi dò đôi ba câu, nhận câu trả lời thì vui sướng đến kích động cả lên.

Ta cũng chào gã.

“Cuối cùng cũng gặp , mau lên xe , quản sự mong lắm đấy!” 

Quả thật chẳng thế chôn chốn lâu thêm nữa, với gã một cái, gật đầu.

Sau khi chiếc xe chuyển bánh, mới dần thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi trùng sinh, bánh răng vận mệnh cuối cùng cũng rung chuyển, đem đến cho những kinh hỉ chẳng thể tưởng tượng nổi.

Bùi Lẫm vì dỗ uống t.h.u.ố.c mà mỗi ngày đều lục tung các cửa hàng điểm tâm trong thành, tuy rằng mua ở cũng đều bắt bẻ.

Chỉ trừ hoa quả nhà họ Thẩm.

Cũng vì lá thư giấu trong giỏ hoa quả.

nghiền c.h.ặ.t đến nát bấy, nhưng vẫn mơ hồ dòng chữ đấy.

【 Thẩm Túc.】

Thẩm Túc, là tên của .

như những lời Bùi Lẫm từng với , là con cháu nhà họ Yến, bất cứ mối quan hệ m.á.u mủ ruột rà với bất kì ai ở cái đất Bắc Kinh .

chẳng hề rằng, , Thẩm Túc, vốn xuất trong một gia đình vô cùng khá giả, sản nghiệp của Thẩm Gia nhiều vô kể, ở kinh thành còn mấy gian hàng lớn.

Kiếp đ.â.m đầu Bùi Lẫm, căn bản là cắt đứt liên hệ với nhà họ Thẩm.

Kiếp , vốn dĩ định về nơi đấy, nghĩ bọn họ đến tìm .

Chắc rằng nương trời cũng đang dốc lòng phù hộ cho .

Ta vén tấm rèm lên, nhịn ngoài.

Kinh thành, hai đời hai kiếp, còn một ngắm nó thật cẩn thận.

Bên đường cửa hàng phủ đèn l.ồ.ng, mua bán tấp nập rộn ràng cả một ngõ phố, khung cảnh phồn hoa vô cùng.

Ta chợt nhớ tới tiệm buôn của Thẩm gia, chắc là cũng sắp đến…. A?

Trái tim chợt hẫng một nhịp, thình thịch thôi, cố gắng trấn an bản vén rèm lên quan sát xung quanh.

Rồi chợt phát hiện tài xế lái xe chẳng gã tài xế đón ngoài ngõ tại phủ tướng quân

“Dừng xe!”

Đối phương mắt điếc tai ngơ, một làn khói t.h.u.ố.c mê chợt ùa , phả thẳng mặt.

Ta kịp ứng biến, vô thức hít một chút, chỉ một thoáng mất ý thức.

.. ....

Xe ngựa dừng tại một ngôi nhà vùng ngoại ô.

Một cánh tay chợt vươn đến, vén mở tấm rèm , ngón tay mảnh mai thon dài, khớp xương rõ ràng.

•••

Rõ ràng là tay của nam nhân.

“Sao nàng vẫn tỉnh?”

“Ngài cẩn thận chút, điện hạ!” 

Điện hạ?

 

Trong cơn mê màng, thấy tiếng tri hô, giật phát hiện bản đang di chuyển trong vòng tay của ai đó.

Chẳng lẽ là Bùi Lẫm!?

Hắn bắt ?

Ta phản ứng đầu tiên liền giãy dụa, nghĩ cái ôm ấp lắm bình , đung đưa.

Phản ứng đầu tiên của là giãy dụa ngừng, hề nghĩ tới ôm vững lắm, bắt đầu rơi xuống.

“Á!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-mot-kiep/chuong-6.html.]

Cảm giác trọng lực khiến tỉnh ngủ.

“A… ngươi ngã , thật quá.” 

Tam hoàng t.ử !?

“Điện hạ….”

"Là , dậy cái , đau quá.”

Lúc mới chợt nhận đang đùi , bèn vội vàng dậy.

Nghĩ đến ôm ấp nãy giờ là .

Chỉ là nghĩ tới, bệnh tật lâu như điện hạ đây thể ôm nổi cái ..

Thị vệ của Tam hoàng t.ử lui xuống, nhưng vẫn mang cái dáng vẻ thấp thỏm , chỉ đành về phòng cùng .

“Không điện hạ dẫn tới đây?”

Ta nghĩ mãi cũng lý do, chỉ đành dùng đòn đ.á.n.h phủ đầu.

"Khụ khụ."

Tam thái t.ử , nghiêm túc .

「"Thiên Vương lu mờ trời đất.”」

Cái gì?

「"Rượu Ngọc Cung."」

Nơi nào rượu thì phép uống ?

Tam hoàng t.ử cũng sửng sốt, đó lớn tiếng hát lên:

"Ô! Được! Núi! Liền! Lấy! Núi! Bên ngoài! Núi!"

Ta nhếch môi tiếng nào.

Gương mặt mong chờ của Tam thái t.ử dần biến thành nghi hoặc, cuối cùng là trưng vẻ mất mát vô ngần.

Hắn liếc sang chỗ khác, thở dài.

"Không đồng hương ...... 

Tam hoàng t.ử lau nước mắt, trưng cái dáng vẻ chẳng còn chút hình tượng nào, kéo giãn cách với

Hắn giải thích chuyện xảy trong tối nay cho .

Lúc phỏng đoán rằng, Bùi Lẫm quan hệ với Thẩm gia.

Hóa , chỉ sẽ bỏ trốn, cho nên mới sai canh giữ tất cả các cửa .

Chỉ cần thấy bóng dáng của , lập tức bắt giữ, hoặc là theo dõi chờ thời cơ.

Tam hoàng t.ử phát hiện chuyện bèn lập tức đổi tài xế.

“Dọa nàng , ý đó.”

Tam hoàng t.ử lập tức bổ sung: “Ta cũng báo về bên Thẩm gia !”

“Về phần Bùi Lẫm, ngươi cần lo.”

Hắn giải thích một cách vô cùng cẩn thận và chậm rãi, gỡ rối hết bọ khúc mắc trong lòng .

Ta cũng chẳng rõ tại hết bộ chân tướng, cũng chẳng hiểu tốn công tốn sức giúp đỡ đến thế.

 

Ta liền cảm ơn , khi bắt đầu công cuộc moi móc chút thông tin gì đó.

“Đa tạ điện hạ cứu , thần nữ gì để báo đáp công ơn của ngài…”

“Dừng dừng , nàng nhất thiết như với , nàng thấy mệt ?”

Giọng điệu bất đắc dĩ của Tam hoàng t.ử khiến chút sững sờ.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận