Thiên Sư Bạch Chỉ 3 - Mộ Thần Lĩnh Nam

Chương 4

Tiếng hét chói tai của Đinh Tổ Dục vang vọng khắp mộ thất.

 

Chỉ một lát sau, anh ta phát hiện mình đã chạm đất, mà Tần Yến lại đè lên người anh ta.

 

Cả hai phủi bụi trên quần áo, đứng dậy trong trạng thái bàng hoàng.

 

Đinh Tổ Dục vẫn chưa hoàn hồn, run rẩy hỏi: “Bạch đại sư, đây là đâu vậy?”

 

“Đã vào bên trong rồi.”

 

“Ồ, phải rồi, muốn ra ngoài cũng không kịp nữa.”

 

Đinh Tổ Dục lau mồ hôi trán: “Bộ trang bị này còn chưa kịp dùng, vừa nãy cứ tưởng phải bỏ mạng tại đây rồi.”

 

Tần Yến quan sát xung quanh và nói: “Tôi hiểu rồi. Cánh cửa vừa mở chỉ là để thuật che mắt, lối vào bị sương mù che khuất, nhìn như vực sâu không đáy, mục đích là để khiến người ta biết khó mà lui.”

 

“Mạ cha nó, làm hết hồn hà!” Đinh Tổ Dục bám chặt lấy áo của Tần Yến.

 

Tần Yến hỏi tôi tại sao biết phía dưới là lối vào.

 

“Nhìn thì giống hệt vực sâu, nhưng lúc Đinh Tổ Dục kêu cứu không nghe thấy chút tiếng vọng nào.”

 

Đinh Tổ Dục trố mắt nhìn tôi:

 

“Đỉnh thật đấy, Bạch đại sư! Đến cả chuyện này cô cũng nhận ra được?”

 

Tôi đưa tay sờ cằm, giả vờ sâu xa: “Chuyện’s nhỏ thôi.”

 

Thực ra tôi không tiện nói với họ rằng mình có mắt âm dương, từ đầu đã nhìn xuyên qua sương mù và thấy rõ phía dưới chẳng sâu là bao.

 

6

 

Tôi bật đèn pin, cẩn thận quan sát xung quanh thạch thất, dặn hai người đội chặt mũ bảo hộ.

 

Ở giữa mộ thất là một cỗ quan tài trống, bên trong được vẽ một đồ án bằng loại mật ngữ, lấy Bắc Đẩu Thất Tinh làm các điểm chính.

Bạn cần đăng nhập để bình luận