Thiên Sư Bạch Chỉ 3 - Mộ Thần Lĩnh Nam
Chương 10
“Cậu đứng gần quan tài như vậy, nếu làm nổ mình thì tôi cũng khó giải thích với bố cậu.”
“Dù sao cậu và Tần thiếu đều là con một, phải quý trọng mạng sống. Nếu cậu có chuyện, nhà họ Đinh sẽ rơi vào tay cậu em họ của cậu đấy.”
Hứa Kiên rõ rằng rất sợ Đinh Tổ Dục sẽ ném l.ự.u đ.ạ.n vào quan tài.
Tôi nhìn quanh đại điện, các góc còn lại có vài mũi tên vỡ vụn, chắc chắn hẳn đã đến đây nhiều lần, dọn dẹp các cơ quan mà Xuyên Tuyền Minh để lại, ông ta có thể ra vào tự do, chắc chắn có lối ra.
“Hứa Kiên, tôi đảm bảo chỉ cần ông nói cho chúng tôi lối ra, tôi sẽ không làm hỏng quan tài vàng của Xuyên Tuyền Minh.”
Hứa Kiên nở nụ cười nịnh hót: “Bạch đại sư nói thật chứ?”
“Thật.”
“Được rồi, lối ra ngay sau lưng các cô, ở bên trải bức tranh, chỗ đầu rắn, quay một cái, sẽ có một đường hầm dẫn về làng Vân Ẩn.”
Tần Yến kéo tôi lại gần: “Tên này giả mưu mô, có thể có bẩy.”
Tôi gật đầu.
Bức tranh rắn có đầu rắn lòi rõ ràng, như thế dành cho người ấn vào, còn phần thân rắn lại hơi cong lên, có một lỗ nhỏ giống như ổ khóa.
Tôi nghĩ...
Hứa Kiên từ xa thúc giục: “Bạch đại sư, cô làm nhanh lên. Con rắn đỏ đã tỉnh rồi, đang gầm thét bên trên, nếu nó xuống đây, sẽ gọi cả đàn rắn, đến lúc đó chúng ta không ai thoát được đâu.”
Tần Yến nhìn thấy, cúi đầu nhanh chóng đưa tay vào quan tài vàng, từ miệng t.h.i t.h.ể lấy ra một cuộn giấy.
Tôi lợi dụng thời cơ vỗ mạnh lên cạnh quan tài, từ trên rơi xuống một cây kim vàng, tôi ném cho Tần Yến.
Cây kim vàng này được giấu trong quan tài, người bình thường chắc chắn khó mà phát hiện được.
Tần Yến cầm kim vàng, dùng kỹ thuật nhảy vọt như con hổ, lao về phía bức tranh. Hứa Kiên giật mình hoảng sợ: “Mau nổ súng, g.i.ế.c bọn chúng.”
“Mẹ kiếp, tao muốn chúng nó đi theo Vương Bắc Địch làm vật tế.”
Tôi một tay giữ chặt có Đinh Tổ Dục, cúi đầu tránh đạn.
“Đinh Tổ Dục, ném l.ự.u đ.ạ.n vào trong quan tài.”
Anh ta lập tức buông tay, thả l.ự.u đ.ạ.n vào, Tôi lập tức dịch chuyển đến bên Tần Yến,