Thiên Sư Bạch Chỉ 3 - Mộ Thần Lĩnh Nam
Chương 3
Tôi thẳng tay gõ vào đầu anh ta một phát:
“Đến lúc đó chỉ e hai người muốn chạy cũng không chạy nổi.”
Sau khi Tần Yến bò ra, sắc mặt vẫn bình thản:
“Bạch đại sư, bà ngoại tôi là người làng Vân Ẩn, tôi có chuyện riêng phải xuống lăng mộ này.”
Nhìn sắc trời, nếu còn chần chừ, Xuân Hoa và Đản Nữu sẽ không cứu được nữa.
Tôi không định xen vào chuyện người khác, nhưng việc này lại liên quan đến bức chân dung của tôi. Kẻ đứng sau phải bị bắt, hơn nữa, rõ ràng có người đang tìm mọi cách dẫn tôi vào mộ thần Lĩnh Nam.
Tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc bên trong có gì.
Tôi nhìn Tần Yến:
“Gan không nhỏ nhỉ. Vừa xuống dưới có phát hiện gì không?”
“Có một lối mộ đã bị chặn, có lẽ chúng ta phải tìm đường khác để vào.”
Tần Yến đáp, giọng vẫn rất bình tĩnh, tôi quan sát anh ta kỹ hơn, sự điềm tĩnh đó không phải ai cũng có được. Con trai độc nhất của Tần Nhị Gia nổi danh trong giới cổ vật, quả nhiên không phải hạng xoàng.
Tôi lấy từ túi ra hai lá bùa, đưa cho họ:
“Giữ kỹ. Bùa này giúp tôi xác định vị trí của hai người, đừng để mất.”
Đinh Tổ Dục nhận lấy, cười toe toét.
Tần Yến thì yên lặng gật đầu.
Không nói thêm lời nào, tôi trực tiếp nhảy vào lối đi mà Tần Yến vừa bò ra, khi đáp chân xuống đất, mộ đạo phía dưới rất hẹp.
Tần Yến cũng nhảy theo tôi, còn Đinh Tổ Dục thì lầm bầm vừa chửi vừa ôm thang trèo xuống.
“Bạch đại sư, hai người không sợ làm hỏng sàn cổ mộ sao?!”
Tôi quay lại bảo anh ta:
“Phim truyền hình thường nói, những người nói nhiều c.h.ế.t sớm lắm đấy.”
Nghe xong, Đinh Tổ Dục lập tức đưa tay bịt miệng.
Trên những viên gạch lát mộ đạo có hoa văn hình rắn uốn lượn. Hai bên vách là một bức tranh lớn, trong tranh có hàng vạn con rắn quấn lấy nhau, phía trên cùng là một cái đầu người.
Bức tranh đầu người đuôi rắn.
Dùng rắn xưng đế, tôi từng thấy qua hình tượng này trong sách cổ.
“Đây là Bắc Địch Quốc.”
Tần Yến nhìn bức họa, hờ hững nói.
Tôi nhướng mày:
“Cậu biết Bắc Địch à?”
“Những năm không ra ngoài, tôi đọc khá nhiều sách. Trong số đồ cũ của mẹ tôi cũng từng có những hình tượng tương tự.”
Đinh Tổ Dục bịt miệng, ghé sát Tần Yến:
“Ngầu đấy, anh bạn.”
Rồi quay sang tôi với vẻ đắc ý, như muốn chứng minh họ không phải gánh nặng.
Tôi cười lạnh: