Rõ ràng là Viên Lai Đệ gan chống đối chồng nên cuối cùng cô chỉ đành mang theo nỗi áy náy với nhà đẻ, lóc trở về phòng.
Cô nhưng Vương Bình thì sợ hết hồn, chỉ lo quẫn quá liều. Làm liều thì thôi , nhỡ liên lụy thì... cũng chỉ thể trách cái mồm nhanh nhảu đoảng!
Vương Bình càng nghĩ càng lo, dứt khoát dậy thật sớm tranh việc nhóm lửa nấu cơm, dù việc vẫn là của Trương Tú Hòa, xét theo vai vế cũng đến lượt cô . Chỉ cần cách ly Viên Lai Đệ với lương thực thì cô bậy cũng chịu.
Viên Lai Đệ ngốc nhưng cơn ngẩn ngơ ngắn ngủi, cô cũng chẳng để bụng. Có tranh việc càng chứ ? Cô vội vàng ăn sáng thừa lúc ai để ý liền lẻn về nhà đẻ.
là ai để ý cô thật, đều đang bận rộn. Vụ gặt tuy xong nhưng vẫn còn vụ gieo trồng mà? Dù vụ quan trọng bằng vụ xuân hè nhưng còn hơn bỏ ruộng hoang. Sau mấy ngày nghỉ ngơi lấy sức, chuyện đồng áng đưa lịch trình. May mà việc cũng nặng, cần cả làng đồng, mỗi nhà cử vài là . Vì tính công điểm nên chẳng ai từ chối.
Nhà họ Tống, lão Tống dẫn ba con trai ăn sáng xong là đồng ngay. Trương Tú Hòa bốn đứa con ruột chăm thêm Hỉ Bảo, ăn xong liền phủi tay về phòng. Vương Bình vội vã ôm lấy việc bếp núc như sợ ai tranh mất. Viên Lai Đệ tất nhiên tranh, nhân lúc sơ hở liền chuồn êm. Người duy nhất nhận tình hình là bà Triệu nhưng bà đang nhớ Hỉ Bảo cả đêm gặp, coi như gì, thẳng sang phòng con trai cả.
Trước đây bà Triệu lo Viên Lai Đệ chăm con, sợ Hỉ Bảo chịu khổ nên tự bế ẵm. từ khi Hỉ Bảo đổi cho b.ú, Trương Tú Hòa đẻ bốn đứa con, kinh nghiệm đầy vì bữa sủi cảo thịt heo cải trắng hôm qua nên cô chủ động xin nhận chăm Hỉ Bảo buổi đêm, phòng khi con bé đói.
Bà Triệu thấy lý khen Trương Tú Hòa lương tâm, uổng công bà cho ăn sủi cảo. Thế là thăm Hỉ Bảo, bà sang phòng vợ chồng con cả.
Nói cũng buồn , chính Trương Tú Hòa cũng ngờ để tâm đến con bé thế. Ban đầu cô chỉ chút toan tính vì lương thực tinh mới chịu cho b.ú nhờ. Ai dè ở chung lâu ngày đ.â.m yêu quý, càng chăm càng kỹ càng bỏ công càng thương. Lòng đều bằng thịt mà! Giờ cô coi Hỉ Bảo như cục vàng cục bạc, vắng một chút là thấy nhớ, so thì thằng Lạt Mao Đầu mới giống con nhặt .
Sáng nay lúc ngủ dậy, chồng cô Tống Vệ Quốc còn trêu cô với Hỉ Bảo quá, cai sữa xem cô thế nào.
Trương Tú Hòa nghĩ bụng, việc đến thì lo gì? Nhìn mấy đứa con ruột xem, thằng tiểu Cường suốt ngày hoang, đến bữa cơm thì đừng hòng thấy mặt, còn bảo con nhà , quần áo thì bẩn như trâu đầm, giặt cả chậu nước bùn, nhiều lúc tức lôi về đ.á.n.h cho một trận. Hai đứa con gái thì ngoan, hiểu chuyện nhưng vẫn còn bé, cần cô để mắt chứ giúp gì nhiều . Thằng út Lạt Mao Đầu thì phiền nhất, ngày nào cũng , ăn lắm ị nhiều, ướt tã là gào lên, xong ị tiếp, ba cái tã mới sạch sẽ .
Tính tính , Trương Tú Hòa vẫn thấy hai đứa con gái và bé Hỉ Bảo là đáng yêu nhất, còn hai thằng con trai như cục nợ đời. Nghĩ thế cô dứt khoát gạt chuyện tương lai sang một bên, Hỉ Bảo ăn sữa cô sẽ thiết với cô thì .
Sáng nay bà Triệu sang thăm, thấy cô chăm Hỉ Bảo chu đáo, ánh mắt cô cũng thêm phần hài lòng. Lát bà tay cầm mấy thước vải.
“Cái hôm qua mua huyện. Trước may cho Hỉ Bảo hai cái áo , vải thoáng mát, may thêm hai cái quần hở đũng nữa. Chỗ còn cho con, con xem may cho thằng tiểu Cường thằng Mao Đầu đều .”
Bà Triệu kể chuyện mua cái áo may ô nam, cái đó bà định cho ông nhà mặc. Bà giống mấy bà vợ chỉ thương con mà thương chồng, ông nhà khổ cả đời mặc mấy bộ quần áo mới, con trai thì còn trẻ, đời còn dài.
Đưa vải thừa cho Trương Tú Hòa, bà Triệu thuận tay bế Hỉ Bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-8-1-vo-thang-ba-lai-ve-nha-me-de-1.html.]
“Nào, bà nội bế cái nào. Ôi chao Hỉ Bảo xinh quá cơ, đôi mắt sáng kìa, gì thế con? Nhìn bên , bà nội đây mà.”
Hỉ Bảo còn bé xíu, mắt tuy đảo qua đảo nhưng thực thấy gì, thế mà bà Triệu vẫn cưng nựng hết lời hớn hở tã, mặc cho con bé cái áo hoa nhí nền trắng may từ , càng tôn lên nước da trắng như tuyết. Lại thêm cái quần hở đũng bà thức đêm may hôm qua, con bé chẳng giống trẻ con nông thôn chút nào mà trông tây.
Tranh thủ lúc bà nội bế Hỉ Bảo, Trương Tú Hòa ở bên cạnh vội vàng vệ sinh cho Lạt Mao Đầu. Dù kinh nghiệm nhưng chăm một lúc nhiều đứa trẻ vẫn mệt, may mà ba đứa lớn tự chơi , nhất là thằng tiểu Cường, hận thể tránh xa càng cả ngày về nhà.
Nghĩ đến đây, Trương Tú Hòa mở lời với bà Triệu:
“Mẹ, con tính là chờ sang năm nữa, năm nay cho thằng Cường học trường tiểu học công xã luôn? Nó cũng bảy tuổi , học ?”
“Được.” Bà Triệu đang mải nựng Hỉ Bảo, việc cỏn con thì gật đầu ngay tắp lự. Thực ở đây trẻ con học muộn, tám chín tuổi mới lớp một là thường nhưng bà chỉ : “Nếu thì bảo thằng Kiến Thiết giúp một tiếng, kiểu gì chả cách.”
Trương Tú Hòa vốn còn lo lo, yên tâm hẳn. Không việc gì bà chồng cô , cho tiểu Cường việc chính sự mà đỡ suốt ngày lêu lổng. Thằng tiểu Vĩ nhà chú Hai cũng thế nhưng cái bàn với thím Hai . Cô ghi nhớ trong lòng, định lát nữa gọi em dâu phòng bàn bạc.
Lát , cô chuyện học, Vương Bình gật đầu cái rụp:
“Được quá chị ơi, thằng tiểu Vĩ kém tiểu Cường một tuổi, hai em học cùng cho bạn, lỡ bắt nạt còn bênh.”
Nghe thế, Trương Tú Hòa thầm nghĩ hai thằng giặc bắt nạt là may, ai bắt nạt nổi chúng nó? cô gì, chỉ thuận miệng hỏi xem gần đây chuyện gì mới .
Kể cũng bất đắc dĩ, từ khi nhận chăm Hỉ Bảo, Trương Tú Hòa bận tối mắt tối mũi. Dù lo cho ba đứa lớn nhưng hai đứa trẻ sơ sinh cũng đủ cô như chong ch.óng, riêng giặt tã mệt phờ râu. May mà mấy việc vặt như nấu cơm, rửa bát, cho gà ăn đều Vương Bình đỡ.
Vương Bình :
“Chuyện mới ? Có, đương nhiên là !”
Nhìn vẻ mặt bí hiểm của em dâu, Trương Tú Hòa đoán bảy tám phần. Quả nhiên...
“Nhà họ Viên đúng là hổ, sống c.h.ế.t chịu nhận, ép hết cách chạy tìm đại đội trưởng.”
Trương Tú Hòa chuyện bốn chị em nhà họ Viên trộm lương thực tiếp tế nhà ngoại nhưng diễn biến tiếp theo thì rõ. Nghe Vương Bình kể, cô vội hỏi:
“Sao thế? Nhà nào nhịn ?”
“Nhà cô cả , cái cô... Viên Chiêu Đệ, lấy chồng ở đội 3 .”