Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 1.1: Người thiện lương ngàn đời đầu thai (1)
“Vụ thu hoạch đang ở ngay mắt, đây là một cuộc chiến khói s.ú.n.g! Vì Đảng và nhân dân quần chúng, chúng một là sợ khổ, hai là sợ c.h.ế.t! Một vì danh, hai vì lợi! Chúng c.ắ.n răng chịu đựng, nắm bắt cách mạng thúc đẩy sản xuất, đào hầm sâu tích lương thực. Thu hoạch xong lo gieo trồng vụ mới, nỗ lực, nỗ lực và nỗ lực hơn nữa!”
“Việc của tập thể dù nhỏ cũng là việc lớn, việc của cá nhân dù lớn cũng chỉ là việc nhỏ!!”
“Có khổ , hãy nghĩ đến Hồng quân hai vạn dặm trường chinh! Có mệt , hãy nghĩ đến các bậc tiền bối cách mạng! Vì lòng trung thành với Tổ quốc, chúng thể hy sinh tất cả!!!”
Cái nắng hè ch.ói chang thiêu đốt đừng là phơi giữa trời, ngay cả nấp bóng cây cũng nóng đến mức mồ hôi tuôn như tắm. vụ thu hoạch sắp tới gần, đồng ruộng thấy một màu vàng rực rỡ của mùa màng bội thu. Đặc biệt năm nay đội sản xuất của bọn họ chỉ mùa mà lúa còn chín sớm hơn các đội khác nhiều, ước chừng chỉ mươi mười lăm ngày nữa là thể xuống đồng gặt gấp.
Trên cái bục gỗ dựng tạm bợ, vị đại đội trưởng đang gào đến khản cả giọng. Bên thể dân làng đều ngẩng đầu ông chằm chằm. Mặt ai nấy đều nắng hun đỏ bừng nhưng chẳng vẻ gì là mất kiên nhẫn, ngược ý chí chiến đấu sục sôi chỉ hận thể lập tức lao xuống ruộng gặt lúa ngay.
Tất nhiên vẫn ngoại lệ.
Bà Triệu Hồng Anh chẳng thèm quan tâm thằng cháu họ đằng nhà đẻ đang gào thét cái gì đài, mắt bà dán c.h.ặ.t cô con dâu bên cạnh rời nửa bước.
Người cạnh bà là vợ của thằng con thứ ba cũng là cùng đại đội sản xuất, họ Viên, tên là Lai Đệ (nghĩa là em trai sẽ tới). Cô con dâu m.a.n.g t.h.a.i chín tháng, ngặt nỗi cơ thể Viên Lai Đệ vốn ốm yếu, dù hơn nửa năm nay ăn ngon uống bổ, bao nhiêu thịt thà cũng chỉ dồn hết cái bụng. Nhìn sơ qua, cô trông như một cây sậy cắm cái bụng bầu to tướng, trông mà phát hoảng.
“Vợ thằng Ba , con đói ? Mẹ mang theo trứng luộc đây.” Triệu Hồng Anh móc trong túi quả trứng gà, bóc vỏ sạch sẽ nhét tay Viên Lai Đệ vẻ mặt đầy từ ái: “Ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn.”
Nhìn con dâu ba ăn từng miếng nhỏ hết quả trứng, bà sang trừng mắt thằng con trai thứ ba bên cạnh:
“Vệ Dân, con để ý chút chứ, thấy vợ con khô cả miệng ? Cho nó uống nước đường mau!”
Tống Vệ Dân đang diễn thuyết hăng say, bất ngờ mắng liền vội vàng đưa bình nước trong tay cho vợ.
Viên Lai Đệ đưa tay đón lấy. Bên trong là nước đường đỏ chồng pha khi khỏi nhà, để đến giờ chắc nguội nhưng nhờ cái nắng như thiêu như đốt mà nước vẫn còn ấm, uống vặn.
Triệu Hồng Anh tít mắt con dâu uống nước, nụ mặt bà ngọt ngào như trộn thêm nửa cân đường đỏ, ân cần hỏi han:
“Ngọt con? Mẹ bỏ tận hai cục đường đỏ đấy. À đúng , tối nay con ăn gì? Cháo kê trứng gà nhé? Hay để cho bát mì sợi? Sáng nay mới hái mớ cải thìa ngon lắm, đập thêm quả trứng nữa là tuyệt, chịu ?”
Mặc kệ Triệu Hồng Anh gì, Viên Lai Đệ cũng chỉ gật đầu chiều tính tình hiền lành nhu thuận:
“Dạ , con hết.”
Dù mấy nhà bà Triệu ở góc đê nhưng con đê vốn thoáng đãng, đang lúc cả đội sản xuất tập trung đông đủ nên chen chúc vô cùng. Mấy cô con dâu nhà khác thấy cảnh liền thì thầm to nhỏ với phụ nữ quấn khăn trùm đầu bên cạnh:
“Vợ Vệ Quốc , hồi cô sinh đứa , chồng cô chiều như thế ? Số hưởng thật đấy!”
Người phụ nữ quấn khăn cũng là con dâu nhà họ Tống, tên là Trương Tú Hòa, vợ của con trai cả Tống Vệ Quốc.
Nhà họ Tống bốn trai một gái. Ba con trai đầu đều ở trong thôn, tư bộ đội, còn cô con gái duy nhất thì gả lên thành phố, nhờ quan hệ nhà chồng mà kiếm một công việc thể diện.
Nhìn chồng tươi như hoa với em dâu ba, Trương Tú Hòa tức ách đầy bụng, nhắc đến là thấy bốc hỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-1-1-nguoi-thien-luong-ngan-doi-dau-thai-1.html.]
Rõ ràng cô mới là dâu trưởng nhà họ Tống, cửa cái là tin vui ngay, năm sinh luôn thằng cu mập mạp, đó chính là cháu đích tôn của ông bà Tống. Mấy năm đó, cô liên tiếp sinh thêm hai đứa con gái nhưng dù thế thì mấy năm nay cô lo toan trong ngoài, công lao cũng khổ lao chứ?
Lại , cô em dâu hai cửa cô cũng đẻ một trai một gái. Chỉ riêng cô em dâu ba , cái tướng thấy yếu ớt cưới về hơn năm mới tin vui.
Chuyện là hai m.a.n.g t.h.a.i gần như cùng lúc. Thời buổi mùa màng thất bát nhưng nhà họ Tống nhiều lao động chính, lương thực thô độn thêm chút lương thực tinh cũng đủ no bụng. Thỉnh thoảng còn hầm bát nước đường trứng gà bồi bổ, đãi ngộ của hai chị em dâu như , lâu lâu mới ăn một bữa.
Mãi cho đến giữa trưa nửa tháng , Trương Tú Hòa còn kịp ăn cơm trưa thì bụng bắt đầu đau. Đã đẻ ba lứa nên cô rành rẽ chuyện lắm, đau thì đau nhưng hoảng, quá trình sinh nở cũng thuận lợi, đến chập tối đứa bé chào đời.
Là một thằng cu mập mạp.
Biết là con trai, tảng đá trong lòng Trương Tú Hòa mới rơi xuống. Tuy lứa đầu là con trai nhưng ở cái thời , ai mà chê con trai nhiều cơ chứ? Chờ em dâu hai giúp lau rửa sạch sẽ đứa bé, quấn tã lót cũ đặt lên đầu giường thì cô mới sực nhớ : Hình như từ lúc bắt đầu đau đẻ đến giờ thấy bóng dáng chồng ?
Vừa định mở miệng hỏi thì chồng cô từ bên ngoài . Người nhà quê câu nệ tiểu tiết, dù trong phòng cũng dọn dẹp sạch sẽ. Tống Vệ Quốc thẳng đến chỗ con trai, cô em dâu hai thấy thế cũng thuận thế ngoài.
Cô hỏi:
“Mẹ ?”
“Đang bận bếp , chọn hai quả trứng to đùng, còn bỏ ít đường đỏ nữa.”
Tống Vệ Quốc dồn hết tâm trí thằng con út, chỉ thấy con trai béo chỗ nào cũng , tuy trả lời vợ nhưng đầu óc vẫn lơ đễnh.
Nghe , Trương Tú Hòa lập tức yên tâm. Cô bảo mà, cô sinh con trai, chồng thể chút biểu hiện gì ? Chắc bà nghĩ cô đẻ nhiều kinh nghiệm , phòng thêm vướng chân chi bằng hầm đồ ngon cho cô tẩm bổ còn hơn.
đời như là mơ.
Trương Tú Hòa chờ trong phòng, ban đầu còn kiên nhẫn nhưng càng chờ càng thấy sai sai. Cô đau đẻ từ trưa khi kịp ăn gì, sinh xong thì trời chạng vạng. Dù mùa hè trời tối muộn nhưng tốn bao nhiêu sức lực, bụng đói cồn cào, cô buồn ngủ đói lả, cố gượng để chờ bát nước đường trứng gà “thêm đường thêm trứng” của chồng.
Thế nhưng bát nước đường trứng gà hứa ?!
“Mẹ ơi!” Trứng gà chẳng thấy , chỉ thấy thằng con cả chạy huỳnh huỵch , phòng la toáng lên: “Bà nội bưng bát trứng gà thơm phức sang phòng thím Ba , chẳng để phần cho tí nào cả!”
Trương Tú Hòa vốn định bảo con trai nhỏ thôi kẻo em bé thức, câu xong cô giữ bình tĩnh nữa, kinh ngạc thốt lên:
“Cái gì? Cả hai quả trứng đều cho thím Ba con á?”
“Vâng, trong nồi sạch trơn, chẳng để phần tí nào.” Nhớ mỗi ăn trứng đều cho nếm thử hai miếng nước ngọt lịm, thằng bé càng thấy tủi , “Sao cho ăn trứng? Có vì em trai chui nên hết trứng ăn ? Mẹ, sinh em trai cái gì cơ chứ!”
“Ba đứa nhỏ !” Trương Tú Hòa chẳng buồn đôi co với con trai, đừng trẻ con hiểu chuyện, ngay cả cô là lớn còn chẳng hiểu nổi đây .
Tống Vệ Quốc gãi đầu, cũng chẳng gì cho , nghẹn nửa ngày mới nặn một câu:
“Thì... em sinh xong , thím Ba chẳng vẫn đang mang bầu ?”
“ sinh cho bà một đứa cháu đích tôn mập mạp, bà còn chẳng thèm ngó một cái!”