Gia đình Tống Cúc Hoa rời , Trương Tú Hòa và Vương Bình cũng bàn về thăm nhà đẻ. Nhà ngoại hai cùng công xã Hồng Kỳ, đường xá xa xôi, ngày thường bận tối mắt tối mũi chẳng lo chỉ dịp Tết rảnh rang một chút mới tranh thủ về thăm.
Vương Bình thì thoải mái, con cái lớn cả , cô định bụng đưa cả lũ về cho ông bà ngoại xem mặt. Trương Tú Hòa thì khó xử. Hỉ Bảo thể gửi bà Triệu trông, dù cai sữa nhưng cho uống nước cơm với sữa mạch nha cũng cầm cự một ngày.
còn Lạt Mao Đầu thì ?
Thằng bé Mao Đầu lúc mới sinh chỉ thấy , mới đáng sợ, phiền nhiễu mới đáng sợ. Dù là ruột thì Trương Tú Hòa cũng thể dối lòng khen con trai . Cô đành bàn với Vương Bình lệch ngày để nhờ cô em dâu trông giúp một hôm.
Nào ngờ mới mở lời, Viên Lai Đệ mắt sáng rực xông tới nhận việc:
“Để em! Chị cả, để em trông Mao Đầu cho.”
Thấy hai bà chị chằm chằm, cô vỗ n.g.ự.c cam đoan:
“Em hứa sẽ chăm sóc Mao Đầu chu đáo. Nếu chị yên tâm thì tối nay em bế nó sang phòng em ngủ luôn, chị sáng mai sớm em tập trông , gì đúng chị chỉ bảo em.”
Trương Tú Hòa ngẩn :
“Thím trông á?”
Cô yên tâm, thằng Mao Đầu ăn khỏe ngủ khỏe, quấy phá thì cũng chỉ hành khác chứ chẳng hại gì đến . Cô chỉ lo vợ chồng chú Ba nó hành cho phát điên thôi.
“Vâng, em trông!” Thấy chị dâu vẻ xuôi xuôi, Viên Lai Đệ sợ chị đổi ý, nhanh như chớp chạy sang phòng chị bế thốc Mao Đầu quên với hai đứa cháu gái đang mắt tròn mắt dẹt: “Thím trông em giúp các cháu nhé.”
Xuân Lệ và Xuân Mai ngơ ngác . Thấy thím ba bế Mao Đầu thật, hai chị em mừng húm. Không thằng em quấy , căn phòng trở nên yên bình và ấm áp bao.
Chuyện dừng ở đó. Trương Tú Hòa chứng kiến Viên Lai Đệ như bỏ bùa mê cưng nựng Mao Đầu rời tay. Đi cô cũng bế theo, năng nhỏ nhẹ, bón nước cơm kiên nhẫn từng tí một còn tươi rói tắm rửa, tã cho thằng bé...
Đến tận khi mặt trời lặn, Viên Lai Đệ bận rộn cả ngày mà hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Cô còn tranh thủ lúc Mao Đầu ngủ gà ngủ gật, hớn hở bê chậu tã giếng giặt sạch phơi phóng.
Đừng Trương Tú Hòa và Vương Bình, ngay cả bà Triệu chơi về cũng trố mắt , hiểu cô con dâu dở chứng gì. quan sát nửa ngày, Trương Tú Hòa cũng yên tâm hẳn. Cô dặn dò Viên Lai Đệ ngày mai sẽ đưa ba đứa lớn về ngoại, nhờ thím chăm sóc Lạt Mao Đầu.
Viên Lai Đệ sướng rơn khen chị dâu bụng rối rít, còn chủ động đề nghị:
“Sau chị bận quá cứ bảo em, em trông giúp cho!”
Mang theo một bụng nghi hoặc, Trương Tú Hòa gật đầu đồng ý.
Sáng hôm Trương Tú Hòa đưa chồng con về ngoại, đến chiều ngày thứ ba mới về. Dù cũng là con ruột, về đến nhà cô thẳng sang phòng Viên Lai Đệ. Mới đến cửa ngửi thấy mùi thum thủm quen thuộc. Hai ngày ngửi, cô chẳng thấy nhớ nhung tí nào. Vào phòng thì thấy Viên Lai Đệ đang vui vẻ ngân nga hát, cái tã bẩn cho Mao Đầu dùng khăn ấm lau rửa m.ô.n.g thằng bé cẩn thận, động tác nhẹ nhàng nhanh thoăn thoắt nhoáng cái xong.
Trương Tú Hòa: “……” Đầu óc cô chắc vấn đề .
Thấy Viên Lai Đệ chăm con hào hứng thế, Trương Tú Hòa cũng phiền, sang tìm Hỉ Bảo. Cô nghĩ xa hơn một ngày, chắc Mao Đầu chẳng nhớ cô nhưng Hỉ Bảo chắc chắn sẽ vui khi thấy cô về.
Quả nhiên, thấy Trương Tú Hòa, Hỉ Bảo mừng rỡ khua chân múa tay loạn xạ. Bà Triệu suýt giữ nổi cháu vội chuyền ngay sang tay con dâu.
Trương Tú Hòa đón lấy Hỉ Bảo, con bé phấn khích ôm cổ cô hôn chùn chụt lên mặt, bôi đầy nước miếng lên mặt bác gái cả.
Bà Triệu kể tội:
“Con một ngày rưỡi, nó tìm con suốt một ngày rưỡi. Cứ bắt bế hết phòng sang phòng khác, đến gầm giường cũng ngó tìm. Không thấy con nó còn mếu máo nhè. Đêm qua lúc ngủ cũng thút thít cả buổi thương ghê cơ. Thôi thôi, con bế nó cho rảnh nợ, cái đồ vô lương tâm .”
Hỉ Bảo mặc kệ bà nội mắng yêu, cứ rúc lòng bác khanh khách.
Tối đến Trương Tú Hòa dỗ Hỉ Bảo ngủ xong, sang giường bên ngó con trai con gái thấy ngủ say cả, mới hạ giọng kể chuyện ban ngày với chồng:
“... Thím Ba kiên nhẫn thật, cảm giác thím còn giống ruột hơn cả em. Anh bảo, là trao nhầm con? Hỉ Bảo mới là con gái em còn Mao Đầu là con ruột thím . Chứ thím cưng thằng Mao Đầu thế?”
“Nói linh tinh gì đấy? Hai đứa sinh cách nửa tháng, cùng ngày mà nhầm!”
Tống Vệ Quốc suýt sặc nước bọt liền mắng át .
Tiếc là Trương Tú Hòa chẳng lọt tai chữ nào, sang Hỉ Bảo đang ngủ mà miệng vẫn chúm chím , càng chắc chắn:
“Em vẫn cảm thấy Hỉ Bảo là con em đẻ . Anh nghĩ xem, Hỉ Bảo dễ nuôi y hệt mấy đứa chị nó. Chứ lẽ thím Ba điên ?”
“Anh thấy em mới điên đấy!” Tống Vệ Quốc mặc kệ vợ, “Ngủ , em rảnh rỗi sinh nông nổi .”
Chờ Tống Vệ Quốc ngáy pho pho, Trương Tú Hòa vẫn suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Phải là thằng Lạt Mao Đầu chẳng điểm nào đáng yêu cả, nó phiền nhiễu kinh khủng khiếp. Trẻ con khác quấy thì cũng lúc ngoan, đằng nó ăn cũng , uống cũng , chơi cũng , ị đái cũng , cả ngày chỉ . Ngủ nửa đêm vẫn dậy vài trận, mà lạ cái là nó xong lăn ngủ tiếp như gì, chẳng ảnh hưởng đến giờ giấc sinh hoạt của nó tí nào. Ngay cả ruột như Trương Tú Hòa còn chịu nổi nó.
Thế mà Viên Lai Đệ chịu , thậm chí cố chịu đựng mà là thích thật lòng, hầu hạ thằng giặc con như ông tướng mà vẻ mặt đầy thỏa mãn, đến tận Tết vẫn chán.
Một ngày cuối tháng Giêng, Triệu Kiến Thiết cầm một phong thư đến Tống gia. Hỏi mới , cuối năm ngoái bà Triệu nhờ cháu trai thư gửi lên đơn vị Tống Vệ Quân, hỏi xem năm nay về ăn Tết . Câu trả lời rõ, về nhưng thư thì đến.
Bà Triệu đang ở bên hàng xóm vội vàng chạy về, giật lấy lá thư háo hức mở ...
“Kiến Thiết, cháu cho cô xem nào.”
Triệu Kiến Thiết cầm tờ giấy pơ-luya, lướt qua một lượt :
“Chú Tư bảo chú sắp nhiệm vụ khẩn cấp nên năm nay về kịp. Chú còn bảo mấy năm tới quan trọng chắc cũng thời gian về nhà. Chú gửi lời hỏi thăm cả nhà, hỏi cô tiền nong đủ dùng , thiếu gì cứ bảo để chú tìm cách gửi về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-13-cuc-thit-thua-va-cuc-thit-vang.html.]
Bà Triệu mà cay sống mũi, lắc đầu nguầy nguậy:
“Thiếu gì , cô chẳng thiếu gì cả, chỉ mong nó bình an thôi. Haizz, con trai cái Cúc Hoa ba tuổi thế mà thằng Tư còn lấy vợ.”
“Hay để cháu giục chú ?”
Triệu Kiến Thiết thấy giục cũng vô ích, tình hình trừ khi Tống Vệ Quân xuất ngũ, chứ cưới vợ để ở nhà hai ba năm về thì khác gì lỡ dở con gái !
“Giục cái gì mà giục, cháu cứ bảo nó lời lãnh đạo, ở nhà sự đều , đừng lo lắng. À...” Bà Triệu nghĩ ngợi thêm , “Kể thêm chuyện Hỉ Bảo với nó nữa, mải hỏi chuyện về ăn Tết nên quên khuấy mất Hỉ Bảo.”
Triệu Kiến Thiết im lặng một lát cuối cùng ý kiến gì, chỉ gật đầu lia lịa. Ai bảo đấy là bà cô ruột của chứ? Miễn là ông già vác điếu cày phang thì bà bảo .
À đúng .
“Cô ơi, thư hồi âm để cháu về nhà . Có chuyện cháu hỏi ý cô, sắp giêng đội phân công công việc, nhà cô thế nào? Vẫn cả nhà xuống đồng ?”
Ở công xã Hồng Kỳ, quyền hạn của đại đội trưởng khá lớn nhất là trong việc phân công lao động hằng năm. Như vụ gặt năm ngoái, bà Triệu nhờ xếp cho Viên Lai Đệ việc nhẹ là trông sân phơi. Giờ sắp vụ cày bừa mùa xuân, sắp xếp , ai cửa thì sớm.
Bà Triệu vỗ tay đ.á.n.h đét một cái:
“Phải , suýt nữa thì quên. Năm nay bên trại lợn cần ?”
“Muốn sang trại lợn ? Việc bên đấy thì nhàn thật nhưng công điểm thấp.”
Triệu Kiến Thiết nhắc nhở.
“Cần là cần cái nhàn ! Nhà đông lao động, bù là , tiếc mấy cái công điểm . Thế chốt nhé, xí một chỗ ở trại lợn cho vợ thằng Cả!”
Bà Triệu quyết định dứt khoát.
Triệu Kiến Thiết nhẩm tính, việc khó bèn nhận lời về.
Ở Tống gia, Trương Tú Hòa sướng rơn, hôn chùn chụt lên má Hỉ Bảo con bé khanh khách. Vương Bình và Viên Lai Đệ bên cạnh mà ghen tị nổ mắt. Việc ở trại lợn nhàn hạ vô cùng, chỉ việc cắt rau lợn, nấu cám, cho lợn ăn, đến mùa gặt cũng đồng phơi nắng, khác chỉ nước đỏ mắt thèm thuồng.
...
Thoắt cái đến đầu xuân.
Một ngày vụ cày bừa, Triệu Kiến Thiết dẫn lên công xã nhận lợn giống về. Nhận tin, Trương Tú Hòa lập tức .
Lợn con còn bé, ăn ít nên chăm sóc nhàn. Trương Tú Hòa về nhà sớm, bế Hỉ Bảo sang tìm Vương Bình tám chuyện:
“Năm nay nhà lộc ăn , tận sáu con lợn giống đấy. Nghe bảo năm ngoái các đội khác hết lương thực, hai đội còn để lợn c.h.ế.t đói. Mấy con sống sót thì gầy trơ xương. Nộp lợn nghĩa vụ xong cấp phê bình, bảo nuôi thì nuôi ít thôi. À, hôm nay chị mới năm ngoái mấy đội đó chỉ chia mỗi nhà một con lợn còn nộp hết mà vẫn đủ chỉ tiêu.”
Lợn nghĩa vụ tính theo đầu con nhưng cũng đủ cân đủ lạng. Năm ngoái thiên tai, còn c.h.ế.t đói gì đến lợn. Dù nỗi khổ riêng nhưng cũng ảnh hưởng đến năm nay.
Dù nuôi lợn bao giờ nhưng ôm Hỉ Bảo bụ bẫm trong tay, Trương Tú Hòa tự tin tràn trề:
“Cứ cái nết chăm trẻ con của chị đây , cuối năm lợn xuất chuồng đảm bảo con nào con nấy tròn vo béo múp.”
Trương Tú Hòa tràn trề nhiệt huyết với công việc mới. khác thì thế, nghỉ ngơi cả mùa đông, giờ bắt đầu vụ cày bừa ai nấy đều kêu trời kêu đất.
Bà Viên là một trong đó. Đang đồng, thấy ai để ý bà lẻn sang chỗ Viên Lai Đệ:
“Mày đấy, địu thằng bé đồng? Kệ xác nó, mau đòi con gái về mà nuôi!”
Viên Lai Đệ đang địu Lạt Mao Đầu lưng, thẳng dậy lau mồ hôi trán đ.ấ.m lưng thùm thụp:
“Mẹ kệ con, con tự tính toán.”
“Thế mày tính toán cái gì xem nào? Rõ ràng con gái đẻ thì để chị dâu hưởng lợi còn thì còng lưng chăm con trai cho , mày ngốc hả con?”
Thấy ruột bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt thành thép, Viên Lai Đệ đành kiên nhẫn giải thích:
“Mẹ chồng con vì xếp việc nhẹ cho chị dâu cả? Chẳng vì chị đẻ con trai ? Con chăm con trai chị cho , lấy để đẻ thằng cu mập mạp, lúc còn lo chỗ ở nhà chồng ?”
“Mày, mày, mày...” Bà Viên tức đến nghẹn họng, hỏi thẳng: “Thế con gái mày định bỏ thật ? Để nó thiết với bác nó? Sau nó lớn nhận mày thì ?”
“Thì ?” Viên Lai Đệ ngạc nhiên , như từng nghĩ đến vấn đề , “Không nhận thì thôi, con gái thôi mà, con ham.”
Câu trả lời hùng hồn đến mức bà Viên câm nín.
Thực Viên Lai Đệ tính toán riêng. Mẹ chồng cô năm nay đến năm mươi, cứ cho là sống thêm hai mươi năm nữa, lúc đó Hỉ Bảo cũng đến tuổi lấy chồng. Nghĩ cũng cô chắc chắn chủ chuyện gả bán càng mong xơ múi gì, thế thì tốn công vô ích chi?
Bà Viên hồn khuyên thêm vài câu, Viên Lai Đệ mà ngán ngẩm. nghĩ đẻ chịu khổ cả đời vì năm chị em gái, cô thấy mủi lòng.
Tính toán kỹ càng trong lòng, Viên Lai Đệ nghiêm túc :
“Mẹ, con thật với thế . Chưa đến chuyện Hỉ Bảo trông thấy nhờ vả , cứ cho nó là đứa con hiếu thì tác dụng gì? Mẹ con đây , lúc nào cũng đau đáu hướng về nhà đẻ, thấy nhà chịu khổ con xót xa lắm chứ, ăn ngon ngủ yên hận thể mang hết cái ăn về cho . bên chồng soi, con báo hiếu cũng dám mang hạt gạo nào về ? Thế nên là vẫn cứ đẻ con trai ạ.”
--
Hết chương 13.