Tống gia thế lực chỉ Triệu gia, quan trọng nhất là hùng trừ hại Triệu Hồng Anh!
Một tát c.h.ế.t tươi con lợn rừng nên bà Viên tự lượng sức , dám dây .
Chính sách cách ly hiệu quả bất ngờ, suốt nửa tháng trời Viên Lai Đệ gặp nào. Bụng ngày một to, ăn uống kém thêm tinh thần bất , cô chẳng còn sức mà lo chuyện nhà đẻ.
Trong khí , thời điểm nóng nhất trong năm đến.
Đồng thời cũng đến ngày họp động viên thu hoạch vụ thu.
Theo thông lệ, cuộc họp bắt buộc tham gia, trừ trẻ em mười tuổi. lớn hết, bà Triệu yên tâm để Hỉ Bảo ở nhà. Lũ trẻ con trong nhà nghịch như quỷ, Hỉ Bảo ngoan thế nhỡ bắt nạt thì ?
Bà Triệu quên mất rằng sự cai trị hà khắc của bà, đến thằng Mao Đầu cũng chẳng dám ho he bắt nạt Hỉ Bảo. Thực v.ũ k.h.í duy nhất của Mao Đầu là tiếng sóng âm thôi.
bà Triệu vẫn yên tâm bế Hỉ Bảo họp cùng, sợ thằng cháu ngốc tổ chức họp giữa trưa nắng. Thế là bà sang tận nơi, bắt Triệu Kiến Thiết dời lịch họp sang chiều tối giờ , ảnh hưởng công việc đỡ nắng.
Triệu Kiến Thiết nghĩ cũng , chỉ , còn gào thét cũng nên thương cái họng một chút bèn đồng ý ngay.
dù dời sang chiều tối thì trời vẫn nóng hầm hập.
Trên bục, Triệu Kiến Thiết gào khản cổ. Dưới bục, xã viên ủ rũ như tàu lá héo hồn vía lên mây.
Thấy tình hình , Triệu Kiến Thiết cuộc họp thất bại tập, nghĩ cách gào to hơn.
“... Chúng thể để Đảng và Nhà nước thất vọng, thể để nhân dân thất vọng! Phải xốc tinh thần đón chào vụ thu hoạch sắp tới! Nghe rõ ? Phấn chấn tinh thần đón vụ thu hoạch!!”
“Ờ / Biết / Nghe .”
Tiếng trả lời rời rạc, yếu ớt của cả trăm còn bằng một giọng Triệu Kiến Thiết. Dù do thời tiết nhưng vẫn nản lòng, chẳng lẽ uy của lãnh đạo?
Thấy xã viên uể oải, Triệu Kiến Thiết cố vớt vát:
“Năm ngoái chúng là đội tiên tiến công xã, năm nay thì ? Chẳng lẽ để đội khác vượt mặt ?”
Cấp với vẻ mặt vô cảm, mãi mới lắc đầu chậm rãi.
Thế là nể mặt lắm . Bà Triệu ngước thằng cháu, mặt hiện rõ dòng chữ: Thằng ngốc nhanh lên, lề mề cái gì!
Cuối cùng cuộc họp cũng kết thúc.
Nắng nóng quá mức khiến tinh thần chẳng những lên cao mà còn tụt dốc t.h.ả.m hại. Nghe tan họp, ai nấy như tiếp thêm sinh lực chỉ chạy ngay về nhà nấu cơm, ăn xong ngủ sớm.
Nhắc mới nhớ, năm ngoái buổi động viên , Viên Lai Đệ về nhà là trở , sinh Hỉ Bảo rạng sáng hôm . Tức là Hỉ Bảo sắp tròn một tuổi .
Thôi nôi là chuyện lớn, bà Triệu bế cháu về nhà, tính toán tổ chức sinh nhật cho cháu gái. Dù cúng bái mê tín nhưng tổ chức sinh nhật cho trẻ con thì gì sai? Không bày mâm bốc đồ đoán tương lai thì bát mì trường thọ cũng chứ .
Đang nghĩ ngợi thì ba ông con trai ngốc nghếch bàn tán xôn xao.
Tống Vệ Dân than:
“Mệt nhọc một hai tháng, vụ gặt tới còn khổ hơn. Hai bữa thịt lợn ăn thua gì! Sao gặp thêm con lợn rừng nào nữa nhỉ? Thêm con nữa thì mấy!”
Tống Vệ Quốc và Tống Vệ Đảng gật gù phụ họa:
“Không lợn rừng cũng , ngày nào cũng gánh nước bên sông mà chẳng bắt con cá nào. Giá mà vớt mấy con cá hầm nồi canh tẩm bổ thì .”
Bà Triệu thế nổ tung, kịp mắng thì Hỉ Bảo ghé vai bà, chằm chằm ba ông bác đang mơ mộng hão huyền, khanh khách:
“Cá! Cá cá cá cá cá cá cá!”
Sau một tràng “cá”, bà Triệu giật dúi ngay Hỉ Bảo tay Trương Tú Hòa:
“Con bế Hỉ Bảo, trông cho cẩn thận.”
Rồi sang quát ba đứa con trai đang ngơ ngác:
“Lũ ngu ! Còn đực đấy gì? Về nhà lấy thùng, xách đồ nghề theo sông bắt cá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-23-2-chuyen-san-ca-ngoan-muc-2.html.]
Ba em ngớ , kịp hồn thì chạy biến. Ba đồng loạt quyết định: Nghe lời .
Không là ăn đòn!
Mẹ ruột là hùng trừ hại một tát c.h.ế.t lợn rừng đấy!!
Ba em co giò chạy về nhà. Còn bà Triệu lúc vận dụng tốc độ siêu phàm hồi lợn đuổi, nhoáng cái chặn đường Triệu Kiến Thiết:
“Thằng nhanh lên! Theo cô sông bắt cá!!”
Bắt cái con khỉ mốc !
Triệu Kiến Thiết mệt phờ râu một ngày việc và một giờ gào thét vô vọng, cổ họng cháy khô, chán nản cùng cực. Dù bà cô ghê gớm nhưng lúc chỉ xua tay bất lực.
Không chuyện, quan tâm, ơn để cháu yên tĩnh một .
Hơn nữa con sông to thế, cảm thấy gì cá, nếu thì ngày nào gánh nước chả gặp?
Thấy bộ dạng thiểu não của cháu, bà Triệu trợn mắt, tin nổi cháu ngốc thế.
bà Triệu là ai? Trước khi thành hùng trừ hại, bà nổi tiếng ghê gớm nhất vùng.
Bà chẳng cần Triệu Kiến Thiết đồng ý, lên cao hô lớn:
“Bà con ơi! Về nhà lấy thùng, mang đồ nghề theo ! Chúng sông bắt cá, sắp gặt hái , ăn bữa tươi tẩm bổ thì lấy sức mà ? Tin thì theo , theo là thịt ăn!!”
Đám xã viên đang ỉu xìu thấy thế như tiêm m.á.u gà, hò reo chạy về nhà lấy đồ nghề.
Bà Triệu vung tay hô:
“Đi! Chúng bắt cá!!”
Triệu Kiến Thiết: “…………” Ai mới là đại đội trưởng hả trời?!
Ai là đại đội trưởng quan trọng, phép cũng kệ, xã viên ùn ùn chạy theo bà Triệu, nhoáng cái sạch.
À , vẫn còn ở . Ngoài Triệu Kiến Thiết đang ngơ ngác còn đám thanh niên trí thức.
Thanh niên trí thức: “…………” Một lũ điên.
Làm việc đủ mệt , họ chẳng cả. Bắt cá cái gì, sông đấy họ suốt, thấy con cá nào . Cá sợ , đông thế cá chạy mất dép, chờ đấy mà bắt. May mắn bắt vài con thì chia đủ cho cả đội?
Kết luận: Đừng hão huyền, nghỉ ngơi cho khỏe .
Thanh niên trí thức bỏ về. Triệu Kiến Thiết ngẩn ngơ một lúc sợ quá vội chạy theo đám đông. Không theo ! Bà cô của gây chuyện, nhỡ công lao thì phần nhưng họa thì gánh hết.
Bình thường từ sân phơi sông mất mười lăm phút. hôm nay sự kích động của bà Triệu, xã viên chạy như điên, thoáng chốc đến nơi và chứng kiến cảnh tượng thần kỳ.
Mặt sông quen thuộc lúc nhúc cá, bơi lội chậm chạp nhưng lượng nhiều kinh khủng còn nhảy tanh tách như sợ thấy. Chỉ trong chốc lát, cá tụ về ngày càng nhiều, chật kín cả mặt sông rộng.
Bà Triệu nhanh trí gào lên:
“Nhìn ! Ông trời chúng vất vả, sắp gặt hái càng vất vả hơn nên mang thịt đến cho chúng đấy! Cá cũng là thịt, nhanh tay lên, lấy thùng mà vớt! Đầy thùng thì mang về ngay, đừng chần chừ, chạy nhiều chuyến , nhanh lên!!”
“Lên ! Xông lên! Cá đợi ! Nhiều cá thế nhà nào cũng phần! Thùng chậu gì mang hết, tự túc là hạnh phúc, ăn no mới , phấn chấn tinh thần đón vụ thu hoạch!”
Câu cuối là học lỏm của Triệu Kiến Thiết.
Bi ai , câu Triệu Kiến Thiết thì xã viên đờ đẫn nhưng qua miệng bà Triệu thì ai nấy sục sôi khí thế, quên cả mệt, cả đói, cả nóng, lao vớt cá như điên.
“Mấy lội xuống! Nhảy xuống sông ! Mấy vớt cá chuyển lên bờ! ! Tiếp sức , đừng chỉ lo vớt cho , cá nhiều lắm, cứ tính cho đội trừ công điểm . Ai cũng góp sức, thịt cá rẻ hơn công điểm nhiều, xông lên các đồng chí!!”
Bà Triệu sợ cá chạy, miễn là bà trực tiếp bắt thì cá sẽ im chờ bà nghiệm thu. Bà là bà nội của đại lương thiện cơ mà!
Tuy nhiên bà sợ đội khác tranh mất nên cứ giục liên hồi.
“Nhanh tay lên! Đầy thì mang về ngay! Mang về nhé, đừng về nhà nấu luôn đấy. Nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh!”
“Lề mề cái gì thế? Đói cơm ? Cái ngữ các thấy vàng cũng lười cúi xuống nhặt! Bảo nhanh lên ? Chạy nhanh lên, Đội 8 tin kéo sang cướp bây giờ!”