Chỉ điều cô khó thu xếp thời gian về thăm nhà. Ba chồng nghỉ hưu, chồng cô là cán bộ quèn nên việc gì cũng đến tay còn chăm chỉ phấn đấu. Bản cô tuy quá bận nhưng còn vướng hai thằng giặc con ở nhà.
Phải , cô lấy chồng khi Ba Tống Vệ Dân cưới. trong khi Ba đến giờ mới mụn con gái thì cô cưới hai tháng bầu, năm sinh luôn cặp sinh đôi con trai.
Có hai con trai khéo mồm khéo miệng, nhanh nhẹn tháo vát. Dù công việc bán vải do ba chồng xin cho nhưng cô , luôn tươi niềm nở chứ hách dịch như mấy cô mậu dịch viên khác, đầu năm còn thưởng nhân viên ưu tú. Nhà đẻ thỉnh thoảng tiếp tế lương thực, trứng gà lúc ở cữ cũng do cô mang lên nên ba chồng và em chồng đều nể cô vài phần, cuộc sống khá thoải mái.
Còn chuyện vì bà Triệu bỗng dưng cưng chiều Hỉ Bảo, thật đây cũng chẳng đầu cô hành xử vô lý, lạ gì .
...
Hôm nay bà Triệu mua ba lạng thịt và mười viên kẹo cứng. Trước thì chắc chắn hai thằng cháu đích tôn sẽ hưởng nhưng giờ thì chắc.
Không, chắc chắn là phần cho tiểu Cường và tiểu Vĩ.
Kẹo bà giấu kỹ, món hiếm, để dành khi nào Hỉ Bảo lớn chút nữa thì cho ăn. Ba lạng thịt bà băm nhỏ gói sủi cảo. Bữa tối cả nhà vẫn ăn cháo khoai bánh ngô như thường lệ, riêng mặt Trương Tú Hòa là một bát tô sủi cảo nhân thịt heo cải trắng.
Trương Tú Hòa: “……”
Khoan bàn chuyện lễ tết gì mà ăn sủi cảo, chỉ riêng món nhân thịt thì Tết cũng chắc ăn. Chẳng qua trời nóng quá, ăn hết ngay thì hỏng, bà Triệu mới hào phóng nấu hết một bữa cho Trương Tú Hòa tẩm bổ lấy sữa.
Dù trong lòng sợ hãi, Trương Tú Hòa vẫn ăn ngon lành. Cô để dành cho con trai nhưng bà Triệu lù lù giám sát bên cạnh thì đành chịu!!
Thôi thì ăn tất.
Hết bát sủi cảo to, Trương Tú Hòa no căng bụng. Bà Triệu giục cô cho Hỉ Bảo b.ú, cô thuận thế chuồn về phòng, mặc kệ đống bát đũa ngổn ngang.
Thực thời rửa bát cũng nhàn, vì dầu mỡ, đồ ăn cũng ít, bát cháo vét sạch trơn, tráng qua nước giếng vài úp lên chạn là xong.
Việc giờ vẫn là của Trương Tú Hòa nhưng hôm nay đến lượt Viên Lai Đệ.
Viên Lai Đệ ngước về phía phòng chị dâu, chị đang cho Hỉ Bảo b.ú. Nghĩ nhà chồng giàu đến mức mua thịt ăn sủi cảo, còn nhà đẻ tối nay bát cháo mà húp , cô đau lòng về hướng nhà đẻ.
Vương Bình từ nhà xuống thấy Viên Lai Đệ ngẩn ngơ về phía tây, đoán ngay chuyện gì.
Cô tới :
“Đừng lo chuyện nhà đẻ nữa, họ c.h.ế.t đói .”
Giọng Vương Bình bất ngờ Viên Lai Đệ giật suýt đ.á.n.h rơi cái bát. Vương Bình cũng hoảng, vội đỡ lấy:
“Cô cẩn thận chút, vỡ bát là c.h.ử.i cho đấy. Thôi cô nghỉ , để rửa cho.”
Viên Lai Đệ buông tay nhưng vẻ mặt vẫn thẫn thờ.
Thấy , Vương Bình tiếp:
“ thật đấy, lừa cô . lừa cô cái gì?”
Cô rửa bát kể cho Viên Lai Đệ chuyện nhà họ Viên. Đương nhiên lương thực do đòi nợ , những kẻ vay nợ đến sống c.h.ế.t còn mặc kệ thì đừng mong họ trả đủ. Thực tế lương thực nhà họ Viên là lương thực cứu tế.
Đến từ bốn cô con gái khác của nhà họ Viên.
Bà Viên đẻ liền tù tì năm cô con gái mới hai con trai. Để cầu con trai, bà đặt tên con gái thể hiện rõ khát vọng cháy bỏng của :
Viên Chiêu Đệ, Viên Cầu Đệ, Viên Tái Cầu, Viên Quỳ Cầu và Viên Lai Đệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-7-2-mon-ngon-cho-chau-2.html.]
Viên Lai Đệ đúng là "em trai đến" thật, cô bà Viên đẻ liền hai con trai. về khoản báo hiếu nhà ngoại thì cô kém xa các chị. Bốn chị lấy chồng ngay trong công xã Hồng Kỳ, trận mưa to vụ gặt cũng khiến nhà chồng các cô lao đao.
May mà mấy hôm lương thực cứu tế, nhà nào cũng cái ăn. Bốn cô con gái nhà họ Viên hẹn mà gặp, đồng loạt mang lương thực cứu mạng của nhà chồng về cho đẻ.
“Khi nào cơ? Sao em ?”
Viên Lai Đệ ngớ .
Vương Bình rửa xong cái bát cuối cùng, vẩy nước cho khô:
“Thì hôm nay chứ bao giờ. À, hôm nay cô trong phòng cả ngày ngoài nhỉ?”
Trưa qua Viên Lai Đệ chạy về nhà đẻ, vốn yếu mới sinh, chạy chạy cảm nắng nên hôm nay bẹp gí, gì cũng .
Thấy Viên Lai Đệ gật đầu, Vương Bình thở dài:
“Bốn bà chị của cô liều thật đấy, dám lấy trộm lương thực cứu mạng của cả nhà. Những ngày tới sống đây? đoán chắc chắn là trộm , về kiểu gì cũng đ.á.n.h nhừ t.ử.”
Ở công xã , chuyện đàn ông đ.á.n.h vợ nhiều đếm xuể nhưng thường chỉ là giận quá mất khôn đ.á.n.h vài cái, chứ đ.á.n.h thương đ.á.n.h c.h.ế.t thì thấy. trường hợp khác, lương thực cứu tế vốn ít ỏi, chia về từng nhà càng ít, chuyện vỡ lở chắc chắn sẽ đại chiến gia đình.
Vương Bình đoán sai. Bốn cô con gái nhà họ Viên đều trộm lương thực mang về ngoại, về nhà đ.á.n.h một trận nhưng đến nỗi quá nặng vì các nhà còn mong tìm lương thực, đ.á.n.h lúc giải quyết gì.
Lương thực thì ai cũng đoán . Tối hôm đó, các nhà chồng kéo đến Đại đội 7 hỏi thăm tình hình.
Lúc mới thấy tinh thần đoàn kết của bà con. Dù chuyện đồn khắp nơi nhưng ai hé răng thật. Ai cũng trả lời một câu: Không .
Nhà họ Viên tuy chê nhưng sống cũng đến nỗi tệ. Hai gã con trai lười biếng thì cũng chỉ bóc lột và chị em gái, cùng lắm là vợ chứ hại gì đến ngoài. Hơn nữa cũng nể mặt Viên Lai Đệ là con dâu nhà họ Tống, mà bà Triệu là cô ruột của đại đội trưởng.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, đồng loạt giả câm vờ điếc.
Người nhà chồng bốn cô gái đành thất vọng về. Không bằng chứng cùng lắm họ chỉ trách mắng vợ . Nếu căng, lỡ Triệu Kiến Thiết báo lên công xã thì họ thiệt . Nhất là khi Triệu Kiến Thiết đang là nổi tiếng của công xã, dây .
Trừ phi các cô vợ tự nhận là mang về cho đẻ...
Chuyện về Vương Bình nên cô chỉ an ủi Viên Lai Đệ là nhà họ Viên chắc chắn đói. Bốn bà chị hiếu thảo quá mức, lấy hơn nửa lương thực cứu tế của nhà chồng. Nếu nhà họ Viên dại dột đem cho vay tiếp thì ít nhất ba tháng tới lo c.h.ế.t đói.
Viên Lai Đệ ngây trong sân. Vương Bình cất bát đũa xong thì thấy...
Trời ạ, .
Vương Bình định hỏi thì Viên Lai Đệ nức nở:
“Em, em xứng con gái nhà họ Viên, em xin , xin em trai...”
“Thôi xin bà! Đấy là do nhà chồng mấy bà chị hiền đấy. Đổi là cô, chồng mà diệt gọn cả đẻ lẫn hai thằng em quý hóa nhà cô luôn chứ!!”
Người trộm lương thực cứu nhà ngoại là liều c.h.ế.t, còn đổi là Viên Lai Đệ thì đúng là kéo cả nhà ngoại xuống địa ngục cùng c.h.ế.t.
Sợ lời của Viên Lai Đệ to gan liều, Vương Bình vội vàng chặn họng. May mà Viên Lai Đệ nhát gan thật, chỉ lau nước mắt về phòng.
Còn một , Vương Bình tự tát miệng hai cái: Cái mồm tội cái !
--
Hết chương 7.