Ta dứt khoát lui ngoài.
Không thể để bà phá hỏng kế hoạch của .
Ta ráo riết tìm kiếm hành tung của . Kiếp chính tại nơi , Tần Vân Chu ngoài một chuyến cứu Viên Thế t.ử, khiến Thế t.ử rung động mà cưới nàng .
Vì lệnh cho theo dõi Tần Vân Chu từ sớm, nên nhanh tìm địa điểm.
Trong rừng truyền đến tiếng động.
Ta dẫn theo sắp xếp sẵn, ẩn nấp trong bóng tối.
Chính mắt thấy một nam t.ử mặc cẩm y trắng đang lịm vì kiệt sức, còn Tần Vân Chu thì đôi mắt lóe lên tia toan tính, nàng tháo lấy ngọc bội xách váy chạy gọi .
Chờ đến khi bóng dáng nàng khuất hẳn.
Ta chậm rãi bước , chút do dự hạ lệnh cho hạ nhân mang .
Muội ngoan của ơi, , cứ để tỷ tỷ nhận lấy cái ơn cứu mạng Thế t.ử nhé.
Cái danh ân nhân , cứ để thì hơn.
Ta nhất định sẽ...
Tận dụng thật cơ hội .
Ta hờ hững đổ bát t.h.u.ố.c miệng nam nhân, động tác thô bạo, t.h.u.ố.c vương vãi ít lên .
Ta vờ như thấy, tiếp tục cho uống những thứ t.h.u.ố.c đắt tiền nhưng chẳng tác dụng mấy, cũng chẳng hề ý định giúp xử lý vết thương.
Người hôn mê suốt ba ngày trời.
Trong thời gian , thỉnh thoảng ghé qua xem c.h.ế.t .
Ba ngày , mang , tùy tiện ném một căn nhà hoang trở về.
Lúc về đến nơi, Tống thị trưng bộ mặt lạnh như tiền, coi như tồn tại. Bà còn mặt vị hòa thượng giải quẻ trong chùa mà mắng nhiếc bóng gió, bảo rằng đại nữ nhi bất hiếu chỉ bà tức c.h.ế.t, chẳng nết nào hiếu thuận như tiểu nữ nhi cả.
Khiến tiểu hòa thượng ngượng ngùng vô cùng, chỉ cúi đầu niệm A Di Đà Phật.
Ta nghiến răng, cố nhịn ý định mắng , nhưng cũng chẳng lấy lạ, vốn quá quen với cái tính gây chuyện của bà .
Đợi hồi lâu vẫn thấy Tần Vân Chu trở về.
Cuối cùng Tống thị cũng nhịn nữa, phái tìm mới đưa nàng về.
Lúc đó biểu cảm của Tần Vân Chu thật sự đặc sắc.
Ta đoán nàng chắc chắn đang hoang mang, ai đưa , còn ngại những chuyện xảy đó nên chẳng dám trực tiếp hỏi han ai cả.
Hừ.
Nhìn bộ dạng nghẹn khuất mà của nàng , thật là sảng khoái.
Tuy nhiên, tính toán thời gian thì lúc cũng đến lúc tỉnh .
Ngay khi nghĩ như .
Nam nhân giường khẽ nhíu mày, ngón tay khẽ cử động.
Ta nhanh ch.óng đổi vẻ mặt sang bộ dạng căng thẳng đầy mong chờ.
Hắn từ từ tỉnh , đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm .
"Là nàng cứu ?"
Ta nở nụ , chẳng chút khách sáo mà nhận lấy: "Phải."
"Đây là..." Hắn định chống dậy thì phát hiện vết nước n.g.ự.c, cánh mũi khẽ động đậy.
Ta bộ ngại ngùng : "Xin , khéo chăm sóc khác cho lắm."
"Không ."
Viên Độ đưa tay day trán, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc dừng : "Ta nhớ là nàng lấy miếng ngọc bội của ."
"Hóa lúc đó ngài vẫn còn ý thức ." Ta giả vờ kinh ngạc, lộ vẻ áy náy : "Ta vốn định mang miếng ngọc bội đó hỏi xem ai quen ngài , tiếc là lúc nhờ giúp đỡ sơ ý mất ."
Ta bối rối mân mê mấy ngón tay.
"Miếng ngọc đó đối với ngài quan trọng lắm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-khong-lam-ke-the-toi-nua/chuong-9.html.]
"... Không ." Viên Độ khẽ nhíu mày, dời mắt chỗ khác.
Ta cẩn thận quan sát sắc mặt : "Hiện giờ, ngài thấy chứ?"
Đôi mày đang vô thức nhíu c.h.ặ.t của dần giãn , dường như xóa tan phần nào sự nghi ngờ, khẽ "ừ" một tiếng.
Ta vỗ tay rạng rỡ: "Vậy thì quá !"
Trong lòng thầm nghĩ, cũng may lúc đó ngài bột phấn trúng mắt nên tạm thời mù, thấy chỉ hướng và cùng ngài trốn thoát khỏi đám sát thủ chính là Tần Vân Chu.
Nếu , cơ hội thừa nước đục thả câu thế .
Chi tiết là do kiếp chính miệng Tần Vân Chu kể .
Tần Vân Chu ngày nào cũng giả vờ vô tình kể lể chuyện với bất cứ ai nàng gặp, chỉ sợ chính nàng cứu mạng Viên Độ - Thế t.ử Trấn Quốc Công phủ văn võ song , trong mộng của bao quý nữ kinh thành.
Ta đến mức tai cũng đóng kén cả .
Trở hiện tại.
Ta ân cần giải thích: "Đây là một ngôi làng nhỏ chân núi nơi ngôi chùa , ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi."
Viên Độ chỉ liếc căn phòng một lượt lạnh lùng hỏi: "Tại cứu ?"
"Muốn cứu thì cứu thôi." Ta cố tình vẻ ngây thơ.
Đôi mắt lãnh đạm của chằm chằm , đôi môi mỏng mím đầy vẻ lạnh lẽo, rõ ràng là tin cái cớ của .
Thật là khó đối phó mà.
Ta khổ sở suy nghĩ, rõ ràng nỗ lực bắt chước điệu bộ mà Tần Vân Chu thường , nhưng dường như chẳng tác dụng gì cả.
Quả nhiên vẫn nên để tự tay thì hơn.
"Thật thì một lý do đấy——"
Ta chống cằm, mỉm rạng rỡ.
"Bởi vì ngài trông tuấn tú."
"Ta thích."
Hắn ngẩn , mặt chỗ khác, vành tai đỏ bừng lên.
Hóa là một kẻ thuần khiết.
Chả trách.
Ta mới trở về, trong phủ xảy một chuyện động trời.
"Tiểu thư! Thật là quá ức h.i.ế.p mà!" Tiểu Thúy quẹt nước mắt kể cho chuyện xảy : "Họ , Mạnh công t.ử và Vân Chu tiểu thư, hai họ..."
Con bé nghẹn ngào tiếp .
Ta ngước mắt, Lương ma ma đang mặt cùng vài tên hạ nhân phía , lạnh giọng hỏi: "Có chuyện gì ? Sao kéo đến đông thế ?"
"Ôn Hoa tiểu thư, chúng cũng rõ đầu đuôi nữa."
Sắc mặt Lương ma ma trông lạ, bà c.ắ.n răng, ấp úng đại khái sự việc.
"Vừa nãy Vân Chu tiểu thư xách theo một chiếc giỏ viện của Mạnh công t.ử, còn dặn nha theo, nửa ngày mà vẫn thấy ."
"Nha chạy tới báo cho lão nô. Lão nô sợ... sợ sẽ xảy chuyện gì đó."
Bà là cũ trong phủ, mẫu Tống thị tin tưởng. Hôm nay phụ và mẫu đều dự tiệc, mẫu mới để bà ở trông nhà.
An Nhu Truyện
Nếu thật sự xảy chuyện gì, bà cũng đừng hòng thoát tội.
Lương ma ma xong liền cẩn thận quan sát sắc mặt , nhưng đương nhiên là chẳng điều gì.
Trong lòng lạnh, xem Tần Vân Chu cũng nhịn nổi nữa .
Sau đó, thản nhiên :
"Hóa là . Ta sẽ cùng bà."
"À , chỉ bấy nhiêu thôi? Để tránh xảy chuyện ngoài ý , gọi thêm nhiều tới đây ."
"Ôn Hoa tiểu thư, chuyện hợp..."
Lương ma ma hốt hoảng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lạnh như băng của , bà đành nuốt chửng những lời định bụng.
Thế là một đám chúng rầm rầm rộ rộ kéo tới Trúc viên nơi Mạnh T.ử Hằng ở, trông chẳng khác nào bắt gian.