TA KHÔNG LÀM KẺ THẾ TỘI NỮA

Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điều khiến cho những quý nữ từng ngấm ngầm mong chờ khi cửa sẽ chán ghét thất vọng tràn trề, bởi trong mắt họ, Viên Độ cưới một nữ t.ử vô danh tiểu chỉ vì may mắn cứu mạng .

 

Chuyện là xuất phát từ lòng ơn nguyên do nào khác, hoặc là cả hai, cũng hứng thú.

 

Viên Độ thê nào khác, ở trong phủ, thể là ngoại trừ Quốc công và phu nhân dần màng thế sự , thì chẳng ai đè đầu cưỡi cổ .

 

Tuy nhiên.

 

Ta , hẳn là nghi ngờ.

 

Thật sự là lời giải thích của , chuyện mất ngọc bội quá mức trùng hợp.

 

"Ngoài , nàng từng gặp nào khác ?"

 

"Chưa từng."

 

Những thăm dò như ngày càng nhiều hơn.

 

Tình cảnh của , như gấm hoa rực rỡ, thực nguy như trứng chồng.

 

Giấy rốt cuộc gói lửa.

 

An Nhu Truyện

Chàng sớm muộn gì cũng sẽ chân tướng.

 

thì chứ? Viên Độ yêu , cho dù hưu , cưới Tần Vân Chu, thì vô vàn chuyện xảy ở giữa cũng sẽ trở thành rào cản ngăn cách bọn họ.

 

Bọn họ vui vẻ, thì vui vẻ .

 

Thoắt cái nửa tháng trôi qua, trong cung mở cung yến. Viên Độ đưa cùng.

 

Hiện giờ lời đồn đãi lắng xuống, Tần Vân Chu cũng thả . Hơn nữa cung yến , nàng cũng sẽ tham gia.

 

Quả nhiên.

 

Tần Vân Chu thấy Viên Độ liền nên lời, phụ mẫu đây là tỷ phu thì càng thêm hoảng hốt.

 

Phụ đối với vô cùng khách khí, dù nay cũng khác xưa.

 

Ta hiện giờ là Thế t.ử phi, còn là đứa con gái nhu nhược mặc ông nắn bóp nữa.

 

Huống hồ dạo gần đây ông liên tục đàn hặc triều, cả già trông thấy, còn mượn để Viên Độ giúp đỡ ông một chút, nên cũng chẳng còn kiên nhẫn với một Tần Vân Chu suốt ngày gây chuyện thị phi.

 

"Còn mau vấn an tỷ tỷ con!"

 

Ông vỗ mạnh Tần Vân Chu một cái, mắt Tần Vân Chu lập tức đỏ hoe vì uất ức.

 

Phụ mặc kệ nàng , liếc Viên Độ đang cách đó xa kính rượu Hoàng thượng, mang theo chút nịnh nọt với :

 

"Ôn Hoa, con thể giúp phụ , vài câu mặt Thế t.ử ?"

 

"Vi phụ cả đời từng cầu xin con điều gì, chỉ một mong thôi."

 

Ta càng thêm ôn nhu, hào phóng.

 

Giúp ông? Sao thể chứ? Dù những chuyện vui của ông đều là do tìm đến mà.

 

Làm quan mà, thể chút chuyện riêng tư mờ ám. Chỉ là xem ai cố tình chơi ông mà thôi.

 

Nhân tiện cũng luôn, ngoài việc điều tra những chuyện xa của Tần phủ, còn phát hiện một chuyện thú vị.

 

Ta đăm chiêu Tống thị đang thấp giọng an ủi Tần Vân Chu.

 

Không khi chuyện , Tống thị sụp đổ đến tột cùng nhỉ?

 

Ta đầy vẻ nghiền ngẫm, miệng tùy ý đáp cho lệ:

 

"Con sẽ thử xem ."

 

"Tốt, , thật hổ là con gái ngoan của !" Chút lời hứa hẹn chẳng tính là cam kết khiến phụ lớn vui vẻ.

 

Sắc mặt Tần Vân Chu càng thêm trắng bệch. Tống thị cũng chẳng vui vẻ gì.

 

Chỉ Tần Dịch Chi là ảm đạm thương tâm, dỗ dành Tần Vân Chu, ngược còn khẩu hình với

 

"Xin ".

 

...... bệnh.

 

Ta thu hết sắc mặt của cả nhà đáy mắt, về chỗ phía .

 

Suốt cả buổi tiệc rượu, Tần Vân Chu đều thất hồn lạc phách, thôi, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t Viên Độ.

 

Bộ dạng là sợ khác nàng đang dòm ngó tỷ phu chắc.

 

Rất nhanh, thấy Tần Vân Chu ngoài, đó tâm phúc của Viên Độ cũng lén lút thì thầm với vài câu. Viên Độ một cái.

 

"Ta xử lý chút việc ." Giọng trầm thấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-khong-lam-ke-the-toi-nua/chuong-12.html.]

 

Rượu qua ba tuần.

 

Đã đến lúc .

 

Ta dậy ngoài.

 

"Sao ?"

 

Ta từ trong chỗ tối chậm rãi bước , mặt hiện lên vẻ kinh ngạc .

 

"Viên lang? Sao ở cùng Vân Chu?"

 

"Tỷ tỷ! Muội chuyện với Viên Thế t.ử , là cứu ! Tỷ chẳng qua chỉ là kẻ mạo danh thế mà thôi!" Tần Vân Chu chỉ tay mặt , khí thế hung hăng .

 

"Ồ." Ta chậm rãi .

 

"Nàng giải thích ?" Viên Độ vuốt ve miếng ngọc bội, chính là miếng ngọc mà luôn miệng mất , sắc mặt âm trầm, cúi đầu chăm chú .

 

Ta ngẫm nghĩ: "Không ."

 

Ta nghiêng nghiêng đầu.

 

"Chàng hưu ."

 

Kể từ ngày đó, quan hệ giữa và Viên Độ rơi xuống điểm đóng băng.

 

Chàng còn đến phòng ngủ nữa, cả ngày thấy mặt mũi, ngóng thì đang ở thanh lâu thì là cùng du ngoạn.

 

Sao còn hưu bỏ ?

 

Tiếng động cắt ngang dòng suy nghĩ của .

 

Tiểu Thúy đang nức nở thầm.

 

Ta bất đắc dĩ: "Được , còn nữa là lắm đấy."

 

Không an ủi thì thôi, mở miệng, nàng liền nhào tới, càng lớn hơn:

 

"Tiểu thư khổ của em ơi, mệnh bạc thế , cái ả Tần Vân Chu trời đ.á.n.h thánh vật , cướp vị hôn phu của , nay đến phu quân của mà ả cũng cướp!"

 

" bằng cầm thú! Cô gia cũng thế! Sao con hồ ly tinh câu mất hồn !"

 

"Người đang bệnh thế , mà cũng chẳng thèm tới lấy một cái."

 

Ta khẽ ho một tiếng.

 

Những chuyện khác thì thôi , nhưng việc của Viên Độ đúng là quang minh chính đại cho lắm. Chính mạo danh thế, cưỡng cầu lấy vị trí Thế t.ử phi .

 

Thực cũng lấy lạ, tại cả Viên Độ và Tần Vân Chu đều rõ chuyện nàng mới là cứu mạng .

 

"Được , cũng chẳng thích đến thế . Bị quyến rũ mất thì thôi . Cũ thì mới đến, chẳng ?"

 

Ta giường, chống nửa lên, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng .

 

Tiểu Thúy nín mỉm , hờn dỗi : "Đã là lúc nào mà tiểu thư còn ở đây đùa giỡn!"

 

Thấy quả thật buồn bã, chỉ là sắc mặt bệnh tật, nàng mới buông lỏng tâm tình.

 

"Nghe nàng bệnh ?"

 

"Tại mời đại phu?"

 

Âm thanh đột ngột vang lên khiến và Tiểu Thúy giật nảy .

 

Viên Độ vận một huyền y, tấm rèm giường mỏng manh cách đó một thước, bao lâu, liệu thấy những lời .

 

Ta lảng tránh đáp, hỏi ngược : "Khi nào thì Viên Thế t.ử mới hưu thê?"

 

Viên Độ im lặng, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Hồi lâu mới hỏi.

 

"Sau khi thành nàng chịu cùng phòng với , là vì nàng cùng với ... Thực nàng..."

 

Hắn hỏi một cách ngập ngừng, dường như nên diễn đạt thế nào, chính cũng cảm thấy ảo não khôn cùng.

 

"Phải."

 

Ta thản nhiên trả lời.

 

"Ta chẳng qua chỉ dùng chút mưu hèn kế mọn mà tin là thật . Chúng từng quan hệ xác thịt nào cả."

 

Tiểu Thúy sợ tới mức hồn xiêu phách lạc.

 

Lại chút bàng hoàng khi sự thật.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận