Trời ạ, tiểu thư của hóa mạnh mẽ đến thế.
Trên trán Viên Độ tức thì nổi đầy gân xanh, nhắm mắt hít một thật sâu.
"Nàng thích , tại tốn công tốn sức gả cho ?"
Xem lọt tai những lời khi nãy .
Sao ai nấy đều thích lén góc tường thế nhỉ? là một giuộc phu thê với Tần Vân Chu.
Ta nhếch môi nở nụ châm biếm.
Dĩ nhiên là vì cũng hận , lợi dụng , Tần Vân Chu hưởng lợi .
Kiếp , Thế t.ử Trấn Quốc Công vô tình lời giải thích của .
Hắn bước tới.
Lạnh lùng , thốt một câu.
"Làm tỷ tỷ như cô, quả thực chẳng dáng vẻ của một tỷ tỷ chút nào."
Đối với khi , câu đó chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng mặt. Hóa những khác cũng như . Lúc đó gần như tuyệt vọng.
Xem còn thù dai hơn cả chính tưởng tượng.
"... Bỏ . Nàng đừng nữa. Ta tìm ngự y đến xem cho nàng."
Viên Độ định bước .
Ta đột ngột gọi .
"Viên Thế t.ử."
"Ta tự khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, cũng cầu xin tha mạng. Nể tình cũng xem như cứu nửa cái mạng, xin nhờ một việc."
Hắn đầu , ánh mắt sắc như kiếm xuyên thấu tấm rèm giường, thần sắc mang theo tia sáng âm u: "Nàng ."
"Xin hãy thả nha của ."
"Tiểu thư!" Tiểu Thúy ngẩng đầu đầy vẻ thể tin nổi, nước mắt tuôn rơi lã chã, nàng quỳ xuống liên tục dập đầu: "Tiểu Thúy cả. Tiểu Thúy ở bên cạnh tiểu thư, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn rời xa... Cầu xin tiểu thư đừng đuổi Tiểu Thúy ."
Ta chỉ Viên Độ: "Chàng đồng ý ?"
An Nhu Truyện
"Không ."
Viên Độ dứt khoát khước từ, dường như chút đành lòng, vội vàng bổ sung thêm một câu: "Nàng bất cứ thứ gì khác đều , duy chỉ điều là ."
"Đa tạ hảo ý của Thế t.ử, còn gì để cầu xin nữa." Sắc mặt nhạt .
Nghe thấy câu trả lời của , Viên Độ ngẩn tại chỗ hồi lâu, mới như sực tỉnh: "Ta mời ngự y cho nàng."
Hắn xong liền vội vàng rời như chạy trốn.
"Tiểu Thúy, lên , ngoài thôi."
Tiểu Thúy dùng tay áo lau nước mắt: "Dạ."
Ta thở dài một tiếng, xoa đầu nàng : "Ngốc quá, xem tạm thời em cũng , thì giúp một việc ."
Ba ngày .
Một trận hỏa hoạn lớn nổ .
Ta tự do.
Một bệnh thể thoát khỏi căn phòng rực lửa, cũng là chuyện lẽ thường tình mà thôi.
Chẳng bao lâu , kinh thành xôn xao tin đồn phủ Trấn Quốc Công hỏa hoạn, may mắn là thương vong chỉ hai , nhưng bất hạnh , một trong đó là vị Thế t.ử phi mới gả .
Thế t.ử tan triều, tin căn phòng của Thế t.ử phi bốc cháy liền phi ngựa về nhà như điên dại, định lao thẳng trong nhưng Trấn Quốc Công lão gia t.ử sai giữ c.h.ặ.t lấy.
Hắn gào thét đến khản cả giọng, ngất lịm bên ngoài căn phòng chìm trong biển lửa.
Tỉnh , còn chạy tới Tần phủ đại náo một trận, dường như là để đòi . Chẳng lẽ tưởng Thế t.ử phi c.h.ế.t mà trốn về nhà ngoại ? là thần trí còn tỉnh táo nữa .
Cái vẻ điên cuồng đó khiến cô con gái nhỏ nhà họ Tần sợ đến mức ngã bệnh.
Mọi đều lắc đầu cảm thán Tần đại cô nương mệnh mỏng, cũng là do sát khí của Viên Thế t.ử quá nặng, khắc c.h.ế.t Thế t.ử phi.
Tân khoa Trạng nguyên năm nay tình thanh mai trúc mã với Thế t.ử phi, chuyện thì thổ huyết thôi.
Có tận mắt thấy Trạng nguyên lang và Thế t.ử ẩu đả trong hẻm nhỏ, một đ.ấ.m một đá.
Ngay đó phản bác , Thế t.ử là luyện võ, còn Trạng nguyên lang là kẻ thư sinh trói gà c.h.ặ.t, đ.á.n.h thì cũng là Thế t.ử đè Trạng nguyên mà tẩn thôi.
Chuyện khiến thực khách trong lâu rộ lên. Cười xong, ai nấy thở dài thổn thức.
Dù cũng chỉ là lời đồn, chẳng mấy phần thật.
Chỉ điều Thế t.ử phi c.h.ế.t thật . Quả nhiên, chuyện của những bề thật là phức tạp.
Sau khi "c.h.ế.t", hàng loạt sự kiện xảy .
Tần Đình, cũng chính là phụ , bại lộ chuyện hối lộ tham ô quan trường, Thánh thượng cách chức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-khong-lam-ke-the-toi-nua/chuong-13-hoan.html.]
Ngoài , còn một chuyện khiến Tần phủ gà bay ch.ó sủa.
Tần Vân Chu do mẫu sinh .
Đích mẫu ruột của Tần Vân Chu tìm đến tận cửa để điều .
Lúc đó bà ăn mặc lòe loẹt, vẻ mặt đầy đắc ý.
Hóa , năm xưa đàn bà mà cha nuôi bên ngoài hề c.h.ế.t, cũng đuổi , còn m.a.n.g t.h.a.i cùng lúc với mẫu , hạ sinh hài nhi thời gian xấp xỉ .
Mà mẫu năm đó sinh một t.h.a.i c.h.ế.t lưu.
Thế là cha liền bế đứa con của đàn bà Tần phủ, xưng là do mẫu sinh.
Giờ đây, đàn bà tìm tới, yêu cầu phụ nạp bà cửa.
Phụ còn cách nào khác, vì ngoại tổ phụ qua đời từ lâu nên chẳng còn gì kiêng dè, đành nạp bà .
Tống thị phụ bấy lâu nay vẫn lén lút vụng trộm lưng , Tần Vân Chu cũng con ruột, bấy lâu nay bản "may áo cưới cho khác", liền phát điên.
Bà chỉ ôm lấy những món đồ chơi cũ của khi , âm thầm rơi lệ. Có lúc còn điên điên khùng khùng lảm nhảm: "Ôn Hoa, Ôn Hoa..."
Đại ca khuyên nhủ thế nào bà cũng màng tới.
Bà chạy loạn trong phủ, gặp ai cũng kéo hỏi:
"Ngươi thấy con gái ? Con bé ngoan lắm, lắm, nhỏ xíu thôi... Ta thăm con bé. Con bé đang đợi , đúng, đúng, con bé ngoan lắm."
"Con bé chắc chắn đang đợi ở đó."
Thế nhưng ngay khoảnh khắc , bà gào t.h.ả.m thiết.
"Con gái của ơi, xin con, xin con..."
Thực những lời bà đều đúng.
Bà nhớ nổi dáng vẻ của , bởi vì bà bao giờ thực sự kỹ lấy một . Những gì bà hình dung đều là lúc còn nhỏ, mà ngay cả sự hình dung đó cũng sai lệch.
Ta ngoan, là vì sớm gặp phụ mẫu . Khó khăn lắm mới gặp , tự nhiên nào cũng nở nụ thật tươi, khác ghét bỏ.
cũng đau lòng, tùy hứng. Chỉ tiếc là họ bao giờ thấy, cũng từng để tâm.
Tần Vân Chu sắp gả cho Mạnh T.ử Hằng .
Tống thị bỗng nhiên còn điên nữa.
Bà ngoan ngoãn chủ trì các lễ nghi hôn lễ, phụ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên.
Ngay trong ngày cưới, đứa con gái từng hết lòng yêu thương mặc bộ hỉ phục mặt, bà đột ngột giáng một cái tát thật mạnh mặt nàng .
Chiếc khăn voan đỏ đầu hất văng mất.
"Tiện nhân! Ngươi cướp hôn ước của Ôn Hoa nên đắc ý lắm ?!"
"Ngươi cũng giống như con đẻ của ngươi ! Đều là lũ tiện chủng hạ đẳng! Đều tại ngươi, hại c.h.ế.t con gái ! Ta nguyền rủa ngươi c.h.ế.t t.ử tế!"
Không ai ngờ rằng, bà đột ngột phát điên ngay giữa chốn đông như thế.
Sắc mặt phụ tái mét, vội vã sai lôi bà xuống. Hôn lễ vẫn tiếp tục diễn .
Thế nhưng nửa đường, chuyện xảy .
Có một kẻ bịt mặt rõ trộn đội ngũ đưa dâu bằng cách nào, đột nhiên phi về phía kiệu hoa, đ.â.m tân nương một kiếm.
Hắn lớn tiếng gào thét.
"Đồ đàn bà lăng loàn trắc nết!"
Kẻ đó chính là Mạc Tiêm Vân.
Mạnh T.ử Hằng mặc một bạch y, chỉ lạnh lùng cưỡi lưng ngựa , ý định ngăn cản. Chỉ đến khi Mạc Tiêm Vân định bỏ chạy, mới lệnh cho đuổi bắt.
Tân nương một ai đoái hoài, mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Rất nhanh đó quan phủ bắt Mạc Tiêm Vân, phán tội c.h.ế.t, chờ đến mùa thu sẽ đem xử trảm.
Hay tin Tần Vân Chu c.h.ế.t, Tống thị thế mà vỗ tay reo hò vui sướng.
Bà hận phụ , cũng hận cả Tần Vân Chu. Trước yêu sâu đậm bao nhiêu, thì khi lừa dối, lòng hận thù càng sâu bấy nhiêu.
Về , ả tiểu vơ vét phần lớn gia sản bỏ trốn cùng một tên thị vệ. Hóa ả phủ vốn chỉ vì mưu đồ tiền bạc.
Phụ tức giận đến mức trúng phong, liệt giường dậy nổi.
Tống thị cứ bên đầu giường của ông mà vỗ tay . Bà chẳng còn nhớ chuyện gì nữa, trí lực lùi về như một đứa trẻ ba tuổi.
Gia đình gặp biến cố lớn như , đại ca thể rũ bỏ trách nhiệm, kiệt sức vì lo toan. Huynh quyết định đưa phụ và mẫu dời về quê sinh sống, tránh xa chốn kinh thành thị phi.
Tất cả những chuyện đều do Tiểu Thúy kể cho . Con bé chú ý đến những diễn biến đó.
Lúc đó, con bé bưng khay , hào hứng kể với vẻ mặt hả hê.
Ta xong, chỉ khẽ mỉm nhạt nhòa.
Ta vươn vai một cái cảm thán: "Ưm, tiết trời xuân hôm nay thật ."
- Hoàn -