"Tần Ôn Hoa!" Tần Dịch Chi thẹn quá hóa giận.
Ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Đại ca cần ở chỗ mà oai."
Cục diện rơi bế tắc.
Ta và cùng im lặng.
Thấy ý định chủ động phá vỡ bầu khí.
Hắn dịu giọng , cuối cùng cũng nhịn mà mục đích đến đây: "Ta tới tìm là cùng đến chỗ cha để xin tội cho Vân Chu. Đã một tháng trôi qua , Vân Chu cũng ."
"Nó cấm túc cũng chẳng dễ chịu gì. Muội cũng nên thương xót nó ."
An Nhu Truyện
Thương xót?
Nó chịu khổ cái gì mà bắt thương xót?
Hơn nữa chỉ là phạt nó ở trong phòng ba tháng, đồ ăn ngon, lụa là gấm vóc chẳng vẫn nườm nượp đưa đó ?
Năm đó khi chịu xong ba mươi roi, đ.á.n.h tới mức da thịt nát bươm, nhốt củi phòng, hôn mê bất tỉnh ròng rã bao ngày, thấy tới thương xót lấy một câu?
Ta ngay là chẳng chuyện gì dành cho mà.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể Tần Vân Chu gì, đều cần tỷ tỷ che chắn.
Che giấu vẻ lạnh lẽo trong mắt, dứt khoát đáp:
"Không ."
Tần Dịch Chi thể tin nổi , trong mắt bùng lên ngọn lửa thất vọng và giận dữ: "Sao thể m.á.u lạnh như thế! Đó là ruột của mà!"
"Ta , chuyện của nó thì nó tự gánh vác."
"Nếu đổi là , liệu đại ca cầu xin cho ?"
"Ta... ... Muội và nó khác , Vân Chu yếu đuối, chịu khổ cực, bao nhiêu năm nay chẳng luôn như , vì hôm nay cứ so đo những chuyện !"
"Vậy là sẽ ."
Ta chậm rãi nở nụ .
"Ta còn gặp mẫu , đại ca nếu việc gì thì hãy—"
"Tự rời cho."
Đang định dẫn Tiểu Thúy ngoài thì cổ tay ai đó siết c.h.ặ.t. Quay đầu , chính là khuôn mặt u ám đầy bực dọc của đại ca Tần Dịch Chi.
Hắn lôi thẳng về phía cửa.
"Muội vì trốn tránh mà còn đem mẫu cái cớ? Đi theo ! Hôm nay nhất định cùng chuyến !"
Ta ép lảo đảo bước tới , lạnh lùng , hề chút sợ hãi.
Trong lòng thực sự hoài nghi hiểu tiếng .
Tiểu Thúy thấy thế vội vàng quỳ xuống: "Đại thiếu gia, tiểu thư thực sự đến chỗ phu nhân mà."
"Cầu xin ngài, tiểu thư nhà chúng con thể yếu ớt, ngài nắm như sẽ đau mất."
Bước chân của Tần Dịch Chi khựng .
Lực đạo tay cũng nới lỏng đôi chút.
Cuối cùng, vẫn cưỡng ép lôi đến thư phòng của phụ .
Thực nửa quãng đường là tự chủ động bước , trốn khỏi thì chi bằng cứ đường đường chính chính mà đối mặt. Tần Dịch Chi theo phía , đôi mắt dán c.h.ặ.t như sợ sẽ chạy mất.
Thật là nực .
Đây là Tần phủ, còn thể chạy chứ.
Ta rũ mắt xuống, xoa xoa cổ tay , chính là chỗ Tần Dịch Chi nắm c.h.ặ.t, đó hằn lên vết bầm tím .
Phụ đang bên bàn , tay chống trán, dáng vẻ trông tiều tụy đau đầu, rõ ràng cơn giận về chuyện xảy một tháng vẫn tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-khong-lam-ke-the-toi-nua/chuong-5.html.]
Tần Dịch Chi quỳ mặt đất, thành khẩn : "Cha, Vân Chu nó , nên thả nó ?"
Hắn đầu .
"Ôn Hoa cũng nghĩ như , đúng ?"
Ta giữ im lặng, thốt một lời.
là việc gì cũng thể kéo . Chẳng lẽ phụ vẫn còn đang vì chuyện mà tức giận ? Thật đúng là đ.â.m đầu họng s.ú.n.g!
Cũng thôi.
Vị Tần đại thiếu gia như thì sắc mặt khác chứ! Luôn luôn chỉ là kẻ sống cẩn trọng, khép nép, lúc nào cũng quan sát nét mặt trong cái nhà mà thôi.
Quả nhiên, xong lời của Tần Dịch Chi, sắc mặt phụ lập tức trở nên đen kịt hơn cả bóng đêm, dường như thể nhỏ nước , ông cầm lấy nghiên mực nặng nề ném xuống đất.
"Thả nó ?"
"Hừ! Ngươi ngoài gì về Tần phủ chúng ?! Cái thóp đưa tới tận tay , đạo lý nước bọt thể dìm c.h.ế.t chẳng lẽ ngươi hiểu ! Mất mặt! là mất mặt tới cực điểm!"
"Ta những đứa con như các ngươi cơ chứ! Thật là nhục mặt !"
Nghe những lời mắng nhiếc của phụ , lòng chẳng chút gợn sóng, thậm chí còn chút hả hê.
Dao cứa thịt thì đau.
Trước là Tần Vân Chu khiến chịu thiệt, khác đều khuyên nhẫn nhịn. Lần , kẻ chịu thiệt biến thành bọn họ, ngược bọn họ cuống cuồng cả lên.
Sắc mặt Tần Dịch Chi xanh mét, còn thêm: "Phụ ..."
"Phụ , nữ nhi to gan hỏi một câu, xử lý thế nào ?"
Ta chẳng thèm liếc Tần Dịch Chi lấy một cái, vẫn quỳ mặt đất, cung kính hỏi.
"Người " tự nhiên là đang ám chỉ Mạc Tiêm Vân.
Hai khác mặt tại đây cũng ngầm hiểu ý.
Phụ nheo mắt , lạnh lùng hỏi: "Con hỏi cái để gì?"
Ta giữ vẻ mặt bình thản, kiêu ngạo cũng tự ti, chậm rãi suy nghĩ của : "Ý của nữ nhi là, chuyện xảy thì thể đổi nữa, chỉ thể nghĩ cách cứu vãn."
"Tuy rằng thấy dây dưa với kẻ đó, nhưng ngày hôm ở trong sảnh đường cũng chỉ nhà chúng và Trấn Quốc Công phủ."
"Chi bằng đừng vội xử trí , cứ tuyên bố với bên ngoài là kẻ đó ý đồ bắt cóc tiểu để tống tiền, đó nghĩ cách ép nhận tội danh . Người ngoài hiểu rõ chân tướng, phía Quốc công phủ chắc hẳn cũng sẽ nhiều lời. Thật thật giả giả, đợi đến khi lời tiếng lắng xuống hãy trừng trị."
"Ngoài ..."
Ta do dự, thăm dò : "Phía e là cũng khó ăn . Muội đối với tình căn sâu nặng, con sợ... sẽ chịu nổi."
"Hừ! Nó còn ăn cái gì!"
"Tên vẫn c.h.ế.t ! Trấn Quốc Công phủ giao cho xử lý, hiện giờ đang giam trong địa lao."
Nhắc tới Mạc Tiêm Vân, phụ hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, mặt rõ hai chữ chán ghét, mắt lộ hung quang.
Hóa là vẫn c.h.ế.t thật.
Thật hời cho quá.
Cũng , c.h.ế.t cũng , dù gì cũng sẽ khiến sống bằng c.h.ế.t.
Hàn quang trong mắt lóe lên vụt tắt.
"Có điều, đề nghị của con cũng tệ."
Phụ Tần Đình trầm ngâm, liếc một cái đầy vẻ ngạc nhiên, dường như khá tán đồng với đề nghị của , nhưng trong chớp mắt, đáy mắt chỉ còn vẻ tiếc nuối: "Đáng tiếc con là nam nhi, nhưng mà, nếu Vân Chu cũng như con..."
Ông vội vàng ngưng bặt câu chuyện.
Cuối cùng phất tay áo.
"Cứ theo lời con !"
Trước khi bước khỏi cửa, thấy ánh mắt tán thưởng mà Tần Dịch Chi dành cho , trong lòng khỏi lạnh.
Hắn thực sự cho rằng đang suy nghĩ cho Tần Vân Chu đấy chứ?