---
"Chuyện đó thì chắc."
Ta ngoảnh mặt .
"Chàng hãy tới cầu hôn . Ta cho thời hạn mười ngày, nếu cưới , sẽ gả cho khác."
"Được."
Sau khi Viên Độ rời , vật xuống giường.
Đối phó với loại quả thực khiến sức cùng lực kiệt. Tuy nhiên, điều cũng xứng đáng.
Chưa đầy ba ngày, Viên Độ tìm đến . Thế t.ử đích xuất , trực tiếp đến cửa cầu hôn, cha lý nào đồng ý?
Hôn lễ định năm ngày .
Ta sắp xuất giá .
Trước khi xuất giá, vẫn còn một việc cần .
Ta tới địa lao để thăm một .
Mạc Tiêm Vân.
Nhìn thấy một nữa, hành hạ đến mức còn hình , trói c.h.ặ.t giá gỗ, khắp da thịt nát bét.
Ta mà cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Hắn thấy , cảm xúc liền trở nên vô cùng kích động.
"Chao ôi, Mạc công t.ử, ngươi thành nông nỗi . Đều tại phụ , ông chỉ là quá nóng giận mà thôi."
"Ngươi cũng đừng trách , con bé chỉ là quá sợ hãi thôi. Thực trong lòng vẫn luôn ngươi, chắc chắn cũng đang chờ đợi ngươi. Ta tỷ tỷ đương nhiên hiểu rõ tâm tư của nên mới đặc biệt tới thăm ngươi."
Ta giả bộ vẻ thương xót .
Nhìn sắc mặt biến hóa của , lọt tai những lời .
Trước khi rời , đưa mắt hiệu cho tên cai ngục, bảo tìm cơ hội thả Mạc Tiêm Vân . Hiện tại chắc suất vị trí Thế t.ử phi, sai bảo khác căn bản cần nương tay.
"Nghe ngươi trở thành Trạng nguyên lang, chúc mừng nhé."
Ta nở nụ , kẻ đang chặn đường của , trong lòng thì khỏi kiên nhẫn nghĩ, tại tâm trí đả kích liên tục mà vẫn thể đỗ Trạng nguyên nhỉ?
An Nhu Truyện
Ta dĩ nhiên tài, chẳng qua là cảm thấy cam tâm mà thôi.
Môi Mạnh T.ử Hằng run rẩy.
"Nàng sắp gả cho ?"
" . Chẳng ngươi cũng sắp cưới vợ ?" Ta bình thản .
Hắn chán ghét hối hận, thần sắc giống như đang giả vờ: "Là Tần Vân Chu tính kế ! Nàng mang tới đĩa điểm tâm vấn đề, hối thúc ăn. từ chối nàng , chúng căn bản chẳng chuyện gì cả!"
Hắn mím môi.
"Nàng tin ?"
là chẳng tự lượng sức chút nào.
Ta cảm thán, thể quá mức tự cao tự đại, coi là trung tâm vũ trụ như chứ.
Cùng một câu hỏi đó, cũng hỏi của kiếp . dáng vẻ như sắp sụp đổ của Mạnh T.ử Hằng, thấy cần thiết hỏi nữa.
Tổn thương gây , cách nào coi như chuyện gì xảy .
Nhìn xem, đây chính là tâm trạng của lúc , cái cảm giác vu oan mà trăm miệng cũng bào chữa . Thế nhưng nỗi đau của , thể sánh với dù chỉ một phân?
Hơn nữa thể nhận , Mạnh T.ử Hằng thực sự căm ghét Tần Vân Chu. Có lẽ tình cảm của bọn họ sâu đậm đến thế, hoặc lẽ là Tần Vân Chu mang cho nhiều trợ lực, tiếng tăm chẳng lành gì.
mặc kệ !
Trở thành một đôi oán phụ chẳng hơn ?
"Là nàng ép ngươi ăn ? Khoan hãy đến sự thật, chẳng lẽ ngươi một chút sai lầm nào ?"
Ta liếc , vẻ mặt lộ rõ nét buồn rầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-khong-lam-ke-the-toi-nua/chuong-11.html.]
"Dù thế nào nữa, cũng thể tranh giành một phu quân với ."
Mạnh T.ử Hằng đỏ hoe mắt, giọng vững: "Ôn Hoa... nàng cần nữa ?"
Ta : "Mạnh T.ử Hằng, đừng buồn nôn thêm nữa."
"Nàng vẫn vì chuyện giữa và Tần Vân Chu mà trách ? Ta hề rung động với nàng . Chỉ là ngưỡng mộ việc nàng thể sống một cách tự tại như thế."
Đây quả thực là một tự m.ổ x.ẻ nội tâm hiếm hoi, một kẻ luôn kìm nén cảm xúc như thế mà cũng ngày chủ động bày tỏ tâm tư đen tối của .
Ta chỉ tặng một chữ duy nhất.
"Cút."
Hôm nay nhỉ? Từng kẻ một đều chọn hôm nay để tới tìm .
Ta thực sự ngờ tới việc Tần Vân Chu dám tới đây, hơn nữa bộ dạng , chắc hẳn bên cạnh lén hồi lâu .
Mấy ngày gặp, làn da của nàng thô ráp nhiều, cả cũng còn tinh thần như . Sử dụng loại thủ đoạn đó, dù là hiểu chuyện thiên vị đến mấy cũng cách nào bào chữa cho nàng .
Phụ và mẫu vì chuyện mà đau đầu thôi, ánh mắt Đại ca dạo gần đây cũng mang theo vẻ áy náy sâu sắc.
Ngay cả đám hạ nhân cũng lén lút khua môi múa mép, xem kịch vui, mắng nàng là kẻ hổ.
là tự gây nghiệp thì thể sống.
Cho dù nghiêm khắc phong tỏa chuyện , nhưng miệng lưỡi thế gian ngăn ?
Ai bảo nàng động một chút là đ.á.n.h mắng hạ nhân, bắt ít gánh tội cho nàng , trong khi xưa nay thưởng phạt phân minh, lòng kẻ .
Dù thì con mắt của quần chúng vẫn luôn sáng suốt.
"Tỷ tỷ, tỷ sắp gả cho Thế t.ử . Thật quá, còn từng gặp Thế t.ử . Nghe ngài tuấn tú."
Ta lạnh lùng Tần Vân Chu treo nụ ngây thơ lãng mạn môi mà chuyện, như thể những chuyện dơ bẩn từng tồn tại .
Dần dần, nụ mặt nàng cũng duy trì nổi nữa, đó là sự ghen ghét và phẫn hận thể kìm nén. Hiển nhiên dạo gần đây nàng sống , khả năng diễn xuất cũng thụt lùi ít.
Ta khẽ một tiếng, :
"Sao thế? Muội cũng gả ?"
"Tỷ tỷ... tỷ thể như ." Nàng c.ắ.n môi vẻ khó xử, nhưng trong mắt tràn đầy khao khát cùng vẻ khinh thường đối với .
Ta cùng nàng hư tình giả ý. Nàng còn xứng.
"Tần Vân Chu, đừng tưởng rằng đẩy hết lầm lên đầu thì ngươi liền trở nên cao thượng."
"Người đang , trời đang đấy."
"Tỷ tỷ, tỷ đang cái gì ? Sao ... hiểu gì cả." Biểu cảm của Tần Vân Chu cứng đờ, gượng gạo .
"Không hiểu ?"
Ta : "Không cả. Tự giải quyết cho là ."
Đời , sẽ để cho tất cả thật rõ ràng, Tần Vân Chu nàng rốt cuộc là loại gì.
Cũng sẽ khiến nàng nhận lấy kết cục xứng đáng.
Hôn lễ tổ chức vô cùng thuận lợi.
Ta như nguyện gả Trấn Quốc Công phủ.
Quốc công và Quốc công phu nhân tuy vì chuyện mà thích con dâu là , nhưng vì thương con trai nên cũng quá khắt khe với .
Viên Độ luôn sủng ái , tình ý trong mắt ngày một sâu đậm.
Nói thật đáng thương mà cũng đáng hận, những trải nghiệm yêu thương của , ngược luyện cho một bản lĩnh cách lấy lòng khác, chỉ trừ những mỡ heo mờ tâm trí của .
ít nhất Viên Độ hưởng thụ điều đó.
Chàng cực kỳ vui vẻ những lời trêu đùa mật của , khí chất sát phạt lạnh lùng cũng tan ít.
Khi , trong mắt luôn mang theo ý .
Chàng sẽ dùng đôi tay cầm kiếm để nghiêm túc vẽ lông mày cho .
Sẽ tự tay bóc nho cho ăn, cũng sẽ mặc kệ dựa phận của mà cáo mượn oai hùm, chuyện gì cũng thuận theo .
Đối với vô cùng dung túng.