Hai đứa bé đầy ba tuổi, cũng hiểu chuyện.
“Mẫu , chịu khổ, về , phụ , rốt cục cũng đến ngày .”
“Mẫu , phụ còn sống cũng mệt mỏi vô dụng.”
Lạc Ngọc Chương sớm trở thành gánh nặng của .
Lạc Ngọc Chương kích động hét lên.
Ta trấn an .
“Đừng nóng vội, ngươi ch.ết , lập tức để Tô Uyển chôn cùng ngươi.”
Ánh mắt Lạc Ngọc Chương hận thể nuốt sống .
Ta đem những tờ giấy hai đứa bé học “Thiên tự văn” ném cho .
Hắn giơ ngón tay chảy mủ sưng đỏ, đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn c.ắn răng xuống.
Ta ngón tay : [Độc phụ, cho phép hại Uyển Uyển.]
Ta khẽ.
“Ta thánh nhân.”
Ta thông cảm Tô Uyển là một đứa bé mồ côi, chỉ thể phụ thuộc Lạc Ngọc Chương.
Cho nên hôn nhân đời , lúc gặp mặt nàng trịnh trọng hứa hẹn, nếu như nàng chủ mẫu, sẽ giúp nàng chọn phu quân , cho nàng đồ cưới.
Nàng gả cho bên ngoài.
Vậy là những cửa hàng chuẩn tặng cho nàng , trở thành lễ vật gặp mặt cho nàng khi nạp .
Nàng nghĩ kế hoạch độc ác hủy hoại sự trong sạch của , cho một con đường sống.
Về , nàng cùng Lạc Ngọc Chương nối tình xưa, còn mua chuộc bà đỡ, thừa dịp sinh con mà hại ch.ết .
Ta nhớ kỹ bà đỡ là ai, kiếp xử lý bà , mới phát hiện bà là đỡ đẻ cho Hy Nguyệt, lúc mới cứu một mạng cho Hy Nguyệt.
Lần , đưa Tô Uyển cung.
Tranh sủng trong cung còn tàn khốc hơn ở hậu trạch, nhưng đương kim hoàng hậu vị tha, nàng ở trong cung, đại phú đại quý, chỉ cần an phận thủ thường, tóm thể sống như một chủ t.ử.
Thế nhưng, cung yến năm ngoái, nàng cố ý đem rượu đổ lên , chuẩn khi y phục, sắp xếp cho tội danh tư thông cùng thị vệ trong cung. Nàng hận nâng đỡ nàng , hận phong hào cáo mệnh, cũng sợ tư tình của nàng và Lạc Ngọc Chương khi cung.
Ta Lạc Ngọc Chương.
“Tô Uyển sớm gi.ết ngươi, ngươi ch.ết, nàng sẽ vui vẻ, ai quá khứ của nàng . Lúc ngươi bất lực, cũng gặp , thủ như ngọc vì nàng . Hiện tại còn đường sống, định diễn thâm tình cho ai xem?”
Lạc Ngọc Chương bệnh kiến độc ngày càng nặng, chỉ thể kéo dài tàn, thẳng cho đến ngày sinh thần của Tô Uyển.
Những ngày , thoại bản về trở nên nhiều hơn.
Hôm đó, cùng Hy Nguyệt thăm các tỷ , trong đó một vị là tài nữ, thoại bản Lạc Ngọc Chương kiến c.ắ.n mười phần sống động.
Mang bán nhiều bản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-trong-sinh-doi-phu-the/chuong-7.html.]
Ta cố ý mua mấy quyển cho Lạc Ngọc Chương xem.
Hắn tức nổ phổi.
Bà bà cũng thấy thoại bản, bà hổ đến nỗi ngoài, lén lút vườn lê “ngoài ý ” sợ hãi mà ngã gãy chân.
Ta cầu hoàng hậu nương nương một ân điển, cho phép Tô Uyển xuất cung thăm bà bà.
Bà bà sợ hãi tức giận, dám trái ý hoàng hậu nương nương.
Ta một mực thâm tình giống như đây.
“Mẫu , thể để phu quân tiếc nuối mà ch.ết . đừng để quý nhân tình huống của phu quân, sợ nàng lo lắng.”
Bà bà gật đầu, hiển nhiên bà Lạc Ngọc Chương và Tô Uyển khi thành hôn từng quan hệ.
Ta mỉm , để đưa Lạc Ngọc Chương ngoài hít thở khí, rụt cổ , cố gắng che khuất đau nhức.
Tô Uyển vẫn dọa đến sắc mặt trắng bệch.
Thậm chí nàng còn nôn ọe một chút.
Nhìn thấy phản ứng của Tô Uyển, nước mắt Lạc Ngọc Chương nhịn mà rơi xuống, đó, để ý cung nữ, thái giám theo, chằm chằm Tô Uyển, dùng khẩu hình gọi tên Tô Uyển.
Bà bà liều mạng ho khan, Tô Uyển yên, nhưng Lạc Ngọc Chương từ đầu đến cuối chịu dừng .
Ta cố ý thấp giọng .
“Mấy ngày thần trí phu quân thanh tỉnh, vẫn gọi tên ngươi. Không nghĩ đến, hôm nay cũng như .”
Tô Uyển cứng đờ.
Ta , Lạc Ngọc Chương khi c.h.ế.t vẫn kìm lòng nổi mà điên cuồng tỏ tình, vẫn giống như đời , hy vọng nữa, sẽ kéo cùng xuống địa ngục.
Dù , Tô Uyển cũng ở mặt .
Bà bà một mực ho khan, lo lắng, đưa bà bà trở về phòng nghỉ ngơi.
Bà bà nắm c.h.ặ.t lấy .
“Oánh nhi, ngươi điên , thể để cho gặp mặt một !”
Bà bà sợ thái giám cung nữ nên dám lớn tiếng. Ta mắt .ếc tai ngơ.
Chờ thu xếp cho bà bà xong, trở tiền sảnh, thấy Tô Uyển hoảng sợ ở một bên.
“Vừa Lạc Ngọc Chương đột nhiên té ngã, ch.ết.”
“Là ngươi gi.ết !” kiên quyết yêu cầu báo quan phủ.
Tô Uyển , hoàng hậu nương nương trả cho một ân điển, bà hận thể để kiến đ.ộc c.ắ.n bản , lấy thử đ.ộc, nên sắp xếp các thái y đến xem cho Lạc Ngọc Chương.
Trước khi Tô Uyển đến, thái y rời .
Lúc đó thái y , Lạc Ngọc Chương còn cách nào thể dậy, thử qua quá nhiều đan d.ư.ợ.c, trúng đ.ộc quá sâu.