SAU TRẬN TUYẾT LỞ
CHƯƠNG 9
Tôi cố gắng phản công, nhưng phát hiện ra tất cả video và hình ảnh của Triệu Vũ Ninh và Lương Duy Nhất trong điện thoại đều biến mất không dấu vết.
Tài khoản đám mây cũng bị xóa sạch.
Lúc này tôi mới hiểu ra, hóa ra ngay từ đầu Triệu Vũ Ninh đã không định cho tôi một trăm triệu đó.
Trong cuộc chiến ly hôn này, tôi đã hoàn toàn thất bại.
Ngay sau đó, là sự ra đi của Hoắc Hâm.
Trước khi qua đời, cô ấy đã sang tên toàn bộ hai căn biệt thự đứng tên mình cho tôi, chuyển hai mươi triệu tiền mặt vào tài khoản của tôi.
Còn để lại cho tôi đứa con gái bảo bối của cô ấy.
Cũng bắt đầu từ ngày đó, mục tiêu trong cuộc đời tôi chỉ có hai, chăm sóc Hoắc Hy Viện, cùng Hoắc Hy Viện trưởng thành.
15
Chu Nghiên gọi điện hỏi tôi tình hình Triệu Tung thế nào.
Tôi trả lời: "Không rõ."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
"Bây giờ tớ mới phát hiện ra cậu cũng tàn nhẫn thật đấy, nhưng chị em ủng hộ cậu, làm tốt lắm."
Cúp điện thoại, tôi dắt Viện Viện từ rạp chiếu phim đi bộ về nhà.
Hôm nay là thứ bảy, buổi chiều tôi đã hứa với con bé nếu hôm nay làm xong bài tập, buổi tối sẽ đưa con bé đi xem phim.
Cô nhóc rất nghe lời, không chỉ làm bài tập đúng giờ, mà còn ngoan ngoãn luyện đàn hai tiếng đồng hồ.
Càng ở lâu với Hoắc Hy Viện, tôi càng phát hiện ra con bé thực sự là một thiên thần nhỏ.
Nghe lời, ngoan ngoãn, việc hôm nay chớ để ngày mai.
Làm bài tập, luyện đàn gì đó không bao giờ trì hoãn.
Rạp chiếu phim cách khu chung cư chúng tôi ở không xa, đi bộ khoảng hai mươi phút là về đến nhà.
Viện Viện đang ríu rít thảo luận về nội dung phim với tôi đột nhiên im bặt, lay lay cánh tay tôi:
"Dì ơi, là anh Triệu Tung."
Theo hướng con bé chỉ, tôi nhìn sang.
Dưới ánh đèn đường, nó cô đơn ngồi trên bồn hoa kia, chính là Triệu Tung.
Tám giờ rưỡi, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn.
Tôi không hiểu tại sao Triệu Tung lại xuất hiện ở đây một mình.
Nhưng tôi không quan tâm.
"Chúng ta vào thôi."
Tôi mỉm cười với cô bé, dắt con bé đi thẳng lên bậc thềm.
Mở cửa.
Vào nhà.
Đóng cửa.
Toàn bộ quá trình đều không để ý đến Triệu Tung đang ở bên cạnh.
Ngược lại Viện Viện có chút lo lắng hỏi: "Chúng ta cứ để anh Triệu Tung ở ngoài như vậy, nhỡ anh ấy bị cảm lạnh thì sao ạ?"
"Không sao, lát nữa người nhà sẽ đến đón anh ấy thôi.