SAU TRẬN TUYẾT LỞ
CHƯƠNG 7
13
Sau khi kết hôn tôi mới biết Triệu Vũ Ninh có một ánh trăng sáng đã ra nước ngoài, tên là Lương Duy Nhất.
Nhưng tôi không để ý.
Triệu Vũ Ninh từ nhỏ gia cảnh giàu có, ngoại hình cũng không tệ, dùng đầu ngón chân cũng đoán được có rất nhiều cô gái thích anh ta.
Không lâu sau khi kết hôn, tôi sinh Triệu Tung.
Lại quen biết danh viện Thượng Hải Chu Nghiên ở lớp giáo dục sớm cho trẻ, và dưới sự giới thiệu của cô ấy đã thành công gia nhập vào giới phu nhân giàu có ở Thượng Hải.
Trước đây khi làm nhân viên kinh doanh, tôi đã biết mình rất giỏi giao thiệp với phụ nữ.
Có thể là do tôi học thiết kế thời trang, nên rất nhạy bén với thời trang.
Tôi rất hợp với các phu nhân giàu có đó.
Rất nhiều lúc, chỉ cần bạn chinh phục được phụ nữ, thì cũng như chinh phục được người đàn ông của họ.
Câu nói này không sai chút nào.
Năm thứ ba tôi gả vào nhà họ Triệu, doanh thu hàng năm của Triệu thị Quốc tế đã tăng 40%.
Lúc đó, Triệu Vũ Ninh đã nhậm chức tổng giám đốc.
Hầu như tối nào anh ta cũng có xã giao, có khi mấy đêm liền không về nhà.
Mẹ chồng Tôn Minh Mỹ không đi du lịch nước ngoài với bạn thân, thì cũng đi du lịch nước ngoài với bạn trai.
Trong nhà tuy có dì giúp việc, nhưng Triệu Tung từ nhỏ đến lớn đều do một tay tôi chăm sóc.
Giáo dục sớm, ăn dặm, đều do tôi tự tay làm.
Từ nhỏ gia cảnh tôi không tốt, bố mất sớm.
Mẹ làm việc ở bệnh viện, quanh năm bận rộn, lúc đi làm thì khóa trái tôi ở nhà một mình.
Có lẽ do bản thân đã trải qua sự cô đơn vô tận khi còn nhỏ, nên tôi đặc biệt quan tâm đến Triệu Tung.
Tôi luôn tin tưởng sâu sắc một câu nói, cha mẹ là người thầy tốt nhất của con cái, bầu bạn là món quà tốt nhất dành cho con.