SAU TRẬN TUYẾT LỞ
CHƯƠNG 8
Điều thực sự khiến tôi buông bỏ là sự trở về của Hoắc Hâm.
Vừa mới phải chịu đả kích nặng nề từ cuộc hôn nhân, lại hay tin người bạn thân bị bệnh nặng, chẳng bao lâu nữa sẽ rời khỏi nhân thế.
Tôi đột nhiên không biết ý nghĩa của cuộc đời là gì.
Cả đời bon chen, bươn chải, nhưng lại chẳng giữ lại được gì.
Tại sao không sống phóng khoáng, tự do hơn một chút?
Hôm đó, Hoắc Hâm phải đối mặt với một cuộc phẫu thuật quan trọng.
Trong khoảnh khắc được đẩy vào phòng phẫu thuật, cô ấy đột nhiên gọi tôi lại, bảo tôi tạm thời đưa Viện Viện rời khỏi bệnh viện.
Đi đâu cũng được.
Chỉ cần đừng ở lại bệnh viện.
Cô ấy không muốn đứa con gái bé bỏng của mình phải chờ đợi ở ngoài phòng phẫu thuật, chờ đợi người mẹ đang dần mất đi sự sống.
Cô ấy sợ rằng điều đó sẽ trở thành cơn ác mộng trong cuộc đời của con gái.
Tôi từ chối rất nhiều lần.
Nhưng Hoắc Hâm vẫn kiên quyết muốn tôi làm như vậy.
Cuối cùng, tôi chỉ đành làm theo.