SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI

20 (KẾT)

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 20: TRĂNG SÁNG TRÊN CAO, VẬN MỆNH TRONG TAY

Kinh thành tiết đại hàn, tuyết rơi trắng xóa bao phủ lên những cung điện nguy nga. trái với lệ thường, vị Hoàng đế nắm giữ quyền sinh sát cả thiên hạ — Tiêu Diễn — ở trong tẩm cung ấm áp của . Hắn đang một cỗ xe ngựa giản dị, bí mật băng qua những con phố vắng lặng để tiến về phía đại lộ phía Đông, nơi tọa lạc của Thẩm phủ.

Kể từ khi đăng cơ, Nhược Hi ít khi ở hậu cung. Nàng bảo nơi đó "phong thủy quá hẹp", đủ chỗ để nàng đặt bàn tính và sổ sách của hàng trăm chi nhánh tiền trang. Tiêu Diễn vì quá sủng ái nàng, đặc cách cho nàng cư ngụ tại Thẩm phủ — nơi giờ đây trở thành "trung tâm tài chính" thực sự của vương triều, còn thì biến thành vị vua chăm chỉ "vi hành" nhất lịch sử chỉ để gặp vợ .

Bên trong thư phòng của Thẩm phủ, mùi hương trầm quyện cùng mùi mực thơm nhàn nhạt. Nhược Hi đang vùi đầu đống sổ sách tổng kết cuối năm. Nàng mặc một chiếc áo khoàng lông cáo đỏ thẫm, mái tóc b.úi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ sưa, nhưng khí chất sắc sảo và quyền quý thì gì che lấp .

"Rầm!"

Cánh cửa thư phòng đẩy một cách thô bạo. Một luồng khí lạnh tràn , kéo theo bóng dáng cao lớn của Tiêu Diễn. Hắn đợi gia nhân kịp bẩm báo, cứ thế hùng hổ bước tới, gương mặt lạnh lùng thường ngày nay mang theo vẻ hờn dỗi lộ liễu.

Nhược Hi ngay cả ngẩng đầu cũng , tay vẫn gẩy bàn tính lạch cạch: "Bệ hạ, đêm hôm khuya khoắt ngài phê tấu chương, chạy đến đây gì? Sương muối ngoài nặng lắm, hỏng long thể thì ngân khố tốn tiền mua t.h.u.ố.c bổ đấy."

Tiêu Diễn , cơn giận càng bốc cao. Hắn tới, dứt khoát giật lấy chiếc bàn tính trong tay nàng, đặt mạnh xuống bàn.

"Thẩm Nhược Hi! Nàng còn coi Trẫm là phu quân của nàng ?" Tiêu Diễn gằn giọng, nhưng trong ánh mắt sắc lẹm ẩn chứa sự ủy khuất thể che giấu. "Trẫm đợi nàng ở cung điện suốt ba ngày. Ba ngày! Nàng hứa là khi kiểm tra kho lương phía Bắc về sẽ cung dùng bữa tối với Trẫm, kết quả thì ? Nàng về đến kinh thành là lao thẳng cái đống sổ sách c.h.ế.t tiệt !"

Nhược Hi lúc mới thong thả ngẩng đầu lên, vị hoàng đế đang "nũng nịu" mặt. Nàng khẽ nhướn mày, môi nở nụ trêu chọc: "Bệ hạ, ngài là vua một nước, giống như tiểu t.ử lớn thế ? Ta bận là vì ai? Năm nay thiên tai vùng biên, quân nhu của ngài tăng gấp đôi, đây tính toán chi li, ngài lấy gì mà nuôi quân?"

"Trẫm cần !" Tiêu Diễn xuống cạnh nàng, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng, dụi đầu cổ nàng như một con sói lớn đang tìm ấm. "Giang sơn trẫm thể tự giữ, quân đội trẫm thể tự nuôi. Hoàng hậu của trẫm thì thể để mặc cho đống giấy tờ chiếm giữ mãi . Nhược Hi... trẫm mệt ."

Sự chuyển biến đột ngột từ vị vua tàn nhẫn sang một nam nhân yếu mềm khiến Nhược Hi khẽ mủi lòng. Nàng đưa tay vuốt ve mái tóc đen của , cảm nhận lạnh còn vương vai áo bào.

"Mệt ? Chẳng ngài mới dẹp tan tàn dư của phe cánh Tả tướng đó ? Uy danh lẫy lừng, bách quan khiếp sợ, ngài còn mệt cái gì?"

Tiêu Diễn ngước lên nàng, đôi mắt thâm sâu giờ đây chỉ còn sự chiếm hữu thuần túy: "Đối phó với thiên hạ mệt. Đợi nàng mới mệt. Nàng xem, vị Hoàng hậu nào như nàng ? Trẫm ban cho nàng quyền quản lý ngân khố, là nàng rảnh rỗi hơn để ở bên Trẫm, ai ngờ nàng biến nó thành cái cớ để rời xa Trẫm lâu hơn. Có đôi lúc Trẫm thực sự đốt hết cái Thẩm phủ , tịch thu hết tiền bạc của nàng, để nàng chỉ thể dựa một Trẫm mà sống."

Nhược Hi lớn, tiếng trong trẻo vang vọng: "Ngài dám ? Ngài đốt Thẩm phủ, sẽ lập tức mang bộ vàng ròng sang biên giới phía Tây, tự lập một vương quốc riêng. Lúc đó, Bệ hạ ngài cứ ở đó mà ôm cái ngai vàng trống rỗng nhé."

Tiêu Diễn siết c.h.ặ.t vòng tay, giọng khản đặc: "Nàng dám... trẫm sẽ dùng vạn quân để bắt nàng về, xích nàng bằng sợi xích vàng, để nàng đời đời kiếp kiếp chỉ thấy một trẫm."

"Được , , vị vua vĩ đại của ." Nhược Hi vỗ vỗ vai như dỗ dành một đứa trẻ. "Ta hứa, khi xử lý xong đống sổ sách thu thuế cuối năm , sẽ cung ở hẳn một tháng, ? Ngài thấy , tiền nhiều quá cũng là một nỗi khổ mà."

Tiêu Diễn hừ lạnh một tiếng, nhưng cánh tay vẫn buông . Hắn , lời của nàng chính là thánh chỉ cao nhất đối với . Hắn tình nguyện một vị vua "thao túng" bởi túi tiền của vợ , miễn là nàng vẫn ở đây, vẫn dùng ánh mắt sắc sảo và nụ ngạo nghễ đó .

Sau khi "dỗ" xong vị hoàng đế khó chiều, Nhược Hi cùng Tiêu Diễn bước ban công lầu cao nhất của Thẩm phủ.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Kinh thành chân họ đang chìm trong giấc ngủ, nhưng ánh đèn từ những trạm gác và các khu chợ đêm vẫn lấp lánh như những vì mặt đất. Đây là giang sơn của họ — một giang sơn xây dựng từ m.á.u của Tiêu Diễn và nuôi dưỡng bởi vàng ròng của Thẩm Nhược Hi.

Nàng ngước mắt lên bầu trời đêm mênh m.ô.n.g. Những bông tuyết nhỏ rơi gò má, mang theo cái lạnh tỉnh nhưng trái tim nàng ấm áp vô cùng.

Nhược Hi nhớ những ngày đầu tiên nàng tỉnh dậy trong xác . Một ác nữ khinh bỉ, một kẻ lụy tình đáng thương, một con cờ dự định ban cho một dải lụa trắng để kết liễu cuộc đời. Nếu lúc đó nàng chọn cách buông xuôi, nếu nàng chọn cách lóc cầu xin sự thương hại, thì lẽ giờ đây nàng chỉ là một nắm xương khô ai nhớ tới.

nàng chọn cách lên. Nàng dùng chính những thứ mà đời cho là "phù hoa, dung tục" như tiền bạc để đè bẹp xiềng xích. Nàng biến từ một quân cờ thành cầm lái cả vương triều.

"Đang nghĩ gì ?" Tiêu Diễn khoác thêm cho nàng một lớp áo choàng lông dày, nhẹ nhàng hỏi.

"Ta đang nghĩ..." Nhược Hi , nụ rạng rỡ hơn cả ánh trăng. "Ta đang nghĩ, hóa vận mệnh là thứ sẵn giấy. Nó trong bàn tay của kẻ dám đ.á.n.h cược. Tiêu Diễn, ngài hối hận vì cưới một 'ác nữ' tham tiền như ?"

Tiêu Diễn cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của nàng, giọng trầm thấp nhưng kiên định: "Hối hận lớn nhất của trẫm là gặp nàng sớm hơn, để nàng chịu khổ tay kẻ khác. Nhược Hi, nàng ác nữ, nàng là ánh sáng của trẫm. Có nàng, trẫm mới giang sơn đáng giá đến nhường nào."

Nhược Hi tựa đầu vai , ánh mắt về phía chân trời xa xôi, nơi bình minh sắp rạng.

Ác nữ ngày nào giờ tự tay nên một chương truyện huy hoàng nhất cho chính . Nàng tình yêu của đàn ông mạnh nhất, tài lực của kẻ giàu nhất, và quan trọng hơn cả, nàng sự tự do mà bất kỳ nữ t.ử nào cũng khao khát.

Dưới ánh trăng tuyết phủ, hai bóng hòa một. Một đoạn tình duyên kết thúc bằng sự viên mãn, một huyền thoại về "Hoàng hậu tài chính" chính thức bắt đầu, vĩnh viễn lưu truyền trong sử sách của vương triều phồn hoa nhất lịch sử.

HẾT TRUYỆN.

Nếu câu chuyện khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở . Vì phía vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn cùng câu chuyện . Và nếu bạn , hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn thể tìm tên “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để tiếp nha. 

 

Thập Niên 80: Vả Mặt Tra Nam, Cùng Chồng Nghèo Nuôi Con Làm Giàu

CHƯƠNG 1: 

Ánh nắng chiều tà của một ngày cuối thu năm 1984 vàng vọt như mật đọng, lọt qua ô cửa sổ gỗ mục nát, rọi thẳng mắt . nheo mắt, cảm giác đầu đau như ai cầm b.úa gõ từng nhịp, kèm theo đó là một sự trì trệ, nặng nề đến lạ lùng ở vùng bụng.

hít một thật sâu, định dậy nhưng cả cơ thể như dính c.h.ặ.t xuống tấm phản gỗ cứng ngắc. Mùi ẩm mốc của chăn bông cũ xộc thẳng mũi. cau mày, cố gắng định thần. Đây căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố của . Đây cũng chẳng mùi nến thơm quen thuộc.

Cúi xuống , tí nữa thì "đăng xuất" thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/20-ket.html.]

Một cái bụng lùm lùm, to vượt mặt lớp áo vải thô màu xanh xám. đưa tay sờ lên, cảm giác chân thật đến mức khiến tim hẫng một nhịp. Cái t.h.a.i ... chắc cũng sáu, bảy tháng .

Một luồng ký ức lạ lẫm, hỗn độn như những thước phim cũ cháy nắng đột ngột tràn đại não. Thẩm Ninh. Con gái một gia đình tri thức ở thành phố, xinh , kiêu kỳ nhưng nông nổi. Phó Cận Ngôn. Người đàn ông mới đây thôi còn là niềm ngưỡng mộ của bao , bỗng chốc rơi xuống vực thẳm vì gia đình gặp biến cố chính trị, điều chuyển về vùng kinh tế mới .

, bây giờ chính là Thẩm Ninh – vợ đang tìm cách để thoát khỏi gã chồng thất thế .

"Cạch."

Tiếng cửa gỗ khập khiễng mở , cắt ngang dòng suy nghĩ của . Một đàn ông cao lớn bước .

chuẩn tâm lý qua những mảnh ký ức cũ, vẫn khỏi sững sờ. Phó Cận Ngôn ngoài đời thực... đến mức khiến thấy nghẹt thở, nhưng cái đó mang vẻ phong trần và đầy gai góc. Anh mặc chiếc áo sơ mi công nhân bạc màu, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, nổi đầy gân xanh. Đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông, với một sự chán ghét buồn che giấu.

Anh đặt một bát cháo loãng lên cái bàn gỗ khập khiễng cạnh giường. Tiếng bát gốm va mặt bàn khô khốc:

"Đơn . Để bàn . Ăn xong thì cô cầm lấy mà ."

Giọng khàn đặc, lẽ vì cả ngày hôm nay gào thét công trường hoặc đơn giản là vì quá mệt mỏi với những màn kịch của vợ mặt.

theo hướng tay chỉ. Một tờ giấy ly hôn trơ trọi, những nét chữ ký "Phó Cận Ngôn" cứng cáp, dứt khoát như đoạn tuyệt với cái quá khứ đau khổ .

Theo đúng "kịch bản" trong đầu , Thẩm Ninh nguyên bản sẽ nhảy dựng lên, cầm tờ giấy đó , gom sạch tiền ít ỏi còn trong nhà để bỏ theo một gã đàn ông tên là Lý Tiến – kẻ hứa hẹn sẽ đưa cô về phố. Để , chỉ một tuần , cô lừa mất trắng, cái t.h.a.i cũng giữ , và kết thúc cuộc đời trong một xó xỉnh tồi tàn nào đó đúng đêm giao thừa.

nheo mắt tờ giấy, bát cháo loãng chỉ vài hạt gạo đang bơi lội giữa làn nước trong vắt. Bụng đột nhiên biểu tình, một cơn đói cồn cào dâng lên khiến buồn nôn.

Điên ?

Rời khỏi đây bây giờ là tự sát. Ở cái thời đại mà tờ giấy thông hành còn quan trọng hơn mạng , một bà bầu bụng to vượt mặt, tiền bạc, nơi nương tựa thì sống bằng niềm tin ? Trong khi đó, gã đàn ông đang mặt , chỉ cần chịu đựng thêm hai năm nữa, gia đình sẽ minh oan, tài sản sẽ trả , và sẽ trở thành một trong những "ông trùm" đầu tiên của thời kỳ đổi mới.

Kèo ... ngu gì mà bỏ?

vươn bàn tay gầy guộc , chậm rãi cầm lấy tờ đơn ly hôn.

Phó Cận Ngôn nhắm mắt , đôi vai rộng bản của rung nhẹ một cái. thấy sự giải thoát, và cả một chút đau đớn kìm nén trong cái mím môi c.h.ặ.t đến trắng bệch của . Có lẽ vẫn còn một chút tình nghĩa, hoặc lẽ đang đau xót cho đứa con kịp chào đời rẻ rúng.

Xoẹt! Xoẹt!

Tiếng giấy rách vang lên dứt khoát.

Phó Cận Ngôn mở bừng mắt, những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn nhà như thấy một điều gì đó trái với quy luật tự nhiên. Sự kinh ngạc lướt qua gương mặt lạnh lùng của nhanh như một tia chớp.

"Cô cái gì ?" – Anh gằn giọng, bước tới một bước, thở mang theo mùi nắng và mùi mồ hôi nam tính bủa vây lấy .

thèm , thản nhiên bê bát cháo lên. Cháo nhạt nhẽo vô cùng, một hạt muối, nhưng cái nóng lan tỏa dày khiến tỉnh táo hơn hẳn. Húp xong một ngụm lớn, mới thong thả ngẩng đầu lên:

" đổi ý . Không ly hôn nữa."

"Thẩm Ninh!" – Phó Cận Ngôn đột ngột túm lấy cổ tay , sức lực mạnh đến mức khiến đau điếng – "Cô định giở trò gì? Chẳng ở cái xóm là địa ngục ? Chẳng thấy mặt là cô thấy buồn nôn ? Cô tiền đúng ? sẽ thêm, sẽ gom góp gửi cho cô, chỉ cầu xin cô... đừng hành hạ cái t.h.a.i nữa."

mắt , thấy một sự tuyệt vọng sâu hoẳm. Hóa trong mắt , Thẩm Ninh là hạng như . Cũng thôi, những gì cô đây quả thực là " ".

hất tay , động tác quá mạnh nhưng đủ dứt khoát. đặt bát cháo xuống, thản nhiên sửa lọn tóc mai đang bết thái dương, giọng điệu thong dong:

"Lúc đó sốt nên sảng thôi. Giờ hết sốt , thấy ... cũng thuận mắt. Với , ngoài gió máy lắm, bụng mang chửa thế , ?"

vỗ vỗ lên mu bàn tay – bàn tay to lớn, thô ráp với những vết chai sạn vì công việc nặng nhọc mà đây từng chạm .

"Phó Cận Ngôn, từ giờ sẽ ở . Anh rửa mặt mũi , lấm lem thế con nó sợ đấy."

Phó Cận Ngôn c.h.ế.t trân tại chỗ. Anh như một sinh vật lạ đáp xuống từ hành tinh khác. Sự kiêu kỳ, đôi mắt lúc nào cũng ngập tràn sự khinh miệt và những lời lẽ cay độc của Thẩm Ninh biến mất ?

Thay đó là một phụ nữ với ánh mắt bình thản đến lạ lùng, thậm chí là chút... lười biếng và cam chịu.

Anh gì, cứ đó lâu, như xuyên thấu xem linh hồn bên trong đ.á.n.h tráo . Cuối cùng, , lẳng lặng cầm bát ngoài.

theo bóng lưng rộng bản của , khẽ thở dài.

Căn phòng thật sự quá tồi tàn. Bốn bức tường gạch mộc tô trát, cái giường gỗ ọp ẹp mỗi cựa phát tiếng kêu kẽo kẹt. Trên vách tường dán mấy tờ báo cũ ngả màu vàng ố. lạ , cảm thấy sợ hãi.

Có lẽ vì rõ tương lai, hoặc lẽ vì cái vẻ lầm lì nhưng đầy trách nhiệm của Phó Cận Ngôn khiến thấy an tâm hơn hẳn những gã đàn ông hào nhoáng thời hiện đại.

xuống, tay khẽ xoa lên bụng. Một cú đạp nhẹ từ bên trong khiến giật , mỉm .

"Bé con, yên tâm nhé. Mẹ con hết. Chúng sẽ ở đây, ngửa chờ ba con đại gia thôi."

Bên ngoài, tiếng loa phát thanh của xã bắt đầu vang lên bản nhạc hành khúc quen thuộc của thập niên 80. Mùi khói bếp từ nhà hàng xóm bay qua kẽ lá, hòa mùi đất ẩm cơn mưa chiều. Một cuộc sống mới, khác lạ, chính thức bắt đầu từ đây.

rằng, việc khiến "kịch bản" mà vốn bắt đầu lệch khỏi đường ray của nó ngay từ giây phút . Và gã chồng "lầm lì" , dường như cũng đang che giấu những điều mà trong sách từng nhắc tới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận