CHƯƠNG 13: GIÓ THỔI MÂY VẦN, ĐẶT CƯỢC GIANG SƠN
Mùa đông năm , tuyết rơi dày đặc hơn năm, bao phủ kinh thành trong một sắc trắng tang tóc. Tiếng chuông từ điện Thái Hòa ngân vang trầm mặc giữa trung, mang theo một tin tức khiến bộ giới quyền quý run rẩy: Hoàng đế lâm trọng bệnh, thở chỉ còn thoi thóp.
Trong chớp mắt, kinh thành yên bình bỗng chốc hóa thành một chảo lửa ngầm. Các hoàng t.ử vốn dĩ hiền lành nay đều lộ móng vuốt, các đại thần bắt đầu chọn phe, và binh lính từ khắp nơi điều động về ngoại thành những danh nghĩa mập mờ.
Tại Thẩm phủ, ánh đèn trong thư phòng của Thẩm Nhược Hi bao giờ tắt. Nàng một tấm bản đồ quân sự vẽ tay vô cùng chi tiết, bên cạnh là danh sách các kho lương và những con ngân lượng khổng lồ mà nàng đang nắm giữ. Đây chính là "vũ khí" lợi hại nhất trong cuộc chiến , và tất cả các phe phái đều đang khao khát nó.
"Tiểu thư, Viện Vương phủ gửi thư tới. Lần là thư tay do chính Tiêu Dật ." Thanh Trúc lo lắng đặt một phong thư lên bàn.
Nhược Hi thèm mở , nàng chỉ ngọn nến đang cháy leo lắt: "Hắn gì?"
"Hắn ... quân đội của sẵn sàng áp sát kinh thành. Hắn hứa nếu giúp lo liệu quân nhu cho ba vạn tinh binh, khi đăng cơ, sẽ phong Hoàng hậu, Thẩm gia sẽ là nhất ngoại thích, vĩnh viễn vinh hiển."
Nhược Hi nhạt, một nụ lạnh lẽo đến thấu xương: "Hoàng hậu? Đệ nhất ngoại thích? Tiêu Dật vẫn nghĩ rằng là nữ t.ử chỉ mơ mộng về một danh phận hão huyền. Hắn binh, nhưng tiền. Hắn dùng lời hứa suông để đổi lấy huyết mạch của Thẩm gia. Hắn quá ngây thơ, hoặc quá xem thường ."
Tiêu Dật thực tế đang ở thế yếu. Dù binh quyền trong tay, nhưng chiến sự kéo dài khiến quân đội kiệt quệ. Không lương thảo, ngân lượng phát lương cho binh sĩ, cái gọi là "ba vạn tinh binh" chẳng qua chỉ là một đám đói khát, dễ loạn.
Cùng lúc đó, các hoàng t.ử khác cũng liên tục gửi đến Thẩm phủ. Kẻ hứa hẹn quyền lực, dùng mỹ nam kế, thậm chí kẻ còn đe dọa sẽ tịch thu tài sản của nàng ngay khi lên ngôi.
Nhược Hi tên một bản đồ: Tiêu Diễn.
Nhiếp Chính Vương Tiêu Diễn — đang nắm giữ binh quyền vùng biên ải, sở hữu đội quân sói đen thiện chiến nhất, và cũng là duy nhất từng gửi bất kỳ một bức thư chiêu hàng hứa hẹn nào cho nàng từ khi biến cố bắt đầu.
"Thanh Trúc, chuẩn xe ngựa. Ta đến Nhiếp Chính Vương phủ."
Nhiếp Chính Vương phủ vắng lặng hơn tưởng tượng, nhưng khí nơi đây sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Những vệ binh mặc hắc y sừng sững như những pho tượng, ánh mắt sắc lẹm theo dõi từng cử động của lạ.
Nhược Hi dẫn một mật thất lòng đất. Khi cánh cửa đá nặng nề mở , nàng thấy Tiêu Diễn đang một bàn cát lớn, đó là mô hình của bộ kinh đô và các cung điện.
Hắn , giọng trầm thấp vang lên: "Kinh thành đang loạn như , nàng ở Thẩm phủ đóng cửa giữ tiền, đến đây gì?"
"Ta đến để xem ngài định đoạt giang sơn thế nào." Nhược Hi bước tới cạnh , bàn cát. "Các hoàng t.ử đang xâu xé , Tiêu Dật đang chờ thời cơ. Còn ngài, ngài vẫn bình thản như xem kịch ?"
Tiêu Diễn , đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm đen ngòm: "Nàng chọn phe ? Tiêu Dật chắc hẳn hứa hẹn với nàng ngôi vị Hoàng hậu. Đó chẳng là mục tiêu mà các nữ t.ử đều khao khát ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/13.html.]
Nhược Hi nhếch môi, ánh mắt rực lên sự thông tuệ: "Ta cần ai ban phát ngôi vị Hoàng hậu. Nếu , thể dùng tiền để tự dát vàng cho ngai vàng của . Tiêu Dật binh nhưng tầm hẹp hòi, chỉ dùng như một cái kho bạc. Còn ngài... ngài binh, tài lực của riêng ngài, và quan trọng nhất, ngài sự tàn nhẫn mà một vị vua cần ."
Nàng đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn cát, mở . Bên trong là một tấm lệnh bài bằng vàng ròng, biểu tượng cho quyền điều động mười ba kho lương chiến lược mà nàng âm thầm xây dựng suốt thời gian qua.
"Đây là tiền cược của Thẩm gia. Ta chọn ngài, Tiêu Diễn."
Tiêu Diễn khựng , ánh mắt dán c.h.ặ.t tấm lệnh bài, gương mặt kiên định của Nhược Hi. Hắn đột nhiên tiến lên một bước, ép nàng sát vách đá lạnh lẽo, thở nóng hổi bao trùm lấy nàng.
"Nàng chọn nghĩa là gì ? Ta hạng quân t.ử như Tiêu Dật. Ta lên ngôi, tay sẽ nhuốm đầy m.á.u. Ta thể phong nàng Hoàng hậu, nhưng cũng sẽ trói buộc nàng bên cạnh vĩnh viễn. Nàng sẽ còn sự tự do tuyệt đối như ."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Nhược Hi hề sợ hãi, nàng vòng tay qua cổ , nụ rạng rỡ đầy khiêu khích: "Vương gia, ngài lầm . Ta chọn một nam nhân để dựa dẫm, chọn một cộng sự để cùng đỉnh cao. Ngài trói buộc , là sẽ cùng ngài quản lý cả thiên hạ ? Tiền của sẽ biến quân đội của ngài thành bất khả chiến bại, và thanh kiếm của ngài sẽ đảm bảo ai dám đụng đến một đồng của . Đây là một cuộc trao đổi sòng phẳng."
Tiêu Diễn lớn, tiếng mang theo sự thống khoái tột cùng. Hắn hiểu rằng, phụ nữ hề sợ hãi quyền lực của , nàng nắm giữ nó cùng .
"Được! Nếu nàng dám dùng cả Thẩm gia tiền cược, sẽ dùng cả vương triều sính lễ trả cho nàng."
Hắn cầm lấy tấm lệnh bài, dứt khoát cắm một lá cờ đen lên vị trí điện Thái Hòa bàn cát.
"Đêm nay, khi tiếng chuông cung đình vang lên chín báo hiệu hoàng thượng băng hà, đó cũng là lúc quân sói đen của sẽ tràn kinh thành. Nhược Hi, hãy về Thẩm phủ, khóa c.h.ặ.t cửa . Kẻ nào dám xâm phạm, cứ việc g.i.ế.c tha. Sáng mai, sẽ đón nàng cung bằng con đường trải đầy gấm vóc lụa là nhất."
Nhược Hi trở về Thẩm phủ, lập tức lệnh cho bộ hộ vệ trang v.ũ k.h.í. Nàng huy động các tiền trang đóng cửa, chuyển bộ ngân lượng mật kho lòng đất.
như dự đoán, khi đêm xuống, tiếng chuông tang vang vọng khắp kinh thành. Sự yên lặng của tuyết rơi x.é to.ạc bởi tiếng vó ngựa và tiếng gào thét.
Tiêu Dật hành động . Hắn dẫn quân áp sát cung môn, tuyên bố di chiếu của hoàng đế. Tuy nhiên, khi đang đắc ý nghĩ rằng ngôi vị trong tầm tay, thì từ phía , đội quân sói đen của Tiêu Diễn xuất hiện như những bóng ma từ địa ngục.
Tiêu Diễn cần di chiếu, chỉ thanh kiếm nhuốm m.á.u và sự hỗ trợ tài lực vô tận để binh sĩ của trung thành tuyệt đối.
Tại Thẩm phủ, Nhược Hi lặng lẽ trong đại sảnh, tay cầm chén nóng, tiếng kiếm chạm vang vọng từ phía hoàng cung. Nàng , vương triều cũ đang sụp đổ, và một thời đại mới do nàng và Tiêu Diễn cùng tạo đang bắt đầu rạng đông.
"Tiểu thư, sợ ?" Thanh Trúc run rẩy hỏi khi tiếng nổ từ xa.
Nhược Hi ngọn lửa đang cháy rực trong lò sưởi, đôi mắt lấp lánh sự kiêu hãnh: "Sợ gì chứ? Chúng chọn mạnh nhất, và chính chúng là cung cấp sức mạnh cho . Đêm nay, m.á.u sẽ đổ, nhưng ngày mai, Thẩm gia sẽ đỉnh cao của cả thiên hạ."
Nàng dậy, tới cửa sổ, về phía cung điện đang rực lửa. Ở nơi đó, đàn ông nàng chọn đang bắt đầu cuộc hành trình đế vương của , và nàng — vị ác nữ từng coi thường — sẽ là duy nhất xứng tầm cạnh .