CHƯƠNG 11: HUYẾT MẠCH TRONG TAY, ĐỊNH GIANG SƠN
Sau dư chấn của việc hiến tặng năm triệu lượng bạc, Thẩm phủ còn là một dinh thự thương nhân bình thường nữa. Trong mắt thiên hạ, nơi đây là "vương quốc của tiền tệ", và đang nắm giữ chìa khóa của vương quốc đó ai khác chính là Quận chúa Thẩm Nhược Hi.
Sáng hôm , khí trong đại sảnh Thẩm phủ trang nghiêm lạ thường. Thẩm lão gia – Thẩm Hoài Sơn – ở vị trí chủ tọa, gương mặt ông vương chút mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng quắc sự tự hào xen lẫn trầm tư. Cạnh ông là Thẩm Nhất Phong – đích tôn của Thẩm gia, vị trưởng vốn luôn cho rằng chỉ là một tiểu nữ nhi cần bao bọc.
Trước mặt họ là Thẩm Nhược Hi. Nàng mặc một bộ y phục lụa vân mài đơn giản nhưng thanh thoát, phong thái ung dung, điềm tĩnh lạ kỳ.
"Nhược Hi." Thẩm Hoài Sơn lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng vang vọng. "Mấy ngày qua, suy nghĩ nhiều. Việc con dùng năm triệu lượng bạc để đổi lấy mạng sống cho cả gia tộc, ban đầu thấy xót xa cho cơ nghiệp tổ tiên. khi thấy Tả tướng ngã ngựa, thấy thánh chỉ bảo hộ của Hoàng thượng và sự kiêng dè của bách quan... mới nhận , già ."
Thẩm Nhất Phong cũng thở dài, tiến lên một bước: "Muội , trưởng bấy lâu nay tự phụ theo phụ lăn lộn thương trường, mà lúc đại họa ập đến chỉ loay hoay tìm cách hối lộ quan viên. Nếu sự quyết đoán 'vứt bỏ để sinh tồn' của , lẽ giờ Thẩm gia xanh cỏ. Huynh... hổ thẹn vô cùng."
Nhược Hi nhẹ nhàng mỉm , ánh mắt nàng ấm áp những duy nhất của : "Phụ , trưởng, Nhược Hi vì tranh quyền đoạt lợi, mà chỉ Thẩm gia chúng bao giờ quỳ lạy chân kẻ khác để xin lòng thương hại nữa."
Thẩm Hoài Sơn dậy, ông bước đến chiếc tủ gỗ sưa chạm khắc chín con rồng tinh xảo. Từ bên trong, ông lấy một chiếc tráp bằng vàng ròng, bên khảm một viên ngọc lục bảo lớn bằng ngón tay cái. Đây chính là "Vạn Thương Ấn" – con dấu tối cao của Thẩm gia, thứ thể điều động bộ hệ thống tiền trang, kho lương và hiệu buôn khắp mười ba tỉnh thành.
"Nhược Hi, từ hôm nay, chính thức lui về phía một lão già yêu hoa thưởng ." Thẩm Hoài Sơn đặt chiếc tráp đôi tay thanh mảnh của nàng. "Kể từ giây phút , con là gia chủ thực sự của Thẩm gia. Mọi quyết định của con chính là mệnh lệnh tối cao. Nhất Phong, con sẽ phụ tá cho , tuyệt đối lòng đố kỵ."
Thẩm Nhất Phong quỳ một gối xuống, cung kính đáp: "Nhi t.ử tuân lệnh!"
Cảm giác nặng trĩu của chiếc tráp vàng trong tay khiến Nhược Hi ý thức sức nặng của trách nhiệm. Nàng lãng phí một giây phút nào, ngay lập tức bắt đầu cuộc cải tổ diện "huyết mạch gia tộc".
Nàng triệu tập mười ba vị đại quản sự từ khắp các vùng về kinh thành. Đây đều là những kẻ cáo già thương trường, tận trung với Thẩm gia hàng chục năm, nhưng cũng kẻ đang âm thầm xây dựng vây cánh riêng.
Nhìn vị tiểu thư trẻ tuổi ghế chủ tọa, đám quản sự khỏi xì xào.
"Quận chúa, tiền trang của chúng xưa nay vận hành theo lối cũ, đổi 'tín phiếu' thành 'thẻ tiền' và bắt đầu kiểm toán định kỳ ? Chuyện e là loạn lòng dân." Một vị quản sự lâu năm lên tiếng thử thách.
Nhược Hi lời nào, nàng lấy từ trong tráp một xấp sổ sách mà nàng thức trắng ba đêm để phân tích.
"Lưu quản sự, tiền trang ở Giang Nam của ông năm ngoái báo cáo nợ tăng 20%, lý do là thiên tai. theo , vùng đó năm ngoái mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Số tiền đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/11.html.]
Nàng ném quyển sổ xuống mặt lão , giọng lạnh lùng: "Đừng tưởng phụ hiền lành mà các gì thì . Từ hôm nay, bộ sổ sách ghi chép theo phương pháp 'Kế toán kép' mà soạn thảo. Mỗi tháng, sẽ cử một đội thanh tra bí mật đến các chi nhánh. Kẻ nào gian lận dù chỉ một đồng, lập tức phế bỏ tay chân, giao cho quan phủ."
Sát khí tỏa từ nàng khiến đám quản sự rùng . Họ nhận , vị chủ nhân mới hề dễ lừa dối như Thẩm lão gia. Nàng sự nhạy bén của một thương nhân và sự tàn nhẫn của một chính trị gia.
Sau khi định nội bộ, Nhược Hi bắt đầu triển khai kế hoạch quan trọng nhất: Kiểm soát hệ thống kho lương quốc gia.
Nàng rằng, ai nắm giữ cái bao t.ử của thiên hạ, kẻ đó nắm giữ thiên hạ. Nàng dùng kiến thức hiện đại để cải tiến quy trình bảo quản lương thực, xây dựng các kho thóc "thông gió chống ẩm" từng . Nàng còn lệnh cho các đội thuyền buôn của Thẩm gia thu mua lúa gạo từ các nước lân bang với giá rẻ khi mùa vụ sung túc, tích trữ .
"Tiểu thư, chẳng là đang đầu cơ tích trữ ?" Thanh Trúc tò mò hỏi.
Nhược Hi gõ bàn tính giải thích: "Không, Thanh Trúc. Ta đang bình giá cả. Khi mất mùa, bọn gian thương sẽ đẩy giá gạo lên trời để bóp nghẹt dân nghèo. Lúc đó, Thẩm gia sẽ tung gạo với giá bình . Chúng những kiếm tiếng thơm ái quốc, mà còn khiến bọn gian thương phá sản, từ đó độc chiếm bộ thị trường."
Chỉ trong vòng hai tháng, hệ thống kinh doanh của Thẩm gia vận hành như một cỗ máy trơn tru. Nhược Hi còn là tìm tiền, mà tiền tự chảy túi nàng theo một quy trình khép kín.
Một buổi chiều muộn, khi Nhược Hi đang lầu cao của Thẩm phủ xuống kinh thành đang lên đèn, một bóng quen thuộc hiện từ trong bóng tối.
Tiêu Diễn bước tới, dáng vẻ vẫn bá đạo và ngạo nghễ như ngày nào. Hắn chiếc ấn vàng đặt bàn việc của nàng, khẽ nhếch môi:
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Chúc mừng Thẩm gia chủ. Nàng quả nhiên tay nhanh hơn tưởng. Mười ba vị quản sự vốn định loạn, nay đều ngoan ngoãn như mèo con. Nàng dùng cách gì mà khiến họ sợ đến thế?"
Nhược Hi đầu , thản nhiên đáp: "Tiền và Quyền. Ta cho họ đủ tiền để họ phản bội, và cho họ thấy đủ quyền để họ dám phản bội. Vương gia đến đây, chắc chỉ để chúc mừng suông?"
Tiêu Diễn tới cạnh nàng, mùi hương nam tính nhàn nhạt bao trùm: "Ta đến để nhắc nàng, khi nàng nắm giữ huyết mạch gia tộc, nàng cũng chính là đang nắm giữ huyết mạch của cả vương triều . Hoàng đế bắt đầu e dè nàng, còn Tiêu Dật thì đang phát điên vì mất nguồn tài chính của Thẩm gia. Nàng... chuẩn sẵn sàng cho trận chiến sắp tới ?"
Nhược Hi , ánh mắt rực rỡ ánh trăng: "Sẵn sàng từ ngày dậy màn mưa ở Vương phủ . Vương gia, đừng quên bản giao kèo của chúng . Ta cho ngài tiền để nuôi quân, ngài cho thanh kiếm để dọn sạch chướng ngại. Chúng ... cùng đỉnh cao , ?"
Tiêu Diễn nàng đăm đăm, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia lửa ấm áp. Hắn đột nhiên đưa tay , nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy quyền lực của nàng.
"Được. Giang sơn , và nàng sẽ cùng đoạt lấy."
Trong gian yên tĩnh, hai con tham vọng nhất kinh thành đang cạnh , bắt đầu dệt nên một vương triều mới từ những sợi tơ lụa và những thỏi vàng ròng. Thẩm Nhược Hi , nàng còn là một ác nữ ghét bỏ, nàng là đang nắm giữ linh hồn của cả vương triều .