SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI

15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 15: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ, HOÀNG HẬU QUYỀN BIẾN

Kinh thành một đêm huyết chiến gột rửa bằng một trận mưa rào cuối đông. Mùi m.á.u tanh nồng cuốn trôi, đó là khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Khi ánh rạng đông đầu tiên phá tan màn sương mù dày đặc, tiếng kèn hiệu của quân Sói Đen vang vọng từ bốn phía cung môn, báo hiệu một thời đại mới chính thức bắt đầu.

Với sự hỗ trợ tài lực vô tận từ Thẩm Nhược Hi, quân đội của Tiêu Diễn chỉ v.ũ k.h.í sắc bén nhất mà còn tinh thần thép nhờ lương thảo dồi dào và sự đảm bảo hậu phương vững chắc. Những binh sĩ vốn dĩ theo phe Tiêu Dật, khi thấy kho lương của Viện Vương trống rỗng còn quân đội của Tiêu Diễn hừng hực khí thế, lượt buông v.ũ k.h.í đầu hàng. Loạn đảng dẹp tan trong vòng đầy ba canh giờ.

Buổi lễ đăng cơ tổ chức tại điện Thái Hòa — nơi mà chỉ vài ngày còn là trung tâm của những âm mưu đen tối.

Tiêu Diễn bước lên những bậc thềm đá cẩm thạch, bộ long bào màu đen thêu rồng vàng lấp lánh ánh mặt trời. Gương mặt vẫn lạnh lùng, cương nghị, nhưng đôi mắt khi xuống vạn dân mang thêm vẻ uy nghiêm của một vị thiên t.ử. Hắn một . Bên cạnh , Thẩm Nhược Hi trong bộ phượng bào đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng khảm chín viên minh châu cỡ lớn, sánh bước cùng tiến về phía ngai vàng.

Dưới điện, bách quan quỳ rạp, tiếng hô "Vạn tuế" vang động tầng mây.

"Trẫm thuận theo mệnh trời, kế thừa đại thống. Nay phong Thẩm thị Nhược Hi Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ."

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Giọng của Tiêu Diễn trầm hùng, vang vọng khắp đại điện. điều khiến bách quan bàng hoàng nhất chính là nội dung tiếp theo của bản thánh chỉ:

"Hoàng hậu Thẩm thị công cứu giá, tài trí hơn . Nay trẫm ban đặc quyền: Hoàng hậu phép trực tiếp quản lý Ngân khố quốc gia, nắm giữ quyền xuất nhập tài chính của vương triều. Ngoài , Hoàng hậu gò bó bởi cung quy, tự do ngoài cung kinh doanh, quản lý sản nghiệp Thẩm gia như cũ. Lời của Hoàng hậu chính là lời của Trẫm."

Một làn sóng xì xào nổi lên giữa hàng đại thần. Quản lý Ngân khố? Tự do ngoài cung? Đây là những điều từng trong lịch sử suốt ngàn năm qua. Một vị Hoàng hậu nắm quyền kinh tế quốc gia chẳng khác nào nắm giữ huyết mạch của vương triều.

"Bệ hạ, chuyện e là hợp tổ chế..." Một vị đại thần già nua run rẩy bước can gián.

Tiêu Diễn khẽ nheo mắt, sát khí từ tỏa khiến vị đại thần lập tức im bặt: "Tổ chế? Tổ chế giúp ngân khố đầy ắp khi thiên tai ? Tổ chế giúp binh sĩ no bụng khi trận ? Thẩm Nhược Hi dùng tiền của để cứu vãn vương triều , nàng xứng đáng với sự tin tưởng tuyệt đối của Trẫm. Kẻ nào dị nghị, coi như chống lệnh!"

Nhược Hi bên cạnh ngai vàng, khẽ mỉm . Nàng xuống đám quan đang run rẩy phía , trong lòng là một sự sảng khoái tột độ. Nàng cần một ngôi vị Hoàng hậu hữu danh vô thực để trong hậu cung chờ đợi sự ban phát tình cảm. Nàng cần một vị trí để thể danh chính ngôn thuận thao túng cả thiên hạ bằng tài lực của .

Ngay buổi lễ, Nhược Hi hề lui về hậu cung để nhận lễ của các phi tần — vốn dĩ Tiêu Diễn cũng chẳng lập phi tần nào khác. Nàng bộ phượng bào nặng nề, mặc một bộ y phục gọn gàng hơn tiến thẳng về phía Bộ Hộ và Thượng Thư Đài.

Nàng bắt đầu kiểm kê bộ ngân khố triều đình. Những con thâm hụt, những khoản nợ từ thời vua cũ để đều nàng vạch trần.

"Thẩm... Hoàng hậu nương nương, đây là sổ sách của ba năm qua." Vị quan hộ bộ run cầm cập dâng lên tập sớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/15.html.]

Nhược Hi cầm bàn tính bằng ngọc thạch, ngón tay lướt nhanh như bay. Chỉ nửa canh giờ, nàng ném tập sớ xuống bàn:

"Ba vạn lượng bạc chi cho việc tu sửa vườn hoa của cung cũ, thực chất chỉ dùng hết năm ngàn lượng, còn ? Mười vạn thạch lương thực vận chuyển đến biên thùy hao hụt đến bốn phần với lý do 'chuột ăn'? Chuột ở vương triều to bằng ?"

Tiếng quát của nàng khiến các quan viên quỳ sụp xuống. Nàng dùng cung quy để phạt họ, nàng dùng luật thương buôn: "Trong vòng ba ngày, kẻ nào nhúng chàm nộp gấp đôi tiền tham ô ngân khố. Nếu , Thẩm gia sẽ triệt hạ bộ đường ăn của gia tộc các , khiến các còn một đồng dính túi khi tống ngục tối."

Sự tàn nhẫn và nhạy bén của Nhược Hi khiến bộ máy quan kinh hồn bạt vía. Chỉ trong vòng một tháng, ngân khố quốc gia vốn đang trống rỗng bỗng chốc đầy ắp trở .

Tuy nhiên, điều khiến Nhược Hi cảm thấy hạnh phúc nhất chính là sự tự do. Theo bản giao kèo, nàng thường xuyên cải trang, rời cung chiếc xe ngựa quen thuộc để đến các hiệu buôn của Thẩm gia.

Tại t.ửu lầu lớn nhất kinh thành, Nhược Hi lầu hai, xuống dòng qua tấp nập. Thẩm gia giờ đây trở thành "Hoàng thương độc quyền", ai dám cạnh tranh, nhưng nàng vẫn ngừng cải tiến. Nàng bắt đầu thiết lập hệ thống "Ngân hàng quốc gia", cho phép dân chúng gửi tiền và vay vốn với lãi suất thấp để thúc đẩy giao thương.

"Nương nương, thật sự định ở trong cung ? Bệ hạ tối nào cũng ở cổng cung chờ về dùng bữa đấy ạ." Thanh Trúc giờ đây là tỳ nữ cận nhất của Hoàng hậu, khẽ trêu chọc.

Nhược Hi nhấp một ngụm , mắt vẫn bản đồ quy hoạch các tuyến đường vận tải: "Ta , là chim trời, chim l.ồ.ng. Tiêu Diễn quản giang sơn của , quản tiền bạc của . Chúng gặp khi cần thiết, như mới giữ sự thú vị."

Bỗng nhiên, một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy nàng từ phía . Mùi hương nam tính quen thuộc khiến Nhược Hi cần đầu cũng là ai.

"Trẫm ban cho nàng quyền tự do, nhưng nghĩa là cho phép nàng bỏ rơi phu quân của cả ngày thế ." Tiêu Diễn trầm giọng, vùi đầu cổ nàng, giọng mang theo chút nũng nịu mà chỉ nàng thấy.

"Bệ hạ, ngài lẻn ngoài cung ? Quan đại thần mà chắc sẽ dâng sớ can gián đến c.h.ế.t mất." Nhược Hi khẽ, xoay đối diện với vị hoàng đế trẻ.

"Kệ họ. Trẫm phê xong tấu chương, giờ chỉ ở cạnh Hoàng hậu của trẫm thôi." Tiêu Diễn nàng, đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ chỉ còn sự si mê. "Nhược Hi, nàng xem, vương triều nàng quản lý tài chính, trẫm là vị vua nhàn hạ nhất lịch sử ?"

"Ngài nhàn hạ nhưng thì bận lắm." Nhược Hi chỉ đống sổ sách. "Ngài xây dựng quân đội mạnh nhất, dân chúng no ấm, tất cả đều cần tiền. Mà tiền thì tự nhiên sinh ."

Tiêu Diễn lớn, bế bổng nàng lên: "Được , Hoàng hậu vất vả . Tối nay trẫm sẽ dùng ' xác' để báo đáp nàng, chứ?"

Nhược Hi đỏ mặt, đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : "Đồ lưu manh!"

Dưới ánh hoàng hôn, hai vị chủ nhân của vương triều bên , xuống kinh thành đang phồn hoa rực rỡ. Thẩm Nhược Hi , nàng còn là một "ác nữ" định đoạt phận. Nàng là cùng Tiêu Diễn nên lịch sử, một vị Hoàng hậu cầm quyền lực tài chính trong tay, tự do tự tại giữa nhân gian.

Mọi hào quang, tiền tài và tình yêu đều gọn trong tầm tay nàng. Vận mệnh của "ác nữ" thực sự lật ngược một cách hảo nhất.

Bạn cần đăng nhập để bình luận