thời gian, hơn bốn giờ .
Cũng chẳng còn buồn ngủ nữa.
Ngày Không Vội
dứt khoát bò dậy để tính toán gia sản.
Nhà thì cần, nhưng tiền tiết kiệm thì lấy hết.
Tất nhiên, ngay từ đầu thể từ bỏ ngôi nhà .
Dù dỡ cửa sổ thì tiên là dỡ mái nhà.
Việc Giang Minh Viễn thăng chức lên phó tổng giám đốc vẫn là chuyện của nửa năm .
cũng nhịn nổi đến nửa năm .
Không đúng, nửa năm cũng đời nào để thăng chức lên phó tổng nữa.
Vậy thì càng cần đợi.
liệt kê từng khoản một.
Lúc , điện thoại của vang lên.
Tiếng chuông đột ngột vang lên giữa gian tĩnh lặng xung quanh, giật b.ắ.n .
Cứ ngỡ là Giang Minh Viễn gọi đến mắng tiếp.
Kết quả kỹ , là điện thoại của Giang Minh Viễn.
thong thả bắt máy, mở lời .
Đầu dây bên truyền đến giọng lắp bắp rõ ràng tức tối hậm hực của bà : "Tô... Tô Mạn Vân! Đồ vô lương tâm nhà cô! Cô c.h.ế.t ở xó xỉnh nào ?!"
Hóa là hộ lý bà đau .
Xem Giang Minh Viễn vẫn cứ là " rảnh", nhưng chịu chi tiền thuê hộ lý, so với kiếp thì tiến bộ đôi chút.
Kiếp ngay cả tiền thuê hộ lý cũng tiết kiệm, rằng hộ lý tận tâm bằng nhà, tất cả đều đổ lên vai gồng gánh.
bật loa ngoài, đặt điện thoại lên gối, xuống một cách thoải mái mới từ tốn lên tiếng: "Mẹ gì chứ. Con trai chẳng hiếu thảo ?
Anh sắp xếp hộ lý chuyên nghiệp cho , mạnh hơn cái đứa 'vụng chân vụng tay' là con nhiều.
Mẹ cứ việc tận hưởng dịch vụ chuyên nghiệp nhé."
"Cô......" Bà tức đến mức thở hổn hển.
suy cho cùng vẫn là cáo già.
Bà điểm bất thường trong giọng điệu của , bèn dịu giọng xuống.
"Hộ lý đó mà tâm lý bằng con !
Con là con dâu của , chúng tình cảm thì mới dễ chuyện chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-toi-song-lai-ca-nha-chong-mat-di-bao-mau-mien-phi/chuong-5.html.]
Không nhắc đến tình cảm thì còn tức đến thế.
Cứ hễ nhắc đến là thấy sôi m.á.u.
Kiếp , khi họ bệnh, một phục vụ cả nhà.
Đến lúc họ khỏe thì phát sốt, gần 40 độ, nhưng chẳng một ai thèm giúp lấy một chút.
Nửa đêm bà uống nước vẫn còn sai bảo lấy, là thể thiếu .
Kết quả là ngày hôm khi bệnh nặng.
Bà lập tức bảo Giang Minh Viễn tống , là đừng để lây bệnh cho già trẻ nhỏ trong nhà.
Cái "tình cảm" , đúng là sâu đậm thật đấy.
: "Nếu chúng tình cảm, thì đừng phiền con ngủ nữa.
Ngủ ngon, ảnh hưởng đến sức khỏe mà cũng ảnh hưởng đến nhan sắc nữa.
Nếu mà giống như , liệt nửa , tiểu tiện đầy , thì sống nổi?"
"Á!—" Bà tức giận thét lên một tiếng quái dị, hung hăng : "Cô mau cút qua đây, sẽ bảo Minh Viễn bỏ cô!"
"Bỏ ?" bật thành tiếng, "Thời đại nào mà còn dùng từ 'bỏ'? Đó gọi là ly hôn.
Mẹ đừng vội, sáng sớm mai, , là sáng sớm hôm nay, Cục Dân chính mở cửa là con sẽ cùng đứa con trai bảo bối của thủ tục ngay."
Cảm ơn cái thời điểm , ly hôn vẫn "thời gian chờ hòa giải".
"Không đời nào! Loại như cô mà cam tâm rời bỏ con trai ?"
"Vậy thì ngày mai con sẽ đặc biệt đem cuốn chứng nhận ly hôn đến quơ quơ mặt , vui ?
Có điều con khuyên cũng đừng vui quá sớm.
Lỡ như đứt thêm một sợi huyết quản nữa, thì hậu quả thế nào ."
"Cô... cô nguyền rủa ?! Đồ đàn bà độc ác! Á——!"
Đầu dây bên truyền đến tiếng đồ đạc đổ do bà kích động, còn cả tiếng quát tháo của hộ lý.
"Đừng cử động lung tung! Cứ loạn lên là hầu hạ nữa .
Còn chê nặng tay? nghề hai mươi năm , thấy ai khó chiều như bà."
"...... cử động!"
Bà rõ ràng là nhã nhặn hơn. Lúc t.ử tế chăm sóc bà , bà hung dữ như Từ Hi Thái hậu. Người khác cứng rắn với bà một chút, bà liền ngoan ngoãn như một đứa cháu nhỏ. Xem bà thích cháu nội hơn. dứt khoát cúp điện thoại. Cả hai con nhà đều " cách". Nửa đêm lượt khiến mắng cho một trận hả . Dù cũng tặng cho họ một món "đại lễ" mới !
Hai cuộc điện thoại kích phát ý chí chiến đấu của . Lúc là năm giờ sáng.
Khi Giang Minh Viễn gọi điện cho , rõ ràng ở nhà. Điều đó chứng tỏ cũng về nhà.
Giang Minh Viễn thuê hộ lý cho , chứng tỏ đêm nay thực sự "việc" thể rời . Có công việc gì mà đến tận bốn, năm giờ sáng vẫn rảnh? Xem chỉ thể là "bán " .
Nhớ kiếp , và cô trợ lý nhỏ dan díu với nhiều năm. Hôm nay Đông Đông cũng lỡ miệng gọi "dì xinh ". Giang Minh Viễn chắc chắn là đang thuê phòng với cô trợ lý nhỏ .