Sau khi tôi sống lại cả nhà chồng mất đi bảo mẫu miễn phí

Chương 1

Đêm qua, chồng đột nhiên tai biến.

Chồng đang công tác về kịp.

Ngày Không Vội

Một đưa bà bệnh viện.

Từ lúc cấp cứu ở ICU cho đến khi đưa về phòng bệnh, mệt đến mức đẫm mồ hôi.

Chẳng thể chợp mắt lấy một giây.

Cho đến tận trưa, y tá sắc mặt trắng bệch đến dọa , đặc biệt tìm cho một chiếc ghế xếp, mới tranh thủ chợp mắt một lát.

Trong lúc chợp mắt đó, mơ một cơn ác mộng đáng sợ.

Khi tỉnh dậy, nhớ buổi chiều là họp phụ ở trường mầm non của Đông Đông.

Đêm qua lúc nhờ em gái đưa Đông Đông , thằng bé chút sợ hãi.

Gặp mặt an ủi nó thật mới .

vội vàng dùng nước rửa mặt sơ qua, ngay cả quần áo cũng kịp vội vã đến trường mầm non.

Buổi họp phụ dài, nhiều phụ lên sân khấu chia sẻ đủ loại kinh nghiệm, nhưng chỉ ngủ.

Khó khăn lắm mới đợi đến lúc họp xong, gồng cúi xuống định nắm tay Đông Đông.

Nó đột ngột hất , bĩu môi lùi hai bước.

"Mẹ ơi, ... thể để bố đến ?"

ngẩn : "Sao thế, Đông Đông?"

Nó cúi đầu chằm chằm mũi giày của , giọng mang theo vẻ bực bội: "Mẹ của Miêu Miêu là bác sĩ, mặc áo blouse trắng.

Mẹ của Tân Tân là giáo viên, váy mặc ."

Nói xong vành mắt nó đỏ lên, giống như chịu uất ức lớn lắm.

Lúc , xe của chồng vặn đỗ ngay cổng.

Anh thấy biểu cảm của Đông Đông thì bật : "Ái chà, con trai cưng của bố vui thế? Ai chọc con ?"

"Còn tại ..." Đông Đông đá hòn sỏi, "Mẹ của đều giỏi giang.

Chỉ của con là chỉ nấu cơm, mặc đồ cũng nữa..."

Cổ họng nghẹn đắng.

quả thực dành nhiều thời gian việc nấu nướng cho nó.

Thằng bé sinh non, từ khi sinh tỳ vị hư nhược.

vì nó mà đặc biệt học các khóa học dinh dưỡng chuyên nghiệp, nghiên cứu nghiên cứu các thực đơn bài t.h.u.ố.c, mới giúp cơ thể nó điều dưỡng lên một chút.

Không ngờ điều trở thành điểm đáng chê .

Chồng ha hả, thuận tay xoa đầu Đông Đông: "Mẹ con chẳng vốn là thế !

Được , bố đến, đảm bảo cho con mặt mũi.

Đừng vui nữa."

Đông Đông lập tức sà lòng , đầu liếc một cái, ánh mắt đó lạnh lùng băng giá: "Vẫn là bố nhất.

Chẳng trách bố ngoài ăn cơm đều dẫn theo ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-toi-song-lai-ca-nha-chong-mat-di-bao-mau-mien-phi/chuong-1.html.]

Sắc mặt chồng khựng một chút, vội vàng dùng hành động xoa đầu để che giấu .

Đông Đông hướng về phía hầm hừ: "Lần ... lúc đến đón con thì cái cây to kìa.

Đừng đợi ở cổng trường mầm non.

Nếu đều của con mất."

Nó dừng một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu với chồng : "Bố ơi, bố thể đổi cho con một hơn ?"

"Con trai cưng như thế nào nào?" Chồng tiếp lời, "Bố đổi cho con, lên xe ."

"Con một dì xinh , còn cho con tùy ý ăn khoai tây chiên, ăn kem, tùy ý cho con xem Siêu nhân điện quang..."

Hai họ vui vẻ, coi như tồn tại.

chôn chân tại chỗ, lạnh toát. Những lời , cảnh tượng , giống hệt như giấc mơ lúc trưa của .

Trong mơ, bận rộn cả một đời. Hầu hạ chồng tai biến suốt hai mươi năm. Mỗi ngày năm giờ sáng dậy chuẩn cơm nước cho cả nhà. Hơn mười giờ tối cả nhà ngủ , thu dọn nhà cửa, lau sàn.

Đông Đông từ tiểu học, đồng hành cùng nó học cho đến lúc du học, còn chăm sóc cả con gái của nó.

Cuối cùng ngất xỉu ngay cổng chợ, đầu đập phiến đá xanh.

Lúc qua đường đưa bệnh viện, chồng đang cùng cô trợ lý nhỏ chọn quà, con trai đang chúc rượu lãnh đạo bàn tiệc. Những việc đó đều quan trọng hơn đang cấp cứu trong bệnh viện.

Đợi đến khi họ xong việc quan trọng mới vội vã đến bệnh viện thì phẫu thuật xong , đang theo dõi trong phòng ICU. Bác sĩ m.á.u tụ trong não đào thải , khả năng trở thành thực vật. Bác sĩ theo trường hợp nhất.

Họ một cái : "Từ bỏ cấp cứu , cứ để thuận theo tự nhiên."

Bác sĩ kinh ngạc : "Vẫn đến mức từ bỏ mà?"

"Chúng chịu khổ thêm nữa." Hai họ gần như đồng thanh.

Họ đơn xin "Từ bỏ điều trị tích cực".

Tại tang lễ, ai nấy đều than thở: "Cô mà, đúng là cái hưởng phúc. Chồng thì kiếm tiền, con trai thì thành đạt. Cả đời cô chẳng đến nỗi vất vả kiếm tiền là gì, còn c.h.ế.t sớm như . Chẳng là tự phúc hưởng ?"

sững sờ tại chỗ. Thực sự quá chân thực.

"Ngẩn cái gì thế?"

Chồng bất thình lình quát lên một tiếng: "Mau lên xe , chắn ở đây cái thể thống gì."

 

Anh thiếu kiên nhẫn thúc giục . nhúc nhích, vẫn còn đang suy nghĩ. Nếu thực sự là mơ, tại cuộc đối thoại giữa và Đông Đông giống hệt như trong mơ?

 

Có lẽ là vì giữa họ từng nhiều cuộc đối thoại kiểu . quá để tâm, nên ngày nghĩ gì đêm mơ nấy? nhất thời thể chắc chắn .

Lúc Đông Đông cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. Nó hét mặt : "Mẹ mua cho con cái mô hình , con sẽ cho hàng ghế cùng con."

 

theo hướng tay nó chỉ, ánh mắt dừng ô cửa kính của cửa hàng đồ chơi trẻ em ven đường. Ở đó dán tờ áp phích quảng cáo: "Mô hình trực thăng 68 tệ!"

Đầu óc thoáng chốc trống rỗng. Trong mơ, khi Đông Đông quấy , nó cũng đòi mua bộ mô hình để dỗ dành nó, và giá cũng là 68 tệ.

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận