Sau khi tôi sống lại cả nhà chồng mất đi bảo mẫu miễn phí

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lao trong cửa hàng.

"Ông chủ, đợt khuyến mãi bắt đầu từ khi nào ?"

Ông chủ nhiệt tình đáp: "Hôm nay đấy. Cái đây là 98 tệ. Sáng sớm nay mới tờ áp phích quảng cáo mới. Không lừa chị !"

Toàn lạnh toát. Tờ áp phích mới dán ngày hôm nay, thể nào thấy nó .

Trừ khi từng trải qua.

Điều đó chứng tỏ, đang mơ.

là...... trọng sinh .

Một luồng khí lạnh trong nháy mắt xâm chiếm .

"Thật sự giận ?" Chồng nhíu mày: "Đều là lời để dỗ trẻ con thôi mà."

"Em còn chấp nhặt với trẻ con ?"

như một xa lạ.

Anh mất kiên nhẫn: "Bao nhiêu tuổi , hai câu còn hờn dỗi. Mau lên xe!"

Đông Đông cũng giống hệt : "Này, , mua cho con cái máy bay đó ."

"Nếu tối nay con nhất định uống sữa !"

Nó gọi là "Này"!

Trái tim nguội lạnh của giống như đ.â.m thêm một nhát d.a.o, đau nhức.

Nhớ lúc đang cấp cứu ở bệnh viện, gần nửa đêm mới đến.

Y tá phàn nàn rằng, tình trạng bệnh nhân nghiêm trọng như , nhà bây giờ mới tới.

Anh thản nhiên : " cũng bác sĩ , đến thì gì?"

"Chuyện chuyên môn giao cho chuyên môn ?"

Khi bác sĩ yêu cầu ký giấy cam kết phẫu thuật cho , chút do dự mà từ chối.

Hai cha con họ đó bàn bạc.

"Mẹ bảo hiểm y tế, ICU một ngày mất mười nghìn, bộ là tự túc."

"Sống thực vật còn thuê chăm sóc, đủ thứ phiền phức, cho dù tỉnh thì cũng chẳng để gì."

Hai họ cùng tìm đến bác sĩ, rằng để chịu khổ, nên từ bỏ điều trị.

bỗng nhớ dáng vẻ khi nó mới ba tuổi, cứ nhất quyết đòi nhét nửa miếng kẹo miệng .

giờ đây, vẻ thờ ơ khuôn mặt nó đối với , chẳng khác gì vẻ mặt ngoài phòng ICU hai mươi năm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-toi-song-lai-ca-nha-chong-mat-di-bao-mau-mien-phi/chuong-2.html.]

kìm nước mắt : "Mẹ của con."

"Con hãy để con thích của con ."

Đông Đông vui mừng reo hò: "Tốt quá, con xa nữa !"

"Bố ơi, bố mau đưa con gặp cô xinh ."

Giang Minh Viễn vội vàng bịt miệng nó .

Ngày Không Vội

suýt chút nữa thì bật thành tiếng.

Hóa dắt Đông Đông gặp phụ nữ khác .

Vậy mà vẫn còn ngu ngốc hầu hạ cả nhà họ, còn bưng bô đổ nước tiểu cho suốt cả đêm.

Giang Minh Viễn chột : "Đừng con trẻ bậy. Lần là gặp đồng nghiệp, mua ít đồ ăn vặt cho nó, thế là nó nhớ thôi."

lạnh : "Chính là đưa nó chơi nửa ngày, về nhà là tiêu chảy đó ?"

"Cô xinh đó , mà cũng là nó ăn đồ lạnh ?"

Anh đưa Đông Đông chơi mới một buổi chiều, mà khiến nó viện ròng rã một tuần.

Giang Minh Viễn cố tranh cãi: " cho nó ăn, nhưng nó cũng lời chứ."

Phải , mãi mãi là cha , luôn chiều theo ý con và thấu hiểu con.

Còn chính là bà xa, lúc nào cũng mất hứng.

Thôi bỏ , dù cả hai cha con họ đều cần nữa, tùy họ nghĩ thì nghĩ.

"Giang Minh Viễn, chúng ly hôn ."

Chồng sa sầm nét mặt. "Nói hai câu là thôi , còn xong . Ly hôn ly hôn, cô tưởng còn sợ cô đòi ly hôn ? Ly hôn , cô còn thể gì? Cô cái bộ dạng bây giờ của , cũng chỉ mới nhẫn nhịn thôi. Cô thử đổi sang đàn ông khác xem."

tức đến phát . Hóa sự hy sinh hết lòng của trong những năm qua, trong mắt họ chẳng đáng một xu.

"Được thôi, Giang Minh Viễn, chỉ là đổi sang đàn ông khác thôi mà, thử thì thử."

Mặt Giang Minh Viễn tái xanh . " thời gian ở đây chờ cô phát điên mất mặt . Tối nay tiệc xã giao, bên phía cô vẫn nhanh ch.óng qua đó ."

khuôn mặt chồng , lạnh lùng : " là ly hôn, xem vẫn hiểu nhỉ. Vậy để đổi cách khác. Bảo mẫu miễn phí của nhà xin nghỉ việc !"

"Đừng đằng chân lân đằng đầu! Cô lên xe thì tự bắt xe đến bệnh viện , rảnh để đây dỗ dành sự nhõng nhẽo của cô. Hôm nay cô chăm sóc , thì ngày mai ly hôn!"

"Được, ngày mai gặp ở cửa Cục Dân chính."

bỏ luôn. Phía , Đông Đông đột nhiên hỏi: "Mẹ bệnh viện, bố thật sự sẽ ly hôn ?"

Giọng khẳng định của Giang Minh Viễn vang lên: "Mẹ con nhất định sẽ . Tính khí của bà nội con như thế, con dám ?"

"Hừ, , con sẽ bao giờ ăn cơm nấu nữa, cũng thèm để đón con nữa." Ha ha, hai cha con họ quả là cao thủ trong việc bóc lột .

Chồng nhấn mạnh ga. Chiếc xe lướt qua lao . gồng theo cho đến khi chiếc xe rẽ khuất và biến mất.

Bạn cần đăng nhập để bình luận