"Người ."
Tiểu vương gia thu vẻ chơi bời lêu lổng thường ngày, cất tiếng, đột nhiên từ trong góc khuất nhảy hai .
"Dạy cho Tạ phu nhân cái gì nên , cái gì nên cho bổn vương."
Sắc mặt u ám của Phương Thư Đường khẽ biến đổi, nhưng khi thấy Tiểu Lục nhà đang thở phì phò vì giận, nàng liền nhích chân một chút, hề lên tiếng can ngăn.
Việc Tiểu vương gia lệnh cho tát mặt Tạ phu nhân chẳng khác nào tát mặt Tạ gia.
Theo lý, nàng là dâu mới của Tạ gia thì nên ngăn cản, nhưng Tạ phu nhân dám coi thường nàng , coi thường cả nhà ngoại của nàng đến mức , nàng thực sự chẳng bận tâm.
Bình thường ở Tạ gia, chồng lập quy củ với nàng thì nàng cũng mặc kệ, dù chồng hành hạ nàng , nàng liền sang hành hạ Tạ Kim Ngạn.
chồng ngàn vạn nên mắng c.h.ử.i Tiểu Lục mà nàng hết lòng yêu thương từ nhỏ. Tiểu Lục nhà nàng khi nào chịu uất ức như bao giờ.
Nếu Tạ Kim Ngạn dám vì chuyện mà gây gổ với nàng , cùng lắm thì cứ như lời Tiểu Lục , hòa ly về nhà đẻ là xong.
Sau khi thông suốt hậu quả, Phương Thư Đường những cản mà còn lùi một bước, đó xem kịch.
"Chị dâu, chị mau ngăn họ , với họ đều là hiểu lầm thôi, cố ý ."
Tạ Tú Nghiên hoảng hốt buông , vẻ mặt lo lắng kéo lấy Phương Thư Đường.
Phương Thư Đường khó chịu hất tay Tạ Tú Nghiên .
Cô em chồng , nàng cực kỳ ưa.
Có lẽ vì lớn lên bên cạnh Tạ phu nhân nên nàng học mười phần giống , ngày thường thấy tôn trọng chị dâu thì chớ, còn là hạng hẹp hòi ham lợi nhỏ, nào tới viện của nàng cũng "tiện tay" cầm đồ mang về.
Tạ phủ tuy nhà quyền thế lâu đời, nhưng cũng là danh gia vọng tộc, trong tộc bao nhiêu vị đỗ Tiến sĩ, quan viên đang tại triều cũng tới hơn mười vị.
Tuy t.ử Tạ thị hiện đang phân tán khắp nơi, đa chức quan cao, từ khi Tạ lão đại nhân cáo lão hồi hương thì xuất hiện vị cao quan nào đầu triều đình, nhưng gia phong thâm hậu.
Tạ Tú Nghiên là đích tiểu thư trong phủ, từ nhỏ cẩm y ngọc thực thiếu thứ gì, thật chẳng hiểu nàng nhiễm cái tính "vơ vét" như .
"Chát chát chát."
Ám vệ tay vô cùng nhanh gọn.
Tạ Tú Nghiên đỏ cả mắt vì lo, níu lấy Phương Thư Đường :
"Chị hại đ.á.n.h, về nhà tổ mẫu sẽ tha cho chị ."
"Hừ!"
Phương Thư Đường lạnh một tiếng, một nữa hất tay Tạ Tú Nghiên .
Tạ tổ mẫu hài lòng về nàng đến mức nào, nàng gả phủ, bà áy giao việc quản gia cho nàng .
Đương nhiên, cũng chính vì thế mà Tạ phu nhân - gả Tạ gia hai mươi năm mà từng sờ chìa khóa kho - mới ghi hận nàng , thỉnh thoảng tìm cách gây khó dễ.
"Thôi , đừng đ.á.n.h nữa."
Phương Thư Đường bận tâm, nhưng Phương Nhược Đường để tâm đến lời của Tạ Tú Nghiên.
Tiểu vương gia giơ tay lên, ám vệ liền lập tức dừng tay, lui sang một bên.
"Lần Phương lục tiểu thư cầu tình, bổn vương tha cho ngươi một . Còn thì sẽ bổn vương tay , rõ ?"
Tạ phu nhân đau đớn kêu oai oái, rõ ràng là chẳng lọt tai lời của Tiểu vương gia.
Tiểu vương gia cau mày, cũng thấy đau đầu .
Phu nhân của một phủ mà ngu xuẩn đến mức .
Phương Nhược Đường bây giờ là hạng nào?
Nàng là Quốc sư đại nhân đích Hoàng thượng đương triều sủng ái.
Hắn dạy dỗ thì Hoàng cũng sẽ phái đến dạy dỗ mà thôi.
Nghĩ đến đây, Tiểu vương gia chẳng buồn tốn sức thêm gì nữa, mất kiên nhẫn vẫy tay:
"Mau cút ."
Nói xong, gọi ám vệ tới.
" canh chừng, tống cổ hai con bà ngoài."
"Tiểu vương gia?"
Tạ Tú Nghiên kinh hãi thốt lên.
Bị tống cổ ngoài giữa thanh thiên bạch nhật thế , mặt mũi nàng còn để nữa?
Nàng đang trong giai đoạn dạm hỏi hôn sự, truyền ngoài thì còn nhà t.ử tế nào xem mắt nàng nữa chứ.
Tạ phu nhân vẫn đau đớn kêu gào, c.h.ử.i rủa nhưng thấy gương mặt nghiêm nghị của Tiểu vương gia, đám ám vệ đ.á.n.h , bà dám loạn, chỉ thể hằn học về phía Phương Thư Đường.
Phương Thư Đường nhíu mày, đầu tiên thấy hối hận vì gả cho Tạ Kim Ngạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tieng-long-bi-tiet-lo-moi-nguoi-deu-muon-cong-luoc-toi/chuong-23-dia-vi-cua-thai-tu-khong-giong-binh-thuong.html.]
"Không bắt nạt chị của ! Nếu bà còn dám bắt nạt chị , sẽ bảo Hoàng thượng đ.á.n.h đòn bà."
[Hoàng thượng nhận Tẩy Tủy Đan của , bảo đ.á.n.h đòn Tạ phu nhân, chắc sẽ từ chối .]
"Hay cho cái con ranh..."
Tạ phu nhân thấy tiếng lòng của Phương Nhược Đường, theo bản năng định mắng .
Mũi chân An Quận vương khẽ động, một viên đá nhỏ bay thẳng miệng bà .
Ngay lập tức, cái miệng sưng vù lên, m.á.u tươi cùng hai chiếc răng cửa vỡ văng ngoài.
"A a!"
An Quận vương chán ghét nhắc nhở:
"Còn mau bịt miệng bà tống ngoài! Nói với Tạ gia, đòi công đạo thì cứ đến Công chúa phủ tìm ."
Tiểu vương gia bất mãn :
"Người là do bổn vương đ.á.n.h, dựa cái gì mà cho ngươi tranh công? Nói với Tạ gia, ý kiến gì thì cứ đến Vương phủ tìm bổn vương, bổn vương nhất định sẽ tiếp đãi nồng hậu."
Tạ phu nhân bịt miệng, một tiếng kêu cũng phát .
Tạ Tú Nghiên cũng sợ đến ngẩn , co rúm phía , dám cầu xin thêm lời nào.
"Oa..."
Phương Nhược Đường đột nhiên ôm lấy Phương Thư Đường nức nở:
"Chị ơi, hóa khi gả chị sống khổ sở thế , oa, chị về nhà với em, chị về nhà với em ."
Thực Phương Thư Đường thấy sống khổ ở Tạ gia, vì Tạ phu nhân căn bản chẳng quyền quyết định gì trong nhà cả.
Phương Nhược Đường gào như , nàng cũng thấy t.h.ả.m thật, quyết định hôm nay về Tạ gia nữa, theo đại tỷ về nhà đẻ.
"Đa tạ Tiểu vương gia, đa tạ An Quận vương. Cảm ơn hai vị kịp thời bảo vệ Tiểu Lục nhà , để hai vị chê , thực sự ngại quá."
Phương Thư Đường an ủi Phương Nhược Đường vài câu, thấy tiếng nhỏ dần mới hướng về phía Tiểu vương gia và An Quận vương hành lễ cảm tạ.
Cả hai đều bảo gì đáng ngại, lo lắng chằm chằm Phương Nhược Đường, dỗ dành nàng:
"Đừng nữa, nữa là mắt sẽ sưng lên đấy."
"Phải đó! Lát nữa về sẽ sớ tấu lên Hoàng thượng, để Hoàng thượng đích hạ chỉ khiển trách Tạ gia."
An Quận vương thực sự nghĩ như .
Hắn cho rằng Tạ phu nhân dám vô lễ như thế chắc chắn là do đàn ông Tạ gia dạy bảo.
Hắn tiện truy cứu một phụ nữ, nhưng chẳng lẽ đối phó với đàn ông Tạ gia ?
Chỉ là ngờ, Phương Nhược Đường gặp chuyện, đám ám vệ bảo vệ nàng cấp tốc chạy cung.
Hoàng thượng nhận tin tức, ngay lập tức triệu phụ t.ử Tạ gia cung quở trách.
Thái t.ử nhận tin liền gác việc, đích tới Uy Viễn Hầu phủ đón , gặp đúng lúc tiệc tan.
Người thấy Tiểu vương gia và An Quận vương phía Phương Nhược Đường, chỉ liếc qua một cái là hai họ đang mưu tính chuyện gì.
"Muội chứ? Cô ở trong cung tin bắt nạt tại Uy Viễn Hầu phủ nên lập tức chạy tới đây."
Lữ Thắng Nam đang tiễn khách bỗng sững , chuyện nàng vẫn .
Người của Tiểu vương gia thực sự rầm rộ tống cổ ngoài, mà là âm thầm đưa về Tạ gia.
Dù đó cũng là nhà chồng của Phương tam tiểu thư, họ đến mức hiểu ý đồ của chủ nhân .
Dọa dẫm chút là , thể thực sự nhà chồng Phương tam tiểu thư mất sạch mặt mũi, nếu thì Phương tam tiểu thư từ chỗ lý cũng thành vô lý.
"Tạ phu nhân bắt nạt ."
Phương Nhược Đường đôi mắt sáng rực Thái t.ử.
Tuy Thái t.ử "dễ dùng" bằng Hoàng thượng, nhưng quyền lực của cũng chỉ mỗi Hoàng thượng, chắc chắn thể giúp nàng dạy bảo Tạ phu nhân.
Tiểu vương gia và An Quận vương đồng thời đưa mắt , trong lòng đều thấy chút khó chịu.
Hai họ khi đó mặt tại hiện trường, dù tay trút giận trực tiếp cho nàng, nhưng Phương Nhược Đường chẳng hề một câu uất ức nào với họ.
Thế mà Thái t.ử đến, nàng ngay.
Sao ?
Địa vị của Thái t.ử trong lòng nàng giống bình thường ?
Tiểu vương gia và An Quận vương khỏi suy nghĩ nhiều hơn một chút, ánh mắt Thái t.ử cũng mang thêm vài phần dò xét.