Vẻ mặt mới tan băng của Thái t.ử trong chốc lát khôi phục dáng vẻ thường ngày, tựa như đóa tuyết liên bất khả xâm phạm đỉnh núi cao.
Phương Nhược Đường đến, trong lòng chút vui mừng, bởi lẽ điểm tích phân đang vẫy gọi nàng, còn tiểu kính t.ử thì càng quá quắt hơn, ở trong đầu nàng rít lên như một con sóc đất.
[Hắn đến , đến , mang theo tích phân bước tới !]
Nụ phóng túng mặt Tiểu vương gia khẽ cứng , Phương Nhược Đường đang rạng rỡ như hoa với ánh mắt phức tạp, đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại.
"Không phiền nếu xuống dùng bữa cùng chứ?"
Tiểu vương gia tùy tiện một câu tự nhiên xuống, chẳng màng đến gương mặt hầm hầm của Thái t.ử.
Dẫu xét về vai vế, Thái t.ử còn gọi một tiếng chú.
[Mau xông lên ! Bắt chuyện với ! Chạm tay là cho mười điểm tích phân nha!]
[Ngươi thế trông cứ như kẻ biến thái .]
[Sợ gì chứ, chính là đàn ông sẽ vì mà tạo phản đấy.]
Thái t.ử nhướng mày Tiểu vương gia, suýt chút nữa quên mất chuyện .
Tiểu vương gia nhún vai, bày dáng vẻ mặc kệ sự đời, dù chuyện xảy thì nhận, Hoàng cũng chẳng vì chút chuyện cỏn con mà c.h.é.m đầu .
"Bản vương dạo gần đây ít lời đồn về Quốc sư đại nhân, chẳng thật giả thế nào, Quốc sư đại nhân thể biểu diễn một hai chiêu cho xem ?"
Tiểu vương gia chủ động tấn công, trực tiếp đưa tay , đặt lên mặt bàn với Phương Nhược Đường bằng nụ trêu chọc:
"Trước đây từng đại sư xem bói cho bản vương, rằng nhân duyên của , mệnh định sẵn vợ con, chẳng thật ?"
Phương Nhược Đường ngẩn , mắt chằm chằm bàn tay lớn với các khớp xương rõ ràng mặt.
Nó khác so với tay Thái t.ử, tay Thái t.ử vì quanh năm luyện kiếm nên một lớp chai mỏng, còn tay Tiểu vương gia thì trắng trẻo nõn nà, là ngay bậc lá ngọc cành vàng.
[Ta nên trực tiếp chạm nhỉ?]
[Mau xông lên ! Còn do dự cái gì nữa!]
Phương Nhược Đường chớp chớp mắt, đặt bàn tay nhỏ lên lòng bàn tay lớn của Tiểu vương gia, nghĩ một lát thấy đúng, liền bưng lấy cả hai tay mà sờ nắn một lượt.
Tiểu vương gia sững sờ, vành tai nóng lên.
Tiểu cô nương ánh mắt đơn thuần, nhưng hành động tay chút thiếu đắn, khiến khỏi suy nghĩ viển vông.
[Tay Tiểu vương gia sờ thích thật đấy!]
Tiểu cô nương thản nhiên sờ nắn bàn tay lớn của Tiểu vương gia, từng ngón từng ngón một, cuối cùng còn quá đáng hơn khi đan ngón tay giữa các ngón tay đối phương, đó nắm c.h.ặ.t .
Trong lòng Tiểu vương gia khẽ run rẩy, nhẹ giọng ho một tiếng để nhắc nhở.
Thái t.ử ở bên cạnh chứng kiến bộ cảnh tượng, gương mặt tối sầm , vui vẻ gì mà tay gạt hai bàn tay đang đan .
Phương Nhược Đường thì chẳng chút tâm tư tư riêng nào, nàng nhất tâm nhất ý nhiệm vụ, hề chú ý đến cuộc đấu mắt giữa Thái t.ử và Tiểu vương gia, chỉ mải mặc cả với tiểu kính t.ử.
[Ta chỉ nắm tay Tiểu vương gia mà còn sờ nắn kỹ càng từ trong ngoài một lượt, kiểu gì cũng hơn mười điểm tích phân chứ!]
Tiểu kính t.ử: [...]
[Nói thẳng ! Người gì?]
[Đưa cho khoai lang mà ngươi ! Không từ chối, nếu nhiệm vụ nữa .]
Phương Nhược Đường đe dọa trong lòng với giọng điệu nũng nịu nhưng cũng đầy đanh thép.
Thái t.ử và Tiểu vương gia mới đấu mắt với đồng thời thu ánh mắt, tập trung Phương Nhược Đường.
[Người chỉ nắm tay Tiểu vương gia một cái mà khoai lang, thế thì quá...]
[Ta quan tâm, cứ đấy! Cùng lắm ngủ với một trong hai bọn họ, đòi ngươi thưởng nữa, giờ ngươi cứ đưa cho .]
Tiểu kính t.ử rõ ràng đối thủ của Phương Nhược Đường, hoặc giả vì lý do gì mà nó coi lời nàng như thánh chỉ.
Ít nhất trong mắt Thái t.ử và Tiểu vương gia, chính là Phương Nhược Đường ăn vạ vài câu, tiểu kính t.ử liền thỏa hiệp một cách vô nguyên tắc.
[Chẳng nên lo cho bản ? Khoai lang gì đó để cũng mà.]
Tiểu kính t.ử khuyên nhủ một câu, đây cũng là lời thật lòng của nó.
Phương Nhược Đường im lặng một lát, tiếng lòng vang lên đó chút trầm xuống.
[Thiên đạo tiến hóa thất bại tuy của , nhưng trong tương lai mà ngươi thấy, đám Thái t.ử vì tranh giành mà màng dân sinh, khiến tai họa thêm trầm trọng, bách tính khổ thấu nổi. Ta trở thành hạng nữ nhi gây họa cho nước cho dân.]
[... Được !]
[Vậy ngươi hãy đưa nhiều một chút, như thế mới thể gieo trồng quy mô lớn, khi thiên tai ập đến, phát xuống từng huyện, dân thường mới con đường sống.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tieng-long-bi-tiet-lo-moi-nguoi-deu-muon-cong-luoc-toi/chuong-15-co-duoc-khoai-lang.html.]
[... Được.]
Giọng trả lời của tiểu kính t.ử vẻ yếu ớt, vô cùng giống con .
Thái t.ử và Tiểu vương gia đều , nhưng những lời Phương Nhược Đường mang cho họ sự chấn động còn lớn hơn nhiều.
Phương Nhược Đường chẳng hề , nàng đằng chân lân đằng đầu mà đòi thêm đan d.ư.ợ.c từ tiểu kính t.ử, cuối cùng thành công lấy một viên Bồi Nguyên Đan.
[Hì hì, lát nữa mang Bồi Nguyên Đan tặng cho Lữ tỷ tỷ, tỷ thể thành với Trầm thế t.ử ! Thật quá.]
Thái t.ử: [...]
Tiểu vương gia: [...]
là kẻ no hiểu thấu nỗi khổ của kẻ đói.
Có t.h.u.ố.c, đúng là tùy hứng.
Hai tuy cảm thấy Phương Nhược Đường tặng t.h.u.ố.c quá mức tùy tiện, nhưng cũng gì.
Dẫu đó cũng là đồ của nàng, nàng cho ai là quyền của nàng.
Huống hồ, thể Phương Nhược Đường yêu thích và chủ động tặng t.h.u.ố.c, bản đó cũng bản lĩnh nhất định.
Ít nhất sự giám sát của tiểu kính t.ử, nhận t.h.u.ố.c ngoài việc bản là , còn là thực lòng yêu thích Phương Nhược Đường.
"Nhìn gì ?"
Tiểu vương gia đợi tiếng lòng của Phương Nhược Đường bớt dồn dập mới lên tiếng hỏi, cứ như thể sự chờ đợi là để đối phương sắp xếp ngôn từ.
Phương Nhược Đường bói toán, nhưng nàng gian lận.
Có tiểu kính t.ử ở đây, phàm mặt nàng gì là thấu.
[Hãy bảo là đừng sợ, tuy cưới nhưng thể sinh cho mười đứa tám đứa. Ta ở đây Sinh T.ử Đan, Sinh Nữ Đan, Đa Thai Hoàn, Bảo Thai Hoàn, loại nào cũng cả.]
[Ngươi coi là heo ! Ta mới thèm sinh, vả mang bệnh tim thì sinh nở ...]
Phương Nhược Đường hết câu tiểu kính t.ử ngắt lời.
[Bệnh tim của chữa khỏi , còn ảnh hưởng nữa.
Cơ thể hiện tại chỉ kém hơn Tào Nguyệt Địch và Hoàng thượng - hai dùng Tẩy Tủy Đan mà thôi.
Thái t.ử và Tiểu vương gia trông vẻ cao lớn tráng kiện hơn , nhưng nội tạng bên trong đều khỏe mạnh bằng .
Huống hồ thể cung cấp cho Vô Thống Sinh T.ử Đan, khiến sinh con đơn giản như đại tiện .]
[Dừng , ngươi gớm quá mất!]
[Chậc, đây là đang cho gợi ý thôi. Thế ! Chỉ cần sinh một đứa con, gì cũng cho hết.]
Phương Nhược Đường ngoảnh mặt mắc mưu.
Bây giờ sinh, nàng gì tiểu kính t.ử chẳng đưa cho nàng, chỉ cần tốn chút công sức dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là .
Hơn nữa, nàng của ngày hôm nay còn là nàng của ngày hôm qua, nàng hiểu thêm nhiều thông tin từ thế giới .
Nàng sinh nở sớm sẽ nguy cơ khó sinh, khéo còn mất mạng như chơi.
Tuy tiểu kính t.ử bảo hộ nhưng nàng cũng sinh con sớm như .
Bản nàng vẫn còn là một đứa trẻ, sinh con cái nỗi gì.
Quay sang Tiểu vương gia vẫn đang đợi câu trả lời, Phương Nhược Đường chút bí từ, lúc tiểu nhị bưng thức ăn lên, nàng liền lấp l.i.ế.m một câu.
"Thì chuyện đều ạ!"
Đôi mắt Tiểu vương gia giấu nổi ý , chút bất lực, tiểu cô nương đúng là quá dễ thấu hiểu.
Lúc dùng bữa, Phương Nhược Đường bàn bạc với tiểu kính t.ử vài câu, cuối cùng nàng quyết định thẳng chuyện khoai lang, nên ăn xong bữa trưa là hề trì hoãn.
Ba thẳng tới hoàng cung, chọn một sân trống trải, Phương Nhược Đường trực tiếp lấy khoai lang .
Cái trò ảo thuật "biến vật lớn" khiến Thái t.ử và Tiểu vương gia dù quen cảnh đại sự cũng ngẩn hết đến khác.
Chủ yếu là vì quá thần kỳ, nếu vì kiềm chế, cả hai đều kéo tay áo Phương Nhược Đường xem thử bên trong ẩn chứa càn khôn gì .
Phương Nhược Đường xưa nay luôn là kiểu xong là phủi tay, khoai lang đưa cho Thái t.ử , những chuyện tiếp theo còn thuộc quyền quản lý của nàng nữa, nàng vội vã rời cung để đến Uy Viễn Hầu phủ.
Thái t.ử thể rời , chỉ thể nghiến răng theo Tiểu vương gia đang bám gót nàng với ánh mắt cảnh cáo, hiệu bảo đừng loạn.
"Chậc, mới thế bảo vệ miếng ăn ? Ngươi thông minh, cũng ngu!"
Tiểu vương gia khẽ tự nhủ.
Vì tiếng lòng của Phương Nhược Đường đều là sự thật, nên mặc kệ bây giờ yêu , tóm cứ vơ về phía là sai .