Sau Khi Tiếng Lòng Bị Tiết Lộ, Mọi Người Đều Muốn Công Lược Tôi

Chương 2: Dùng hắn để đổi lấy phần thưởng

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi vốn dĩ vẫn còn đang kinh ngạc, hiểu kẻ nào gan to bằng trời, dám lên tiếng ngắt lời khi Thái t.ử đang chuyện.

 

Đến khi rõ những lời phía , ai nấy đều sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u.

 

Không ít định lên tiếng quát tháo, nhưng cũng giống như Tiểu Vương gia, suýt chút nữa là gặp tổ tiên sớm.

 

Sắc mặt những mặt tại đó đều trở nên trắng bệch, họ đưa mắt dáo dác quanh, rốt cuộc là kẻ nào đang năng càn rỡ.

 

Thái t.ử đảo mắt một lượt, liền nhận tất cả ở đây đều thấy tiếng lòng của Phương Nhược Đường.

 

Tuy nhiên, sự chú ý của ngài phần lớn đặt nội dung mà nàng đang suy nghĩ.

 

[Không chứ, ngươi bệnh !

 

Ngươi mấy chuyện với gì?

 

Ta chỉ là một tiểu cô nương bình thường, năm nay mới mười sáu tuổi, gánh vác nổi trọng trách cứu thế chứ!]

 

[Cho dù thể vứt bỏ thanh bạch để leo lên giường của Thái t.ử, thì cũng chẳng còn mạng mà sống !

 

Thái y bảo , thể yếu nhược, để cảm xúc d.a.o động quá mạnh.]

 

[An Quận vương trông vẻ văn nhã hơn một chút, là leo giường ngài cũng , thì Tiểu Vương gia !

 

Nhìn ngài vẻ dễ tay hơn.]

 

Tâm trí Phương Nhược Đường đều dồn hết lời của tiểu kính t.ử, nàng nhận bầu khí khác lạ tại hiện trường.

 

Nàng thậm chí còn lén lút liếc Cố Nam Trình một cái, khi chạm đôi mắt phượng phong lưu đa tình của , gương mặt nàng kìm mà đỏ bừng lên, trong lòng thầm phản đối.

 

[Không , Tiểu Vương gia qua là kẻ háo sắc, chừng ngủ với nhiều nữ nhân , lỡ ngài bệnh thì ?

 

Ta... Ta chịu , là ngươi tìm khác !]

 

[Ngươi trực tiếp tìm Hoàng thượng ! Ngài là chủ tể thiên hạ, ngủ với ai mà chẳng , nhiệm vụ chẳng là dễ như trở bàn tay ?]

 

Tiểu kính t.ử đáp: [Tiểu Vương gia thì phong lưu nhưng thực chất vẫn là "trai tân" đấy, hơn nữa điều kiện "phần cứng" của ngài , lỗ !]

 

[Ngươi... Ngươi... Ngươi thật là háo sắc quá !]

 

Phương Nhược Đường kinh hoàng thất sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lựng vì hổ, nàng hề chú ý rằng những tiểu thư khác mặt ở đó cũng đang ngượng ngùng kém gì .

 

[Thật mà, chỗ cả hình ảnh đây , cho xem.]

 

"Phương tiểu thư!"

 

Tiểu Vương gia đỏ bừng cả vành tai, vội vàng bước lên một bước ngắt lời Phương Nhược Đường.

 

Hắn sợ rằng nếu lên tiếng, sự trong sạch của sẽ hủy hoại mất.

 

Phương Nhược Đường ngơ ngác ngước đôi mắt long lanh như nước mùa xuân lên , thấy gọi là Tiểu Vương gia, mặt nàng càng đỏ hơn, trông cả mơn mởn như nụ hoa mới nở.

 

Tiểu Vương gia bỗng khựng , trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

 

[Ngài ... Ngài ... Ngài gọi ? Đáng sợ quá, lẽ ngài thích thật ?]

 

[Tất nhiên là thật , lời với bao giờ sai . Ta bảo , đừng vẻ ngoài phong lưu phóng khoáng hiện giờ của ngài , năm mười tuổi ngài vẫn còn tè dầm đấy!]

 

Tiểu Vương gia hình tại chỗ.

 

Phương Nhược Đường thì lập tức hứng thú hẳn lên.

 

[Thật giả ? Kể chi tiết hơn chút .]

 

Lúc , cả vườn hoa đều rõ, giọng mà họ thấy chính là tiếng lòng của Lục tiểu thư phủ Tể tướng.

 

"Phương Lục tiểu thư!"

 

Tiểu Vương gia đỏ gay cả mắt, nghiến răng nghiến lợi mà gọi tên nàng.

 

Động tác "hóng hớt" của Phương Nhược Đường khựng , nàng sang với ánh mắt đầy vô tội, nhưng trong lòng sợ hãi hỏi tiểu kính t.ử.

 

[Chuyện gì thế ? Sao cảm thấy ánh mắt của Tiểu Vương gia như dùng đao c.h.é.m thế ?]

 

[Người nhầm chăng!]

 

[Thế ? Vậy tại Tiểu Vương gia cứ gọi mãi mà chẳng lời nào, tâm tư nam nhân thật là khó đoán quá !]

 

Tiểu Vương gia tức đến mức hộc m.á.u.

 

Cuối cùng, Trưởng công chúa vì đành lòng tiếp nên chủ động lên tiếng, dời sự chú ý của Phương Nhược Đường.

 

Chỉ là, đang căng cứng trong chớp mắt đổi thành Trưởng công chúa.

 

[Ngươi Trưởng công chúa chỉ còn thọ mệnh nửa năm nữa thôi ?

 

Không thể nào!

 

Ta thấy khí sắc của bà mà, vả trông hiền từ quá, ngươi xem bà với dịu dàng kìa.

 

Ta c.h.ế.t sớm như , tại c.h.ế.t? Ngươi thể cứu bà ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tieng-long-bi-tiet-lo-moi-nguoi-deu-muon-cong-luoc-toi/chuong-2-dung-han-de-doi-lay-phan-thuong.html.]

 

[Ta cứu , nhưng thì thể. Trong đầu bà mọc một khối u, tình trạng khá nghiêm trọng , hiện giờ bà thường xuyên đau đầu, đôi khi còn mù lòa thoáng qua nữa.]

 

Tiểu kính t.ử dứt lời, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Trưởng công chúa.

 

Thấy bà vẫn giữ thần thái tự nhiên, họ cũng đoán lời là thật giả.

 

Thái t.ử và Tiểu Vương gia dùng ánh mắt thẳng thắn hỏi han An Quận vương, sắc mặt An Quận vương khó coi, hạ thấp giọng nhỏ với hai .

 

"Mẫu đúng là thường xuyên đau đầu, cũng từng lúc đột nhiên thấy gì, nhưng chỉ trong chốc lát là khỏi nên ai để ý. Thái y đến khám cũng phát hiện vấn đề gì."

 

[Ta cứu ư? Ta cứu bằng cách nào? Ta y thuật.]

 

[Ngủ với An Quận vương để mở cửa hàng hệ thống chứ !

 

Đằng nào thì cứ ngủ với bất kỳ ai trong họ cũng đều mở cửa hàng cả.

 

Vừa ngủ với An Quận vương thì thể đổi t.h.u.ố.c cho mẫu ngài , một viên t.h.u.ố.c uống là bách bệnh tiêu tan, thậm chí còn thể kéo dài thêm hai mươi năm tuổi thọ.]

 

Đột nhiên, trong vườn hoa vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc nối tiếp .

 

Phương Nhược Đường ngơ ngác ngước mắt, thầm hỏi tiểu kính t.ử trong lòng.

 

[Chuyện gì ? Ta bỏ lỡ điều gì ?]

 

[Không , họ ai câu nào .]

 

[Vậy tự nhiên ai cũng hít hà thế, cũng hít hà vài cái cho giống nhỉ?]

 

Mọi chỉ thấy Phương Nhược Đường nghĩ thầm xong liền lén lút hít hà hai tiếng, đúng kiểu:

 

Tuy nhưng nhất định tham gia cho tụ.

 

"Mẫu , , đau đầu ? Thật chẳng hiểu đám ở Thái y viện ăn kiểu gì, kiểm tra bao nhiêu mà vẫn tìm nguyên nhân."

 

An Quận vương khi lời , cố ý vô tình liếc Phương Nhược Đường vài cái, xem tiếng lòng của nàng còn tiết lộ thêm điều gì .

 

[Ơ, Thái y viện ai bệnh tình của Trưởng công chúa ?]

 

[Cũng hẳn, chỉ là đó tìm nhầm thái y thôi.

 

Ngành y chuyên môn riêng, vị thái y lúc mời tới vốn giỏi về phụ khoa và nhi khoa.

 

nên mời vị Lý thái y giỏi nhất Thái y viện, chính là chuyên trách chăm sóc long thể của Hoàng thượng .

 

Nếu Trưởng công chúa để ông bắt mạch thì thể tìm bệnh, hơn nữa sư của Lý thái y y thuật còn cao hơn một bậc, nếu mời vị đó tay thì một phần mười cơ hội chữa khỏi.]

 

[Một phần mười?]

 

Phương Nhược Đường kêu lên trong lòng.

 

[Một phần mười là cao lắm đó!

 

Trong đầu mọc u, bắt buộc mổ mới lấy , y thuật của thế giới đạt đến mức độ đó, tỉ lệ t.ử vong do nhiễm trùng khi mổ là chín mươi chín phần trăm, cho nên một phần mười là kỳ tích .]

 

[Không còn cách nào khác ?]

 

[Không . Nếu cứu bà , bà chắc chắn chỉ con đường c.h.ế.t. Theo quỹ đạo bình thường, bà sẽ qua đời đúng ngày Lập thu.]

 

[Lập thu? Vậy chẳng chỉ còn năm tháng nữa thôi ? Ngươi chẳng bảo là nửa năm ?]

 

[Năm tháng với nửa năm thì gì khác biệt ? Đằng nào cứu thì bà cũng c.h.ế.t.]

 

[Ngươi đừng dùng đạo đức mà ép buộc nhé!

 

Ta cho ngươi , là hạng đạo đức .

 

Hơn nữa cho dù cứu thì cũng chẳng cứu nổi!

 

An Quận vương thì ôn nhu đấy, nhưng thực chất tính tình lạnh lùng, chẳng màng nữ sắc.

 

Ta bao giờ ngài ý với cô nương nhà ai cả.]

 

[Vậy thì thôi , ngủ với Thái t.ử !

 

Ngủ với Thái t.ử xong sẽ nhận phần thưởng là giống khoai lang.

 

Khoai lang là loại cây chịu hạn cực , dù trong điều kiện nắng nóng gay gắt vẫn thể sinh trưởng, hơn nữa năng suất mỗi mẫu lên tới hơn ba ngàn cân.

 

Tính ngủ với An Quận vương chẳng bằng ngủ với Thái t.ử, dù thì cứu nhiều hơn.]

 

Thần sắc An Quận vương căng thẳng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác cạnh tranh kỳ lạ, nhưng nhanh đó nhận gì đó đúng.

 

[Sao phần thưởng của ngươi cứ đổi xoành xoạch thế?]

 

[Ta chẳng là dựa theo nhu cầu của họ mà điều chỉnh !]

 

[Hóa chỉ là một kẻ giao hàng thôi ? Mất sự trong sạch mà chẳng nhận chút lợi lộc nào cho bản ? Ta !]

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận