SAU KHI LỪA TA KÝ THƯ HÒA LY, TA TRỞ TAY DỌN SẠCH CẢ VƯƠNG PHỦ

9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Oán hận khổng lồ chiếm lấy trái tim nàng .

 

Hôm , phố, nàng chạm mặt một vị tiểu thư quan gia từng nàng sỉ nhục.

 

Vị tiểu thư hết lời châm chọc nàng .

 

Liễu Như Nguyệt nhịn nữa, đ.á.n.h với nàng ngay giữa phố.

 

Hai nữ nhân như đàn bà đanh đá, lăn lộn mặt đất.

 

Trâm ngọc rơi xuống.

 

Tóc tai rối tung, y phục cũng xé rách.

 

Thu hút vô bách tính vây xem.

 

Mọi chỉ trỏ Liễu Như Nguyệt.

 

“Nhìn kìa, đó chính là hồ ly tinh quyến rũ Tấn Vương!”

 

“Chính là nàng hại Tấn Vương phi bỏ, Vương phủ suy bại!”

 

“Đồ tiện nhân hổ!”

 

Những lời bẩn thỉu như thủy triều tràn về phía nàng .

 

Liễu Như Nguyệt sụp đổ.

 

Nàng ôm đầu, hét lên ch.ói tai.

 

“Không ! Không !”

 

“Là Tiêu Triệt! Là cầu xin ! Là hứa với , chỉ cần đuổi Thẩm Thanh Nhan , sẽ để Vương phi!”

 

“Là lợi dụng , lừa tiền của Thẩm Thanh Nhan!”

 

Trong lúc cấp bách, nàng hét tất cả bí mật.

 

Đám đông lập tức xôn xao.

 

Hóa chuyện là như .

 

Là Tấn Vương vì đưa tiểu tam lên chính thất, nên dùng kế hưu bỏ chính thê.

 

Lại càng là vì mưu tính của hồi môn của chính thê.

 

Đây còn là việc nhà đơn giản nữa.

 

Đây là vấn đề nhân phẩm, là đạo đức suy đồi.

 

Thanh danh Tiêu Triệt hủy.

 

Khi nhận tin, chạy tới hiện trường.

 

Thứ thấy chính là dáng vẻ điên điên dại dại của Liễu Như Nguyệt và ánh mắt khinh bỉ của bách tính xung quanh.

 

Hắn chỉ cảm thấy trời đất cuồng.

 

Xong .

 

Tất cả đều xong .

 

Hắn xông tới, kéo Liễu Như Nguyệt .

 

Liễu Như Nguyệt như thấy quỷ dữ, hất .

 

“Ngươi đừng chạm !”

 

“Đều tại ngươi! Là ngươi hại !”

 

“Vị trí Vương phi mà ngươi hứa với ?”

 

“Vinh hoa phú quý ngươi hứa với ?!”

 

“Ngươi là đồ l.ừ.a đ.ả.o! Ngươi là tên phế vật vô dụng!”

 

Nàng đ.ấ.m đ.á.n.h n.g.ự.c Tiêu Triệt.

 

Tiêu Triệt nữ nhân mà từng đặt đầu quả tim.

 

Giờ cảm thấy xa lạ và đáng ghét vô cùng.

 

Cuối cùng cũng hiểu.

 

Điều Liễu Như Nguyệt yêu con .

 

Mà là quyền thế của , phú quý của .

 

Khi tất cả những thứ đó biến mất, tình yêu của nàng cũng biến mất theo.

 

Hắn hất mạnh Liễu Như Nguyệt .

 

“Đồ nữ nhân điên!”

 

Sau đó, sự chỉ trỏ của nghìn , hoảng hốt bỏ chạy.

 

Ngày hôm , Tấn Vương và trong lòng trở thành trò lớn nhất kinh thành.

 

Một trận xử tội công khai triệt để nhất.

 

 

Tiêu Triệt trốn trong Vương phủ.

 

Không còn dám khỏi cửa nữa.

 

Hắn trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng hô đ.á.n.h.

 

Trên triều, các Ngự sử lượt dâng tấu, đàn hặc phẩm hạnh bất chính, bại hoại phong khí hoàng gia.

 

Phụ hoàng tức giận, hạ chỉ khiển trách, phạt bổng lộc của ba năm.

 

Đối với Tấn Vương phủ vốn giật gấu vá vai mà , đây càng là tuyết phủ thêm sương.

 

Đời từ mây cao rơi xuống đáy vực.

 

Mà kẻ gây tất cả những chuyện đều là nữ nhân .

 

Thẩm Thanh Nhan.

 

Oán hận vô tận sinh sôi trong lòng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-lua-ta-ky-thu-hoa-ly-ta-tro-tay-don-sach-ca-vuong-phu/9.html.]

Hắn nghĩ mãi thông.

 

Rốt cuộc sai ở ?

 

Hắn chỉ ở bên nữ nhân yêu.

 

Hắn chỉ lấy quyền khống chế vốn nên thuộc về nam nhân.

 

rơi đến bước đường hôm nay?

 

Hắn tìm Thẩm Thanh Nhan.

 

Hắn hỏi cho rõ.

 

Hắn xem nữ nhân hủy hoại .

 

Giờ đắc ý đến mức nào.

 

Đêm hôm , tránh khỏi tất cả , một đến biệt viện của .

 

Ta dường như sớm đoán sẽ đến.

 

Trong phòng khách, nến cháy sáng.

 

Trên bàn bày một ấm nóng.

 

Ta ở chủ vị, lặng lẽ chờ .

 

Hắn đẩy cửa bước , mang theo cả đầy khí lạnh và mùi rượu.

 

Nhìn thấy , ánh mắt phức tạp đến cực điểm.

 

Có hận, oán, cam lòng, còn một tia mà ngay cả chính cũng nhận … hối hận.

 

“Nàng đắc ý đúng ?”

 

Hắn mở miệng, giọng khàn đặc.

 

Ta rót cho một chén , đẩy đến mặt .

 

“Không thể là đắc ý.”

 

“Chỉ là lấy những thứ vốn thuộc về mà thôi.”

 

“Thuộc về nàng?”

 

Hắn lạnh.

 

“Vương phủ của bổn vương, thanh danh của bổn vương, cũng thành đồ của nàng ?”

 

“Vương phủ của ngươi là nhờ của hồi môn của chống đỡ mà .”

 

“Thanh danh của ngươi là do chính ngươi bại hoại.”

 

“Tiêu Triệt, đến hôm nay ngươi còn hiểu ?”

 

“Ngươi giờ từng thật sự sở hữu thứ gì.”

 

“Cái gọi là quyền thế, phú quý của ngươi đều là lầu các .”

 

“Không còn Thẩm gia, còn , ngươi chẳng là gì cả.”

 

Lời như một con d.a.o, hung hăng cắm tim .

 

Sắc mặt trắng bệch, thể lảo đảo như sắp ngã.

 

“Vì ?”

 

Hắn lẩm bẩm hỏi.

 

Như đang hỏi , cũng như đang hỏi chính .

 

“Chúng thành hôn ba năm, nàng vẫn luôn dịu ngoan như , lời như .”

 

“Vì đột nhiên biến thành thế ?”

 

Ta , trong mắt chút ấm.

 

“Bởi vì lòng c.h.ế.t .”

 

“Ngay lúc ngươi kẹp phần thư hòa ly trong sổ sách, để ký tên.”

 

“Ngay lúc ngươi vì Liễu Như Nguyệt mà chút do dự vứt bỏ .”

 

“Lòng c.h.ế.t .”

 

“Một nữ nhân c.h.ế.t tâm, ngươi nghĩ nàng còn sợ điều gì nữa?”

 

Tiêu Triệt ngơ ngác .

 

Dường như đây là đầu tiên thật sự nhận .

 

“Vậy nên…”

 

Hắn gian nan mở miệng.

 

“Nàng giờ từng yêu ?”

 

Ta .

 

“Yêu?”

 

“Tiêu Triệt, ngươi chuyện yêu với ?”

 

“Ngươi hỏi chính xem, ngươi từng yêu ?”

 

“Thứ ngươi yêu là tài lực của Thẩm gia, là trợ lực mà thể mang đến cho ngươi.”

 

“Cũng giống như ngươi yêu Liễu Như Nguyệt, thứ ngươi yêu là sự mềm yếu của nàng , là nàng thể thỏa mãn d.ụ.c vọng bảo vệ đáng thương của một nam nhân trong ngươi.”

 

“Ngươi giờ từng yêu bất kỳ ai.”

 

“Ngươi chỉ yêu chính bản .”

 

Tiêu Triệt nên lời.

 

Hắn lột trần đến còn mảnh giáp.

 

Tất cả những gì từng lấy kiêu ngạo đều giẫm chân.

 

Hắn phịch xuống ghế, giống như một con gà trống thua trận.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận