SAU KHI LỪA TA KÝ THƯ HÒA LY, TA TRỞ TAY DỌN SẠCH CẢ VƯƠNG PHỦ

11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưu nghịch là tội ngập trời.

 

Tấn Vương Tiêu Triệt chứng cứ phạm tội xác thực, thể chối cãi.

 

Bệ hạ nổi giận, hạ chỉ phế bỏ tước vị Vương gia của , biếm thứ dân, giam giữ suốt đời trong Tông Nhân phủ.

 

Đồng đảng của đều xử theo luật, liên lụy cửu tộc.

 

Tấn Vương phủ từng hiển hách một thời, từ đây tan thành mây khói.

 

Liễu Như Nguyệt là thứ phi của Tấn Vương, vốn cũng nên giam giữ cùng .

 

chẳng , bệ hạ hạ thêm một đạo ý chỉ.

 

Đánh nàng năm mươi trượng, trục xuất khỏi kinh thành, vĩnh viễn bước .

 

Ta đoán.

 

Đây lẽ là chút bù đắp cuối cùng của bệ hạ dành cho đứa cháu gái ngoại là .

 

Muốn để xả giận.

 

Năm mươi trượng, đối với một nữ t.ử yếu mềm mà , đủ lấy nửa cái mạng.

 

Có thể sống sót , xem tạo hóa của nàng .

 

Còn Thái hậu, vì dạy con nghiêm, rõ, bệ hạ hạ chỉ khiển trách.

 

Thu hồi quyền hiệp quản lục cung, đóng cửa suy ngẫm trong cung Trường Xuân.

 

Từ đó, thâm cung vắng lặng, còn phong quang ngày xưa.

 

Tất cả những từng tổn thương , từng phụ .

 

Đều nhận lấy kết cục xứng đáng của họ.

 

Đây chính là kết cục tự tay chuẩn cho họ.

 

Ta khôi phục phận quận chúa.

 

Bệ hạ tưởng nhớ trưởng công chúa, mực chiếu cố .

 

Ban thưởng phủ , vàng bạc.

 

Còn đề nghị chọn phu quân mới cho .

 

Bị uyển chuyển từ chối.

 

Trải qua một cuộc hôn sự thất bại.

 

Ta thấu lòng , cũng thấu cái gọi là quyền quý.

 

Ta trói đời với một nam nhân khác nữa.

 

Ta chỉ sống vì bản .

 

Ta vẫn tiếp tục kinh doanh cơ nghiệp thương nghiệp của .

 

“Cẩm Tú Các”, “Trân Bảo Trai”, “Đệ Nhất Lâu”…

 

Sản nghiệp của mở khắp ngóc ngách Đại Chu.

 

Việc ăn của Thẩm gia trong tay đạt đến huy hoàng từng .

 

Ta trở thành nữ nhân giàu nhất Đại Chu.

 

Cũng là một trong những nữ nhân quyền thế nhất.

 

Không còn ai dám xem thường nữa.

 

Mỗi khi nhắc đến cái tên “Chiêu Hoa quận chúa” Thẩm Thanh Nhan.

 

Tất cả đều chỉ còn kính sợ và khâm phục.

 

Huynh trưởng , Thẩm Cảnh Du.

 

Cũng nhờ Thẩm gia hưng thịnh và quan hệ với mà địa vị trong triều vững chắc, tiền đồ vô lượng.

 

Thẩm gia nghênh đón thời đại nhất.

 

Hôm , thời tiết .

 

Ta gốc hải đường trong biệt viện sách.

 

Ánh nắng xuyên qua cánh hoa, rơi lên trang sách, loang lổ từng mảng.

 

Xuân Đào bưng cho một đĩa đào hái.

 

“Quận chúa, bên Tông Nhân phủ truyền tin đến.”

 

“Nói rằng… kẻ họ Tiêu ở trong đó điên .”

 

“Cả ngày chỉ lẩm bẩm tên một .”

 

Ta lật sang một trang sách, đầu cũng ngẩng lên.

 

“Vậy ?”

 

“Vâng.”

 

Xuân Đào .

 

“Hắn lẩm bẩm tên của .”

 

“Hắn với , hối hận .”

 

Ta xong, bất kỳ cảm giác gì.

 

Hối hận?

 

Sớm ngày hôm nay, hà tất lúc .

 

Sự hối hận của liên quan gì đến ?

 

Đời sớm còn giao điểm với nữa.

 

“Sau , cần bẩm báo chuyện của với nữa.”

 

Ta nhàn nhạt .

 

“Vâng, quận chúa.”

 

Xuân Đào lui xuống.

 

Trong viện khôi phục yên tĩnh.

 

Chỉ còn tiếng gió lướt qua hoa hải đường.

 

Ánh mắt dừng một dòng chữ trong sách.

 

“Đời như quán trọ ngược đường, cũng là khách qua đường.”

 

Ta .

 

.

 

Mọi chuyện trong quá khứ chẳng qua chỉ là phong cảnh đường ngược gió.

 

Tốt cũng , cũng , đều qua .

 

sẽ tiếp tục bước về phía , hề đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-lua-ta-ky-thu-hoa-ly-ta-tro-tay-don-sach-ca-vuong-phu/11.html.]

 

Lại một mùa xuân nữa.

 

Hoa hải đường trong biệt viện nở rực rỡ hơn những năm .

 

Ta mở rộng cơ nghiệp kinh thương của .

 

Ta tài trợ cho nhiều học t.ử tài hoa nhưng xuất nghèo khó.

 

Ta mở “Từ Ấu Đường” đầu tiên của Đại Chu, chuyên thu nhận cô nữ.

 

Ta dạy các nàng sách, chữ, học một nghề.

 

Ta với các nàng rằng, nữ t.ử cần phụ thuộc bất kỳ ai.

 

Nữ t.ử cũng thể dựa đôi tay mà sống một trời riêng.

 

Ta sống bận rộn.

 

Cũng trọn vẹn.

 

Trong cuộc sống của , còn chỉ sân chật hẹp nữa.

 

Trong mắt thấy là trời đất rộng lớn hơn.

 

Hôm , Thẩm Cảnh Du đến thăm .

 

Huynh dẫn theo một .

 

Một nam t.ử trẻ tuổi mặc áo xanh.

 

Mày mắt tuấn lãng, khí chất ôn nhuận như ngọc.

 

“Thanh Nhan, để giới thiệu với .”

 

“Vị là tân khoa Trạng nguyên, Lục Chi Viễn.”

 

Ta ngẩng đầu.

 

Nam t.ử chắp tay hành lễ với .

 

“Thảo dân Lục Chi Viễn tham kiến quận chúa.”

 

“Lục Trạng nguyên cần đa lễ.”

 

Ta .

 

Ta nhận .

 

Hắn chính là học t.ử đầu tiên mà tài trợ.

 

Một thư sinh nghèo đến từ vùng sông nước Giang Nam.

 

Không ngờ ba năm gặp.

 

Hắn một bước lên mây, trở thành môn sinh thiên t.ử.

 

“Ta trưởng .”

 

“Lục Trạng nguyên mặt bệ hạ lên tiếng vì nữ t.ử, thỉnh cầu bệ hạ ân chuẩn cho nữ t.ử cũng thể tham gia khoa cử.”

 

Lục Chi Viễn , trong mắt ánh sáng.

 

“Thảo dân chỉ cảm thấy quận chúa cho nữ t.ử trong thiên hạ một tấm gương.”

 

“Tài năng của nữ t.ử hề kém nam t.ử.”

 

“Các nàng nên chôn vùi trong hậu trạch.”

 

Ta , trong lòng một tia xúc động.

 

Chúng trò chuyện nhiều.

 

Từ thi từ ca phú đến gia quốc thiên hạ.

 

Ta phát hiện là một thú vị, cũng tư tưởng.

 

Hắn hiểu .

 

Sau khi rời , Thẩm Cảnh Du ghé sát , mặt mang vẻ đầy ẩn ý.

 

“Thế nào, ?”

 

“Lục Chi Viễn tệ chứ?”

 

“Nhân phẩm, tài học đều là thượng tuyển.”

 

“Quan trọng nhất là kính trọng , ngưỡng mộ .”

 

Ta liếc một cái.

 

“Ca, loạn điểm uyên ương .”

 

Thẩm Cảnh Du lớn.

 

“Huynh hề loạn điểm.”

 

“Bệ hạ cũng ý .”

 

“Người nữ nhi Thẩm gia chịu ấm ức, nhất định nàng tìm một mối hôn sự nhất đời.”

 

Ta im lặng.

 

Trong lòng là tư vị gì.

 

Là kháng cự ?

 

Dường như .

 

Là mong đợi ?

 

Hình như cũng một chút.

 

Có lẽ.

 

Đời thể một khả năng khác.

 

Có lẽ tình yêu là trói buộc, mà là sóng vai cùng .

 

Ta ngoài cửa sổ.

 

Cả cây hải đường ánh mặt trời nở rộ, rực rỡ như mây đỏ.

 

Gió thổi qua.

 

Cánh hoa tung bay lả tả, rơi đầy .

 

Thật .

 

Ta vươn tay, đón lấy một cánh hoa.

 

Mỉm .

 

Tân sinh của , lúc mới thật sự bắt đầu.

 

Con đường phía vẫn còn dài.

 

, còn sợ hãi nữa.

 

Bởi vì đời , do chủ.

 

Hết.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận