Ngay đó vội che miệng, cúi đầu xuống.
Mặt Tiêu Triệt lập tức đỏ tím như gan heo.
Đây là nỗi nhục nhã vô cùng lớn.
Hắn đường đường là một vương, mà trong việc kinh thương một nữ nhân, một nữ nhân cần, nghiền ép đến mức còn manh giáp.
“Thẩm Thanh Nhan!”
Hắn nghiến răng nghiến lợi gầm lên.
“Nàng đừng đắc ý!”
“Nàng tưởng những chuyện nàng , bổn vương ?”
“Nàng đừng quên, nàng và từng là phu thê. Tài sản nàng kiếm trong thời kỳ hôn nhân, bổn vương cũng một nửa!”
Ta .
Cười đến mây nhẹ gió thoảng.
“Vương gia, quên ?”
“Chúng hòa ly.”
“Những sản nghiệp đều do tạo dựng khi hòa ly.”
“Liên quan gì đến ?”
“Còn về tài sản kiếm trong thời kỳ hôn nhân…”
Ta dừng một chút, ánh mắt lạnh xuống.
“Ta gả cho ngươi ba năm, dùng của hồi môn của bù khoản thiếu hụt của Vương phủ, cung cấp cho ngươi tiêu xài, nuôi ngươi, còn nuôi cả vị hồng nhan tri kỷ bên ngoài của ngươi.”
“Món nợ , còn tính với ngươi.”
“Ngươi còn mặt mũi đến đòi chia tài sản trong thời kỳ hôn nhân?”
Mỗi câu của đều như một cái tát vang dội, hung hăng quất lên mặt Tiêu Triệt.
Hắn chặn đến nên lời, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Không khí trong phòng đông cứng đến cực điểm.
Mấy vị chưởng quầy ngay cả thở mạnh cũng dám.
Cuối cùng, vẫn là Tiêu Triệt thua .
Hắn , nếu tiếp, chỉ là tự rước nhục .
“Rốt cuộc nàng thế nào?”
Giọng mềm xuống, thậm chí còn mang theo một tia cầu xin.
“Chỉ cần nàng đóng những cửa tiệm , về bên cạnh bổn vương.”
“Bổn vương thể bỏ qua chuyện cũ.”
“Để nàng… tiếp tục Tấn Vương phi.”
Ta giống như thấy chuyện gì thể tưởng tượng nổi, .
“Vương gia, đang đùa ?”
“Người cảm thấy Thẩm Thanh Nhan là loại sẽ đầu ăn cỏ cũ ?”
“Huống chi.”
“Ngọn cỏ như ngươi nát thối, chê bẩn.”
“Nàng!”
Trong mắt Tiêu Triệt nữa bốc lên lửa giận.
Ta dây dưa với nữa.
“Nếu Vương gia còn chuyện gì khác thì xin mời về.”
“Tiện thể thanh toán tiền cửa.”
“Một nghìn lượng, thể trả tiền mặt, cũng thể ghi sổ.”
“ chuyện ăn nhỏ của cho nợ quá lâu .”
Nói xong, bưng chén lên, nữa.
Đây là sự xua đuổi và sỉ nhục trần trụi.
Nắm tay Tiêu Triệt siết đến kêu răng rắc.
Hắn chằm chằm , như thể khoét hai cái lỗ.
Thật lâu .
Hắn nghiến qua kẽ răng mấy chữ.
“Thẩm Thanh Nhan, nàng cứ chờ đó.”
Nói xong, mạnh mẽ phất tay áo, xoay rời .
Bóng lưng tràn đầy chật vật và cam lòng.
Sau khi , khí trong phòng mới sống .
Mấy vị chưởng quầy , ánh mắt tràn đầy kính sợ và khâm phục.
“Ông chủ, thật sự… quá lợi hại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-lua-ta-ky-thu-hoa-ly-ta-tro-tay-don-sach-ca-vuong-phu/6.html.]
Ta , đúng sai.
Ta , đây chỉ là hiệp đầu tiên.
Tiêu Triệt tuyệt đối sẽ chịu bỏ qua.
Hắn ăn thiệt thòi lớn như , nhất định sẽ nghĩ cách báo thù.
Mà sớm chuẩn cho một phần “đại lễ” tiếp theo.
Ta ngoài cửa sổ.
Trời sắp đổi .
Mà chính là kẻ tự tay khuấy động phong vân.
–
Quả nhiên Tiêu Triệt khiến “thất vọng”.
Hắn nhanh bắt đầu trả thù.
Ngoài mặt, thể dùng quyền thế, bởi vì tất cả hoạt động kinh doanh của đều hợp pháp đúng quy củ.
Vì thế, bắt đầu chơi trò ngấm ngầm.
Hắn phái đến tiệm tơ lụa của gây chuyện, vu khống vải vóc của chúng vấn đề.
Lại mua chuộc lưu manh côn đồ đến t.ửu lâu của quấy rối khách nhân.
Thậm chí, còn định mua chuộc chưởng quầy của để đ.á.n.h cắp bí mật kinh doanh.
Những thủ đoạn thấp hèn, nhưng cũng phiền phức.
sớm chuẩn .
Đối với kẻ gây chuyện, trực tiếp báo quan.
Kinh Triệu Doãn là thuộc hạ cũ của phụ năm xưa, đương nhiên sẽ thiên vị Tiêu Triệt.
Đối với đám lưu manh côn đồ, thuê tiêu cục nhất kinh thành, đ.á.n.h bọn chúng chạy tan tác.
Còn về chưởng quầy mua chuộc…
Người của sớm tương kế tựu kế, đưa cho Tiêu Triệt một quyển sổ giả.
Khiến tưởng rằng sản nghiệp của rơi nguy cơ.
Quả nhiên Tiêu Triệt mắc bẫy.
Hắn cho rằng chỉ cần đổ thêm một mồi lửa là thể đ.á.n.h sập .
Vì thế, đưa một quyết định ngu xuẩn nhất.
Hắn đem bộ vài sản nghiệp còn lợi nhuận trong tay thế chấp, đổi lấy một khoản tiền mặt lớn.
Sau đó, bắt đầu ác ý nâng giá thị trường nguyên liệu.
Ta buôn bán tơ lụa, liền tranh mua tơ tằm.
Ta buôn bán ngọc khí, liền lũng đoạn ngọc thạch.
Hắn từ đầu nguồn bóp cổ .
Khiến cửa tiệm của hàng để bán.
Trong nhất thời, giá nguyên liệu ở kinh thành đẩy lên tận trời.
Rất nhiều tiểu thương vì thế mà phá sản.
Thẩm Cảnh Du tìm đến , sắc mặt nghiêm trọng.
“Thanh Nhan.”
“Tiêu Triệt điên .”
“Hắn thế chẳng khác nào g.i.ế.c địch một vạn, tự tổn tám nghìn.”
“Mấy cửa tiệm của chúng cũng ảnh hưởng, chi phí tăng lên nhiều.”
Ta những con đỏ ch.ói sổ sách, thần sắc bình tĩnh.
“Ca, đừng lo.”
“Cá c.ắ.n câu .”
“Cái gì?”
Thẩm Cảnh Du hiểu.
Ta thần bí .
“Muội sớm đoán sẽ chiêu .”
“Hắn tưởng mua đứt nguyên liệu, sẽ còn đường ?”
“Hắn sát chiêu thật sự của là gì.”
Ba ngày .
“Cẩm Tú Các” của đột nhiên tung một loại vải mới.
Loại vải mỏng nhẹ như sa, bền chắc vô cùng.
Dưới ánh mặt trời, nó thể biến ảo ánh sáng năm màu.
Ta đặt tên cho nó là “Lưu Quang Cẩm”.