SAU KHI LỪA TA KÝ THƯ HÒA LY, TA TRỞ TAY DỌN SẠCH CẢ VƯƠNG PHỦ

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn tự phụ, đa nghi, cực kỳ sĩ diện.

 

Bây giờ, vẻ hào nhoáng bên ngoài của Vương phủ tự tay xé rách, nhất định cảm thấy mất hết thể diện.

 

Hắn sẽ bất chấp giá để giành thể diện .

 

Mà đây chính là khởi đầu để đến bại vong.

 

Quả nhiên, ngoài dự đoán của .

 

Vài ngày , trong kinh thành liền truyền tin tức.

 

Tấn Vương vì lấp đầy khoản thiếu hụt của Vương phủ, bắt đầu vơ vét tiền tài trắng trợn.

 

Hắn lợi dụng quyền thế của , cưỡng ép thu mua mấy cửa tiệm lợi nhuận.

 

Lại lấy đủ loại danh nghĩa để “mượn bạc” từ những quan viên và phú thương dựa .

 

Trong nhất thời, tiếng oán than nổi lên khắp nơi.

 

phận vương của , giận mà dám .

 

Huynh trưởng của , Thẩm Cảnh Du, đến biệt viện ngày hôm .

 

Huynh là ca ca cùng sinh với , gia chủ tương lai của Thẩm gia.

 

Vừa thấy , gương mặt liền đầy đau lòng.

 

“Thanh Nhan, chịu khổ .”

 

“Ca, đến đây?”

 

Ta rót cho .

 

“Ta còn đến, định với nữa ?”

 

Thẩm Cảnh Du giả vờ giận dữ.

 

“Tên Tiêu Triệt đúng là khinh quá đáng!”

 

“Ta sẽ lập tức dẫn san bằng Tấn Vương phủ!”

 

Ta kéo đang xúc động .

 

“Ca, đừng vội.”

 

“Chuyện , tự chừng mực.”

 

Ta đem kế hoạch của hết .

 

Thẩm Cảnh Du xong, lửa giận trong mắt dần biến thành kinh ngạc và tán thưởng.

 

“Muội ngoan, thật sự trưởng thành .”

 

Huynh vỗ vai .

 

“Muội cứ yên tâm .”

 

“Thẩm gia vĩnh viễn là hậu thuẫn của .”

 

“Bất kể quyết định gì, ca ca đều ủng hộ .”

 

Có sự ủng hộ của nhà, lòng càng thêm yên .

 

Ta bắt đầu tay thực hiện bước thứ hai trong kế hoạch.

 

Thẩm gia là hoàng thương, sản nghiệp trải khắp quốc.

 

từ nhỏ nhiều thấy nhiều, đối với đạo kinh thương cũng chút tâm đắc.

 

Ta lấy danh nghĩa Thẩm gia, mở một tiệm tơ lụa ở khu vực phồn hoa nhất kinh thành.

 

Tiệm tơ lụa ngay đối diện cửa tiệm mà Tiêu Triệt cưỡng ép thu mua.

 

Hắn bán.

 

Là lụa là gấm vóc bình thường.

 

Ta bán là vân cẩm, thục cẩm kiểu mới nhất từ Giang Nam.

 

Giá định cao ngất ngưởng.

 

Giá định thấp hơn ba phần.

 

Ngày khai trương đầu tiên, “Cẩm Tú Các” của khách đến như mây.

 

Còn cửa tiệm đối diện thì vắng tanh vắng ngắt.

 

Không quá mười ngày, cửa tiệm đối diện chống đỡ nổi, đóng cửa dẹp tiệm.

 

Tiêu Triệt nổi giận, nhưng thể .

 

Chúng cạnh tranh chính đáng, bắt bất kỳ nhược điểm nào.

 

Tiếp đó, mở tiệm ngọc khí, trang, t.ửu lâu…

 

Mỗi một cửa tiệm đều mở đối diện sản nghiệp của Tiêu Triệt.

 

Mỗi một cửa tiệm đều dùng ưu thế tuyệt đối chèn ép việc ăn của đến mức còn đường sống.

 

Thương giới kinh thành chỉ trong một tháng ngắn ngủi xếp ván cờ mới.

 

Tên của , Thẩm Thanh Nhan, còn là “Vương phi ruồng bỏ của Tấn Vương”.

 

Mà là vị ông chủ màn thần bí khó lường, thủ đoạn thông thiên của “Cẩm Tú Các”.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-lua-ta-ky-thu-hoa-ly-ta-tro-tay-don-sach-ca-vuong-phu/5.html.]

Ta còn cần dựa dẫm bất cứ ai.

 

Ta dựa chính , sống thành chỗ dựa vững chắc nhất của bản .

 

Hôm , đang ở nhã gian t.ửu lâu bàn bạc công việc với mấy vị chưởng quầy.

 

Dưới lầu đột nhiên truyền đến một trận ồn ào.

 

Ta đẩy cửa sổ , xuống bên .

 

Chỉ thấy một chiếc xe ngựa hoa lệ dừng cửa t.ửu lâu.

 

Trên xe ngựa bước xuống một bóng dáng quen thuộc.

 

Tiêu Triệt.

 

Hắn gầy , cũng tiều tụy .

 

Trong mắt còn ý khí phong phát ngày xưa, chỉ còn vẻ âm trầm và mỏi mệt.

 

Hắn ngẩng đầu, dường như cảm nhận ánh mắt của .

 

Bốn mắt .

 

Trong mắt lập tức bùng lên cảm xúc phức tạp.

 

Có chấn động, phẫn nộ, cam lòng, còn một tia… chật vật.

 

Có lẽ mơ cũng ngờ tới.

 

Nữ nhân từng vứt bỏ như giày rách.

 

Nữ nhân mà cho rằng sẽ lóc t.h.ả.m thiết, cùng đường tuyệt lộ.

 

Giờ phút đang ở nơi cao nhất, cúi dáng vẻ sa sút của .

 

Ta nhàn nhạt với .

 

Sau đó, chút lưu luyến kéo cửa sổ .

 

Mọi chuyện bên ngoài đều chẳng liên quan đến .

 

Đời lật sang một chương mới.

 

 

Tiêu Triệt xông t.ửu lâu.

 

Hai mắt đỏ ngầu, giống như một con thú nhốt đang nổi giận.

 

“Thẩm Thanh Nhan!”

 

Hắn lao thẳng lên nhã gian tầng ba.

 

Tiểu nhị trong t.ửu lâu ngăn , thị vệ phía thô bạo đẩy .

 

Cửa nhã gian đá bật một tiếng “rầm”.

 

Mấy vị chưởng quầy trong phòng đều giật , lượt dậy.

 

Ta vẫn vững như núi, chậm rãi thưởng .

 

“Tấn Vương điện hạ, lửa giận lớn thật đấy.”

 

Ta nâng mắt, nhàn nhạt .

 

“Tự tiện xông tư trạch của , còn đá hỏng cửa của .”

 

“Cánh cửa là gỗ kim tơ nam thượng hạng.”

 

“Bồi thường theo giá, một nghìn lượng.”

 

Tiêu Triệt tức đến run rẩy.

Hắn chỉ , môi run lên, nửa ngày cũng nổi một câu.

 

“Nàng… nàng…”

 

“Ta ?”

 

Ta đặt chén xuống, mỉm .

 

“Ta chỉ là một vợ ngươi ruồng bỏ, vì kiếm kế sinh nhai nên ngoài chút buôn bán nhỏ.”

 

“Không vướng gì đến Vương gia chứ?”

 

“Buôn bán nhỏ?”

 

Tiêu Triệt như chuyện lớn nhất thiên hạ.

 

“Nàng gần như ép sập hết sản nghiệp của bổn vương, mà gọi là buôn bán nhỏ?”

 

“Ồ?”

 

Ta giả vờ kinh ngạc.

 

“Hóa những cửa tiệm là của Vương gia ?”

 

“Ta còn tưởng là nhà nào kinh doanh giỏi, tự đóng cửa chứ.”

 

“Vương gia cũng đấy, ăn mà, chú trọng cạnh tranh công bằng, kẻ mạnh thắng kẻ yếu thua.”

 

“Cửa tiệm của cạnh tranh nổi với , chỉ thể chứng minh hợp ăn.”

 

“Phụt…”

 

Một vị chưởng quầy bên cạnh nhịn , bật .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận