QUỶ VƯƠNG GIA
Chương 8 - Hết
Sau khi Chu Tư Niên rời đi, ta càng chú ý chăm sóc thân thể, sắc mặt ngày càng hồng hào.
Phủ công chúa đúng là không tệ.
Ăn ngon, uống tốt, mỗi ngày còn có ngự y đến bắt mạch cho ta.
Đương lúc ta bắt đầu lưu luyến nơi này, thì quản sự của phủ công chúa đột nhiên tới tìm ta, rồi lanh lẹ dứt khoát thả ta đi.
Nói rằng đã điều tra rõ tình hình, chuyện ngày hôm đó chỉ là một hiểu lầm.
Là nữ quan kia là tự mình đứng không vững mới ngã xuống hồ, không phải do ta đẩy.
Cánh cửa lớn sau lưng nhẹ nhàng khép lại, ta đứng trước cửa hông của phủ công chúa, nhìn cánh cửa gỗ màu đỏ thắm, cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ kỳ lạ.
Tuy không biết vì sao Trưởng công chúa lại giúp ta, nhưng quả thực bà ấy đã cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng.
Ta đứng ngoài cửa, trịnh trọng hành đại lễ với phủ công chúa.
Từ nay về sau, trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.
26.
Những ngày sống một mình cũng tính là an nhàn.
Nhưng tự tại chưa được bao lâu, lại có bà mối đến cửa, còn là quan môi.
“Ôi dào, Giang cô nương, đây là chuyện cực kỳ tốt đấy!
“Sau này, ta phải gọi cô nương một tiếng Vương phi rồi!”
Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, vậy mà lại muốn cầu hôn ta.
Ta vuốt ve cái tên trên danh sách sính lễ, hoài nghi mình nhìn nhầm.
Vị Nhiếp chính vương này, cũng tên là Tiêu Cẩn.
Chẳng trách hôm đó nghe tên Tiêu Cẩn, ta lại thấy quen thuộc đến vậy.
Chỉ là, Tiêu Cẩn kia rõ ràng là quỷ, ta chưa từng nghĩ đến việc liên hệ hắn với Nhiếp chính vương.
Chẳng lẽ... con quỷ kia thật sự là Tiêu Cẩn?
Nhưng Nhiếp chính vương vẫn đang sống rất tốt, sao lại biến thành quỷ được?
Mang theo trùng trùng nghi vấn, ta từ chối bà mối.
Mồm bà mối há hốc như muốn nuốt trọn cả quả trứng, mãi mới bần thần đứng dậy.
“Cô, cô nương nói gì cơ?
“Chậc, đúng là đồ vô lương tâm!”
Một giọng nói trong trẻo vang lên ngoài cửa.
Tiêu Cẩn ngược sáng bước tới, gương mặt tuấn lãng mang theo vài phần trêu chọc.