QUỶ VƯƠNG GIA

Chương 5

15.

 

Sáng hôm sau, ta bị tiếng đẩy cửa làm tỉnh giấc.  

 

Người đến vẫn là Quế ma ma.  

 

Bà ta phất tay, mấy bà tử dáng người to khỏe từ ngoài bước vào, đám bà tử nâng vào phòng hai nha hoàn.  

 

Hai nha hoàn mặt trắng bệch như tờ giấy, hít vào thì ít, thở ra thì nhiều.  

 

Đó là nha hoàn hồi môn của ta!  

 

“Thạch Lựu, Hồng Đậu!”

 

Ta lao tới, ôm chặt lấy Thạch Lựu, dưới lòng bàn tay ướt đẫm một mảng.  

 

Ta nâng tay lên, đập vào mắt là m-á-u đỏ loang lổ.  

 

“Hai nha hoàn này vô lễ, đắc tội với phu nhân, mỗi đứa bị đánh ba mươi bản. 

 

“Có được mời đại phu hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào một ý nghĩ của thiếu nãi nãi.”

 

Ta trừng trừng nhìn Quế ma ma.  

 

Hóa ra những lời Tiêu Cẩn nói tối qua, là ý này!  

 

Chính là ý này!  

 

Thấy ánh mắt ta tràn ngập oán hận, Quế ma ma ngồi xổm xuống.  

 

“Lão nô cũng chỉ phụng mệnh hành sự.  

 

“Thiếu nãi nãi, phu nhân còn nói, hai nha hoàn này còn trẻ, chịu được hình phạt này. Nhưng nhũ mẫu của ngài, Chu ma ma, tuổi tác đã lớn, chỉ sợ không chịu nổi ba mươi bản đâu.  

 

“Còn nữa…”

 

Bà ta hạ thấp giọng, hơi thở nóng rực phả lên má ta.  

 

“Phu nhân còn nói, cấp trên của lão thông gia, chính là họ hàng xa của Chu gia.  

 

“Nha hoàn, nhũ mẫu đều là người hầu, nhưng ngài còn có phụ thân và huynh trưởng cơ mà.”  

 

Ta cắn chặt môi, dùng cơn đau để áp chế nỗi hận cuồn cuộn trong lòng..  

 

Trước khi rời đi, Quế ma ma còn ân cần lấy khăn lau sạch vết m-á-u trên tay ta.  

 

“Thiếu nãi nãi, Thạch Lựu, Hồng Đậu sống hay chết, đều do một ý nghĩ của ngài thôi đó.” 

 

16.

 

Quế ma ma dẫn người rời đi.  

 

Không lâu sau, Chu Tư Niên bước vào phòng.  

 

Thấy ta quỳ dưới đất, hắn vội vàng sải bước đến đỡ ta dậy.  

 

“Mặt đất lạnh lắm, coi chừng sinh bệnh.”  

 

Ta không biểu lộ cảm xúc, để hắn đỡ dậy, đi theo hắn ngồi xuống trường kỷ như một con rối vô hồn bị giật dây.  

 

“Khởi Lam, sắc mặt nàng không tốt, tối qua không ngủ được sao?” 

 

Ta ngước mắt nhìn hắn, cảm thấy Chu Tư Niên đúng là một kẻ giả tạo đến cực điểm.  

 

Những gì xảy ra đêm qua, chẳng lẽ hắn không biết?  

 

Hắn và mẫu thân của hắn, một kẻ đóng vai mặt trắng, một kẻ đóng vai mặt đỏ, hoàn toàn coi ta như đứa ngốc.  

 

“Khởi Lam, chẳng phải nàng từng nói, nguyện làm mọi thứ vì ta sao?”  

 

Chu Tư Niên vòng tay ôm lấy ta, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta.  

 

“Hãy tin ta, chỉ cần có một đứa con, chúng ta có thể trở thành phu thê ân ái. 

 

“Tương kính như tân, cầm sắt hòa minh, tốt biết bao?”  

 

“Ha!”  

Bạn cần đăng nhập để bình luận