QUỶ VƯƠNG GIA
Chương 7
Thích khách?!
Đầu gối ta đau nhói, hai tay bị quặt ra sau, người bị đè xuống đất.
Khi bị dẫn tới phủ Trưởng công chúa, đầu óc ta vẫn còn mơ hồ.
Quản sự của phủ công chúa nói, ta bị Trưởng công chúa quở trách nên ôm hận trong lòng, vì vậy cố ý đẩy bà xuống hồ.
Theo luật của triều ta, mưu hại hoàng tộc, phải tru di tam tộc.
Địa lao trong phủ Trưởng công chúa bài trí lộng lẫy đến bất ngờ.
Trường kỷ, hương án, ngay cả trà cho ta uống cũng là trà Vũ Tiền Long Tỉnh thượng hạng.
Mỗi bữa không chỉ có ba bữa ăn chính, mà còn có đủ loại điểm tâm.
Tất cả những điều này khiến ta có cảm giác như không phải mình đang ngồi nhà lao, mà là đang làm khách trong phủ.
---
“Giang tiểu thư, đã đến giờ rồi, mời đi theo ta.”
Mỗi ngày, ta đều được nha hoàn trong phủ dẫn ra hoa viên đi dạo.
Họ bảo rằng ta đang mang thai, cần vận động nhiều để thân thể khỏe mạnh.
Ta: ???
Ta sắp bị tru di tam tộc rồi, còn lo thân thể khỏe mạnh hay không để làm gì?!
23.
Cho dù có ngốc, cũng nhận ra điều bất thường.
Trưởng công chúa, bà ấy không có ác ý gì với ta.
Ngoài việc thỉnh thoảng lo lắng về cái thai không rõ lai lịch, ta ăn ngon ngủ yên, thậm chí còn béo lên một chút.
Sau nửa tháng sống trong phủ công chúa, cuối cùng ta cũng gặp lại Chu Tư Niên.
Trước khi dẫn ta đi gặp Chu Tư Niên, nha hoàn trong phủ còn cẩn thận thay ta chải chuốt một phen.
Chiếc váy lưu vân được cởi ra, thay bằng bộ tù phục nhăn nhúm.
Búi tóc chỉnh tề được cố ý làm rối, trên mặt còn bị bôi thêm chút tro bụi, khiến ta trông vô cùng thê thảm.
Nhưng so với ta, dáng vẻ của Chu Tư Niên cũng chẳng khá hơn là bao.
Hắn tiều tụy hơn nhiều, mắt trũng sâu, thâm quầng, quai hàm gầy gò để râu ria lởm chởm.
Nhìn thấy ta, hắn bước tới thật nhanh, nhưng khi sắp chạy tới trước mặt ta thì chợt khựng lại.
“Khởi Lam, nàng ổn chứ?”
Người này đúng là thích nói lời thừa thãi.
Ta kéo kéo bộ tù phục bẩn thỉu, trợn mắt nhìn hắn.
“Ngươi nghĩ thế nào?”
Chu Tư Niên đau đớn nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, trong ánh mắt có ba phần không nỡ, bảy phần quyết tuyệt.
“Khởi Lam, ta đến đây để đưa thứ này cho nàng.”
Chu Tư Niên trao cho ta một tờ hưu thư.
“Của hồi môn của nàng, hôm qua đã gửi về Giang phủ rồi.
“Ta cũng hết cách, ai bảo nàng đắc tội với Trưởng công chúa cơ chứ?
“Ta không thể lấy Chu gia ra mạo hiểm, Khởi Lam, nàng hiểu cho ta chứ?”
Ta hiểu.
Ta cầm lấy tờ hưu thư nhìn trái nhìn phải, trong lòng vui sướng không để đâu cho hết.
Thì ra mọi chuyện Trưởng công chúa làm đều là để giúp ta thoát khỏi Chu gia.
Nhưng vì sao bà ấy lại làm vậy?
24.
Nhà ta với Trưởng công chúa xưa nay đâu có giao tình gì.
“Khởi Lam, chúng ta hảo tụ hảo tán, nàng mau ký tên đi.”